NHẤT MỘNG NHƯ SƠ - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:06:13
Lượt xem: 56
Gia cảnh bần hàn, trong nhà vỏn vẹn chỉ ba mẫu ruộng cạn. Cha dốc lòng chăm bón, cung phụng ba mẫu đất chẳng khác nào tổ tông, thế nhưng dù tận tâm đến mấy, hoa lợi mỗi năm thu về cũng chẳng đủ cho mười miệng ăn một bữa no lòng.
Nội tổ phụ và nội tổ mẫu tuổi tác cao. Ba vị thúc thúc đương độ tráng niên nhưng vẫn lẻ bóng đơn chiếc, suốt ngày thong dong từ đầu thôn đến cuối xóm, chỉ khua môi múa mép, gãi chân tán chuyện, thực là những kẻ lười biếng danh bất hư truyền.
Tinhhadetmong
Tiểu cô cô bằng tuổi với , chính là viên ngọc quý tay, là mệnh căn của nội tổ phụ và nội tổ mẫu.
Năm tuyết rơi đầy trời, trong nhà đứt bữa mấy ngày liền, mắt thấy cả gia đình sắp sửa rơi đường cùng vì đói khát. Cha lên thành tìm việc thuê, đúng lúc trong thôn kẻ buôn ghé đến. Hắn đưa bốn lượng bạc, liền tự bán .
Ngày rời nhà, mẫu ngất mấy hồi. Bà trao cho đóa hoa nhung – món hồi môn duy nhất của . Trước mặt nhà, chỉ lấy hai lượng, còn hai lượng giấu riêng đưa cho mẫu , dặn bà dù thế nào cũng nuôi sống các , .
Tuyết ngày lớn vô cùng. Cha thuê huyện về, mẫu dẫn theo các em trong màn tuyết trắng xóa tiễn . Trời lạnh thấu xương mà mẫu đến một chiếc áo bông cũng chẳng . Xe lừa lăn bánh đưa càng xa, gió tuyết mịt mùng sớm nhòe đôi mắt.
Cùng bán với tổng cộng mười hai cô gái, đều là trong thôn hoặc làng lân cận, tuổi tác xấp xỉ . Tuy phận bán mua, nhưng ít mỗi ngày đều ăn no. Những gia đình nhẫn tâm bán con gái , ngày thường cuộc sống chắc chắn chẳng hề dễ dàng. Họ ríu rít trò chuyện, còn chỉ im lặng lắng , chẳng sẽ bán đến phương nào.
Đường xá gian nan, ròng rã hơn một tháng trời, khi tới Biện Kinh thì xuân về. Kẻ buôn nhốt chúng trong một tiểu viện, hôm đầu dẫn năm xinh xắn nhất , vài ngày dẫn những còn . Ta bán Ôn gia ở phía Tây thành. Đó là một ngôi nhà hai lớp sân (nhị tiến viện), gia chủ là một vị quan thất phẩm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mong-nhu-so-wqic/chuong-1.html.]
Ta phân viện của nhị tiểu thư tì nữ sai vặt, ngày ngày quét dọn, việc tạp dịch. Nhân khẩu Ôn gia đơn giản, ngoài phu nhân thì chỉ một vị di nương vốn là tì nữ theo hầu phu nhân lúc gả về. Ba vị lang quân đều do phu nhân sinh , đều gửi đến thư viện danh tiếng tận Sơn Tây đèn sách, một năm chẳng gặp mặt quá đôi .
Ba vị lang quân ai nấy đều khôi ngô, nhưng xuất chúng nhất vẫn là đại lang quân, trông như trích tiên trời giáng thế. Đại tiểu thư cũng do phu nhân sinh, năm nay mười ba tuổi, vẻ ngoài văn tĩnh nhưng tính khí phần kiêu kỳ. Nhị tiểu thư là con của di nương, mới lên bảy, tròn trịa trắng trẻo như b.úp bê bằng sứ, nên cả nhà sủng ái. Chỉ hiềm nỗi nàng mắc chứng si ngốc, ngây ngô như đứa trẻ.
Ôn gia khắt khe với kẻ hạ nhân. Ta đến đây một năm, cũng nảy nở thêm nhiều. Phu nhân mỗi tháng phát cho mỗi hai trăm văn tiền tiêu vặt, lễ tết còn tiền thưởng. Ta lặng lẽ tích góp tiền , mong cơ hội gửi về quê nhà. Với , những ngày tháng đều là ngày lành. Việc ở đây thấm thía gì so với nỗi cực nhọc quê? Lúc rảnh rỗi, học thắt dây kết, học nữ công kim chỉ, cùng chị em hầu gái trò chuyện trời đất.
Đại tiểu thư yêu thích thi thư, tì nữ cận của nàng là Thời Họa tỷ tỷ cũng kém cạnh, thiện bao dung, hễ thời gian là dạy chúng nhận mặt chữ. Một ngày nọ, tin một tỷ cùng bán đến Biện Kinh với chủ nhà đ.á.n.h c.h.ế.t tươi, mới mạng lớn, gặp nhà t.ử tế, sống những ngày tựa thần tiên.
Thế nhưng biến cố ập đến quá nhanh. Năm mười bốn tuổi, gia chủ phạm tội gì, Ôn gia tịch thu gia sản. Nam nữ từ mười lăm tuổi trở lên đều tống t.ử lao, tội liên lụy đến con gái gả .
Đêm ngày tịch biên, phu nhân trả hết khế ước bán , mỗi còn cho mười lượng bạc, mở cho nô tì trong nhà một con đường sống. Ôn gia vốn mới phất lên, gia nhân đa phần đều mới mua về, chỉ trong một đêm tản sạch sành sanh.
Ta ôm lấy tiền dành dụm bấy lâu, định bụng trở về làng. Thế nhưng nhị tiểu thư chín tuổi vẫn ngây ngô hiểu sự đời, rốt cuộc mủi lòng. Phủ họ Ôn niêm phong, và nhị tiểu thư còn nơi nương náu. Nàng cũng thể gọi cái tên Quỳnh Nương nữa, đặt cho nàng tên mới là Bảo Châu. Nàng là của , còn là Bảo Ngân, Trần Bảo Ngân.
Người nhà họ Ôn đều giam trong t.ử lao, tiền trong tay dù đem lo lót hết cũng chắc gặp mặt. Ta dắt Bảo Châu sống tiếp, mà sống thì cơm ăn, chỗ ở. Ta sức khỏe, sợ khổ, mấy năm qua mặt chữ, tính toán. Ta thuê một con thuyền nhỏ, sông Biện nghề bán rượu. Bán rượu tất món nhắm, mùa hạ mùa thu bán tôm say, cua muối; mùa đông thì vài món ăn nhẹ ấm bụng. Năm đầu tiên trừ tiền thuê thuyền, mà lãi ba mươi bảy lượng bạc.