NHẤT MỘNG NHƯ SƠ - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:12:05
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng gì để thu dọn, lên xe ngựa là .

"Những lời tỷ nhớ kỹ ? Đến kinh thành giống ở đây, lời nương. Chờ tỷ về quê thành xong, lên Biện Kinh sẽ đến kinh thành đón , cứ ở nhà tỷ, ở bao lâu thì ở, tỷ nuôi ."

Đó là lời dỗ Bảo Châu. Muội lóc chịu lên xe, mỉm dỗ dành. Ta cũng bao giờ mới gặp , lẽ là ngày thực sự gả cho "Cẩu Đán", cuối cùng cũng buông bỏ ngài chăng!

Xe ngựa chở Ôn gia xa dần, dường như mang tất cả sức lực của . Ta bẹp suốt hai ngày, thu xếp hành lý ăn một bữa cơm, để tiệm cho Hà nương t.ử.

Thời gian quá gầy, kẽ tay quá rộng, hai năm qua chỉ như trong chớp mắt. Đông Hải cách Kinh thành mười vạn tám nghìn dặm, ở làng chài nơi sống, còn chẳng niên hiệu hiện giờ là gì.

Ta cuối cùng cũng tự biến thành một "lão cô nương". Dù quá lứa lỡ thì, vẫn chẳng thể tìm thấy "Cẩu Đán" như ý nguyện. Suy cho cùng, vì gặp quá đỗi kinh diễm, nên xuân hoa thu nguyệt đều chẳng bằng một phân của ngài. Nhìn những nam t.ử khác, thấy cứ như một đống cải thối, mà hạ miệng cho nổi? Ta cũng chẳng tư cách chê bai khác, cùng lắm chỉ coi là một con heo mấy xinh xắn mà thôi. xin hãy thấu hiểu tâm tình "ủi" một cây cải trắng của con heo , bởi suy nghĩ của heo đơn thuần lắm, cả đời lẽ chỉ hướng về một cây cải cực phẩm mà thôi.

Ta mang theo mấy trăm viên trân châu thu lượm trong hai năm qua. Loại thượng hạng nhất tất nhiên dành để ngự cống, nhưng loại phẩm cấp thứ hai thì chắc đều trong tay cả. Khi chậm chạp đặt chân đến Kinh thành, trời đông, tuyết rơi trắng xóa. Trân châu trong túi đổi thành những tờ ngân phiếu nhẹ tênh trong n.g.ự.c. Tiền bạc vững lòng, giờ đây đủ vốn liếng để mua một cửa tiệm tại Kinh thành .

Đợi khi an đốn xong xuôi, thăm dò rõ phủ nhà họ Ôn ở , thì ngày hôm đó chính là tiết Đông chí. Đông chí tế lễ kính thầy, xưa nay từng thấy "đại cô nương" nào chọn ngày để hồi môn cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mong-nhu-so-wqic/chuong-11.html.]

Nhắc đến Ôn Túc, bất kỳ nào ở Kinh thành cũng thể kể vanh vách suốt nửa canh giờ. Suốt các triều đại, từng vị Hộ bộ Thượng thư nào trẻ tuổi và tài giỏi hơn ngài. Quốc khố nay cực kỳ sung túc, đến cả kho riêng của Thánh thượng cũng đầy ắp, thuế miễn giảm suốt hai năm. Ta chỉ thắc mắc bạc trong quốc khố từ nhiều thế? Quan trọng hơn, ngài hiện vẫn là "độc hoàng kim" trai và quyền thế nhất Đại Khánh, nhà nào con gái mà chẳng kén ngài rể?

Lại lời đồn ngài mắc ẩn tật, hoặc là đoạn tụ, hoặc là ăn gì . Ta chỉ hỏi tiểu nữ nhi nhà Tống Các lão năm xưa ? Chuyện đoạn tụ bất cử từ ? Có lẽ vì một nam t.ử ưu tú như mà đến năm ba mươi mốt tuổi vẫn cưới vợ, nên mới khiến nảy sinh nhiều suy đoán đến thế. Quá khứ của ngài vốn tường tận, lẽ nào tâm lý thực sự kích thích mà còn thích nữ nhân nữa? Hay là thực sự... " lên"? Dù đều là phỏng đoán, nhưng chừng cũng hợp lý chứ!

Tinhhadetmong

Nhà họ Ôn dễ tìm, là căn nhà thứ tư phía Đông chân hoàng thành. Nghe hàng xóm của ngài là Hoài Vương phủ và Tống Các lão phủ, đủ thấy sự sủng ái của Thánh thượng dành cho ngài rõ rệt đến mức khiến phẫn nộ thế nào.

Trước cửa treo biển hiệu hoa hòe hoa sói, chỉ hai chữ "Ôn Phủ" theo lối Sấu Kim đơn giản, qua là ngay thủ b.út của ngài. Đôi sư t.ử đá cổng vô cùng oai vệ, cho dáng vẻ dòm ngó của trở nên cực kỳ lén lút. Có lẽ ngày thường đến Ôn phủ đông, nên tên lính canh với vẻ mặt cảm xúc. Ta bái , cũng chẳng tiến cử, đúng ngày lễ, Thượng thư đại nhân chắc đang nghỉ phép, bước qua cánh cửa e là khó hơn lên trời.

Tên lính canh hồi lâu, lấy từ trong n.g.ự.c một tờ giấy, xem xong . Ta còn kịp mở miệng, "oái" một tiếng chạy mất hút, giật nảy .

"Đại cô nương về ! Đại cô nương về !..."

Ước chừng nửa cái Kinh thành đều thấy tiếng hét đó. Ôn gia một vị "cô nương" lợi hại thế nào chẳng , mà chọn đúng ngày Đông chí để về nhà, náo động cả lũ quạ đen đang ẩn nấp trong bóng tối.

Thế là một đám gia nhân ùa , đầu là một dáng vẻ quản gia – mà nụ niềm nở đến mức mặt nhăn như vỏ quýt là tố chất cơ bản nhất. Ông tươi quá mức thấy sợ. Hai năm nay hề gì phạm pháp, ông đáng sợ thế ?

Bước cửa, phủ xa hoa như tưởng, nơi đều giản dị nhưng hề đơn giản. Hộ bộ Thượng thư quản tiền bạc mà bài trí thanh nhã thế , xem trái ngược với phận nhỉ? Qua tiền sảnh, xuyên qua hành lang, viện t.ử ở Kinh thành vốn vuông vức như , tiền viện để việc, hậu viện mới là nơi ở. còn kịp hậu viện thì chặn ngay ở cửa tò vò.

Loading...