NHẤT MỘNG NHƯ SƠ - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:12:37
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy năm gặp, vẫn như chi lan ngọc thụ, khí chất còn xuất chúng hơn xưa; kẻ mặt đen như nhọ nồi, dù dọn dẹp kỹ càng vẫn thấy xí một cách đa sắc màu. Ta ngờ đầu tiên nghênh tiếp là ngài. Có lẽ lúc nãy ngài đang ở trong phòng, chỉ khoác một chiếc cẩm bào trắng, ngang thắt đai ngọc trắng. Bên hông treo một miếng bích ngọc kết hình Như Ý, vô cùng tinh xảo.

Ngài cau mày, đôi mắt đào hoa khẽ nheo , nốt ruồi nơi khóe miệng vẫn đầy mê hoặc như cũ. Thời gian đối với những kẻ đẽ luôn vô cùng khoan dung, ngài thực sự chẳng đổi chút nào.

Ta trề môi, cất tiếng gọi: "Đại lang quân."

 

Trong nhà họ Ôn, thiết nhất chính là ngài. Ta thể gọi Nhị , Tam , nhưng tiếng "Trưởng " thì tuyệt đối thốt .

"Sao thế? Nay mới nhớ đường về nhà đẻ ?" Ngài nghiến răng, lời mang theo gai nhọn.

"Phải, là nhà đẻ, về lúc nào mà chẳng ?" Ta đáp mềm cứng. Ta mới bước chân cửa, hề chọc giận ngài, cớ gì ngài phát hỏa với ? Ta còn đang thấy tủi đây !

"Xem lấy chồng thì khí thế cũng đủ đầy , còn dám cãi cơ đấy. Thế phu quân Cẩu Đán của ngươi ?"

"Nhà chỉ hai vợ chồng, đều đến đây cả thì ai trông con ở nhà?" Mặc xác cái gã "Cẩu Đán" của ngài , ngài đúng là nhớ dai thật đấy.

Ngài cau mày, trông vẻ mệt mỏi vô cùng. Thực lòng cãi với ngài, nhưng hai chữ "trung bộc" trong đầu cứ như lời nguyền, ngay lập tức phá nát sự nhẫn nại của .

"Ngươi sống ? Sao đen và gầy thế ?" Cuối cùng ngài cũng bình tâm mà hỏi một câu.

Ta gật đầu. Ngoại trừ việc ngài, nơi nào cũng cả. "Còn ngài? Có ?"

"Như ngươi thấy đấy, hiện là Hộ bộ Thượng thư, gì mà ?"

Cũng đúng, ngài hiện giờ đang những gì , ai thể cưỡng cầu ngài nữa, còn gì mà ?

" hậu viện gặp cha đây!" Ta giờ là Đại cô nương của Ôn gia, gọi thúc thẩm nữa thì chẳng quá khách sáo ?

"Đi !" Ngài buông một câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mong-nhu-so-wqic/chuong-12.html.]

Ta bước , một đám gia nhân cứ như áp giải phạm nhân mà theo sát , sợ chạy mất. Ta đến đây thì còn chạy nữa?

"Bảo Ngân ! Con của , cái đồ nghiệt chướng , còn mau đây để nương xem nào!"

Mẫu nay trắng trẻo hơn đôi chút, nhưng tóc bạc nhiều thêm, dáng vẫn gầy gò. Năm nay bà mới năm mươi, nhưng trông như một bà lão hiền từ. Bà mặc y phục màu đen huyền, vai khoác chiếc áo choàng cùng màu viền lông cáo trắng, dải vấn đầu là một viên hồng ngọc to bằng trứng bồ câu.

Ta lao đến quỳ sụp chân bà, dám ngẩng đầu, cũng dám lên tiếng, mặc cho bà dùng nắm đ.ấ.m nhẹ nhàng nện vai . Thời gian thật đáng sợ, ở bên lâu ngày, dù cùng huyết thống cũng nảy sinh tình , đây chẳng chính là mẫu của ? Đứa con gái bỏ hai năm biệt vô âm tín, mắng đ.á.n.h thế còn là nhẹ.

"Cái đồ nghiệt chướng , con thực sự và cha con lo c.h.ế.t ?"

"Nương, con sai , dám nữa. Nương cứ đ.á.n.h , đ.á.n.h đến khi nào hài lòng thì thôi." Ta nắm lấy tay bà đặt lên n.g.ự.c , rơm rớm nước mắt bà.

Bà kéo lòng, lão lệ tuôn rơi.

Tinhhadetmong

"Đứa nghiệt chướng ! Con định ép c.h.ế.t và cha con ? Trưởng con sai về Biện Kinh đón con, họ bảo con về quê, tìm về quê cũng chẳng thấy . Tìm khắp nơi thấy tung tích, chúng đều tưởng con bỏ mạng nơi đất khách quê , ai ngờ con vẫn còn đường về nhà."

Hóa ngài từng tìm ? Vậy mà lúc nãy còn bày đặt hỏi han phu quân Cẩu Đán gì? Mà cũng bày đặt dối vớ vẩn như thật ?

"Nương con là giống khỉ ? Đâu dễ c.h.ế.t như thế. Nương đừng giận nữa, vì một đứa phá phách như con mà hại thì đáng . Đợi các về chắc họ đ.á.n.h con mất." Ta dậy ôm bà lắc lư.

"Con là gấu rừng lay cây đấy ? Mau buông , sắp con lắc cho rã rời ."

Ta dừng , tựa cằm vai bà: "Nương, nương con nhớ nhường nào ." luôn lý do khiến thể về nhà, vì thể thuyết phục bản từ bỏ, đủ dũng khí để đối diện.

"Nhớ mà giờ mới về? Xem con gầy đến mức nào ? Cằm nhọn hoắt thế . Giờ về , nương nhất định nuôi con béo mầm mới ." Mẫu vỗ vỗ lưng , cảm giác thật ấm áp và an tâm. Chẳng trách trăng quê nhà bao giờ cũng sáng hơn, nhà thật .

Ta đỡ bà phòng, cởi áo choàng lên giường sưởi. Trong phòng đốt lò sưởi đất, nóng phả mặt thật dễ chịu. Một tì nữ nhận lấy áo choàng của , mẫu kéo lên giường. Ta thấy một nương t.ử khác đang , trẻ hơn một chút, mặt trái xoan, mắt hạnh, da ngăm, môi trái tim nhỏ nhắn, đang b.úi tóc kiểu phu nhân. Nhìn cách ăn mặc, chắc chắn là chủ nhân trong nhà, dám mạo lên giường sưởi ngay.

"Đây là Tuệ Nương, nương t.ử của Nhị lang, mới thành năm ngoái."

Ta vội cúi hành lễ, gọi một tiếng "Nhị tẩu", tẩu vội vã đỡ dậy.

Loading...