"Chỉ con, học đàn, cây đàn mấy trăm lượng, thích là mua, và nương gì ? Thầy dạy đàn một năm tốn bao nhiêu tiền? Mỗi mùa con đều đòi may áo mới trang sức mới. Người ngoài khen con hiểu lễ nghĩa, nhưng con kiêu căng phóng túng. Đến khi và nương phát hiện thì kịp nữa . Năm xưa và nương chọn bao nhiêu nhà mới định cho con chức Nội các Trung thư lang, đồng ý là vì em trai họ là bạn học của Nhị lang, thấy ba trai con nhân phẩm đoan chính, chứ vì con thực sự tài hoa. Vậy mà con vì chê mà sống c.h.ế.t chịu, cuối cùng tư thông với Tô Gia Sinh."
"Cha cùng khóa với , một quan thất phẩm suốt ngày lưu luyến thanh lâu, thê trong nhà đến bảy tám . Tô Gia Sinh ngoài gương mặt còn gì? Cùng tuổi với Đại lang mà bao năm chỉ đỗ cái Tú tài. Bà chồng con nổi tiếng là hạng hồ đồ, lúc con gả gì? Con gả thì nương con gần như vét sạch nhà cửa của hồi môn cho con, khổ mấy con cũng tự chịu."
"Nhà gặp nạn, trừ Quỳnh Nương tất cả đều bắt. Đại con lúc đó giam cùng chúng , nương con tưởng nó c.h.ế.t , đến mù cả mắt. Sau tin nó còn sống mới khá hơn. Ta và nương còn lo Quỳnh Nương mới bảy tuổi chắc bán . Nhị Tam con ngày nào cũng đ.á.n.h, mỗi ngày hai bữa cơm, bánh bao thiu con ăn bao giờ ? Nước cháo loãng rõ mặt con uống bao giờ ? Chúng ai chẳng Ôn gia mắc tội, con ở Tô gia sống khó khăn? Chẳng ai oán con cả."
"Con hỏi cô là ai ? Cô chính là cứu mạng cả nhà Ôn gia . Một năm cô mang Quỳnh Nương đến thăm chúng , lúc đó cô cũng chỉ là một con bé, sợ bắt Quỳnh Nương nên đổi tên thành Bảo Châu. Tự gầy gò như cây trúc nhưng nuôi Bảo Châu trắng trẻo như viên trôi nước. Còn may cho mỗi chúng một chiếc áo bông, mang rượu mang thịt, nhét tiền cho cai ngục mời đại phu chữa bệnh cho nương con. Nếu năm đó nương con bệnh c.h.ế.t ."
"Sáu năm mưa nắng quản, cái ăn cái mặc cái dùng bao giờ thiếu, đến cả miếng lót đầu gối cũng nhớ tới. Đại con cứu mạng chúng , cô lo cho chúng cơm no áo ấm. Suốt sáu năm, con đến một cái cũng , đến thì nay càng nên tới. Con vì Tô gia mà tới, hôm nay Đại lang hứa với con: Dù là cha chồng phu quân con, Đại lang chỉ bảo cử một . Nghĩ kỹ xem là cha chồng thăng quan phu quân quan, nghĩ xong thì gửi tin tới. Sau con và Ôn gia còn quan hệ gì nữa."
"Trần Bảo Ngân nếu chính thê cai quản nhà họ Ôn, thì cũng là Đại cô nương duy nhất của Ôn gia, bất kể lúc nào, chuyện của Ôn gia cô đều chủ . Sáng mai trời sáng con ! Duyên phận của con và Ôn gia đến đây là hết, Ôn gia nợ con nữa, con sống đều tùy con."
Trong phòng im lặng đến mức một cây kim rơi cũng thấy, sự tĩnh lặng đến rợn . Ngọc Nương gục xuống giường xé lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mong-nhu-so-wqic/chuong-10.html.]
Tinhhadetmong
"Nương, nương cha gì kìa? Cha nhận con gái ruột nữa, nương, nương gì !"
"Ý của cha con cũng là ý của . Đi , mệt , ngủ."
Thẩm thẩm thực sự mệt mỏi . Sức của Ngọc Nương bằng ? Ta xuống giường dìu kéo đưa cô về phòng. Cô gào kinh thiên động địa, mặc kệ đứa con giường cũng đang . Ta nhịn cô nãy giờ, giờ thực sự nhịn nổi nữa, vung tay tát một cái, cuối cùng cũng yên tĩnh.
"Nói nhỏ cho cô , nếu cô còn bám lấy Ôn gia, lời thúc thúc hứa cũng thể tính , cô tin ?"
Cô dường như tát cho ngây . Ta ghé sát tai cô tiếp: " đây chỉ tính tình mà còn thích đối đầu với khác. Hay là tìm g.i.ế.c phu quân cô nhé? Lúc đó cô định ở Tô gia thủ tiết về nhà đẻ? lúc đó cô gì còn nhà đẻ nữa. Nghĩ xem bà chồng cô nếu cô hại c.h.ế.t con trai bà , bà xé xác cô ? là cô thì điều mà thu quân. Đại cô đến ngày hôm nay, nhà Ôn gia sống sót , cô đ.á.n.h đổi những gì. Cô thương xót , thì tư cách gì đưa tay hái trái ngọt bằng m.á.u thịt của ?" Ta đẩy một cái, cô ngã xuống đất.
Sáng sớm hôm Ngọc Nương , dậy muộn nên gặp mặt. Tĩnh dưỡng mười mấy ngày, hai già mới khá lên. Nhà còn ai đến quấy rầy nữa. Ôn Túc sai đến đón họ. Đứa con xa cách mười năm, thể nhớ?