"Cô nương về nhà là khách quý nhất, cần gì đa lễ? Mau xuống . Cả nhà đều mong cô, ngờ hôm nay về. Ta sai sang Hoài Vương phủ đón Bảo Châu , nếu cung thì chắc hai khắc nữa là tới. Đợi gặp cô, còn náo loạn đến mức nào, cô cứ để dành sức mà dỗ dành ."
Nhị tẩu , trông rõ là hoạt bát, cử chỉ đúng mực, gia giáo chắc chắn . Nhị tính tình trầm mặc, cưới một sôi nổi thế là hợp nhất.
"Bảo Châu hóa Vương phi ?" Ta từ chối nữa, leo lên giường kéo cả Nhị tẩu xuống.
"Muội cũng chẳng để ai yên lòng . Đến khi nhà chuyện thì mang . Trưởng con tức trói Hoài Vương giải cung. Ngài chỉ kém Nhị con hai tháng tuổi, Thánh thượng cầm roi quất cho một trận trò, ngài quỳ ở đại điện suốt ba ngày. Thánh thượng đành lòng, gọi Trưởng con bàn bạc mới định hôn sự. Con lo cho , giờ đang mang long thai, ai mà gì nổi?"
Mẫu ngoài miệng chê bai nhưng đầy vẻ tự hào. Bảo Châu gả chỗ như , thực sự vui lây.
"Trưởng của đúng là già mà chẳng hiểu chuyện. Vương gia đối với Bảo Châu là m.ó.c t.i.m móc phổi, tìm một lang quân văn võ song như thế? Họ còn gì mà hài lòng nữa?" Nhị tẩu bảo.
Tì nữ dâng và bánh trái lên, mẫu lấy một miếng bánh hoa đào cho . Hồi ở Biện Kinh thích món , ngày nào cũng tiệm Tường Hòa xếp hàng mua.
"Nương chắc , các là đang đố kỵ đấy. Dẫu ai nấy đều tuổi , mà để nhỏ nhất vượt mặt, chỉ gả mà còn con nữa, bảo các chấp nhận nổi? Nương xem, đố kỵ con trở nên tính, đúng ?" Ta c.ắ.n một miếng bánh, vẫn là hương vị cũ, nghĩ đến cảnh các khó em rể mà nhịn bật .
Mẫu nghĩ cũng bật theo, Nhị tẩu dùng khăn che miệng, vai rung lên bần bật, đám tì nữ cũng mím môi trộm. Ba đàn ông lớn đầu mà còn chịu thua kém em gái, chẳng đáng ?
"Con về ư?" Ngoài cửa vang lên giọng của phụ . Ta vội vã xuống giường, quỳ xuống thật ngay ngắn.
"Vâng, đứa con bất hiếu Bảo Ngân về."
Phụ bước phòng, vẫn nhưng tinh thần , cũng để râu. Thấy quỳ, đưa tay đỡ dậy.
"Về là , về là . Cha cứ tưởng đ.á.n.h mất con , gầy thế?" Ước chừng trong mắt cha , con cái béo thế nào họ vẫn thấy gầy thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mong-nhu-so-wqic/chuong-13.html.]
Ta đỡ cha lên giường sưởi, xếp bằng, bảo bên cạnh. Ta quỳ đó, kể sơ qua chuyện hai năm qua, thực cũng chẳng gì nhiều để .
"Đi nhiều nơi như , cũng coi như thấy trời cao đất rộng . Chắc chắn là vất vả lắm, cứ yên ở nhà một thời gian, bầu bạn với và nương con nhé!" Cha xoa đầu . Ta là một "lão cô nương" hai mươi lăm tuổi mà vẫn nâng niu chiều chuộng, đúng là phúc khí mà!
"Vâng, con xa nữa, ở nhà an tâm phụng dưỡng cha ."
Tinhhadetmong
"Bánh hoa đào ăn ? Con chẳng thích nhất món ? Ngày nào cũng xếp hàng mua, uống với hoa đào một ăn bốn năm cái."
"Đang ăn thì ông đấy, cứ để con nó ăn miếng bánh uống miếng , xa gì món nào hợp ý ?" Mẫu đưa chén cho .
Ta nhấp ăn liền ba miếng bánh, mẫu cho ăn thêm vì sợ lát nữa ăn nổi cơm tối. Nhị và Tam cũng tới. Cha cho xuống giường hành lễ, các lên giường mà tì nữ mang hai cái ghế vuông đến cho họ.
Nhị năm ngoái đỗ Thám hoa, hiện việc tại Hàn Lâm viện. Chỉ là đam mê chép sử đến mức phát cuồng, cha bảo ép , thích gì thì . Huynh vẫn dáng vẻ ôn văn nhã nhặn, họ Ôn ai nấy đều , Nhị , nụ ấm áp, năng từ tốn khiến cảm thấy như gió xuân.
Tam giống cha hơn, cao lớn vạm vỡ, tính tình thật thà. Huynh là duy nhất nhà họ Ôn thích sách, hiện đang việc ở Công bộ, bận rộn xây nhà cho Thánh thượng, điều vô cùng khâm phục.
"Chắc thất vọng về Tam lắm nhỉ? Cuối cùng thợ nề." Tam gãi đầu, ngượng ngùng.
"Em đồng ý . Thợ nề mà là thể xây dựng nên cung điện uy nghiêm, vườn tược như tranh vẽ, khác mơ cũng xây nổi, mà , chẳng phi thường ?"
Mắt Tam sáng lên, mím môi mãn nguyện. Các lang quân nhà họ Ôn đều là những phi thường, bất kể họ gì, chắc chắn đều đầu thiên hạ, khiến kẻ khác ngước .
Chỉ thấy một "viên thịt" linh hoạt lách qua giữa hai vị trưởng, lao lên giường sưởi vật ngã .
"A tỷ, đồ l.ừ.a đ.ả.o! Đã tỷ lấy chồng sẽ đón Biện Kinh, tỷ gả ? Sao hơn hai năm mới tới?"