NHẤT MỘNG NHƯ SƠ - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:13:33
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Viên thịt chính là cô bé nuôi lớn, nếu nhớ, nhớ nhất. Chẳng ngờ nay sắp mà vẫn cái dáng vẻ , bảo đây? Vốn định ôm một trận, nhưng cái vẻ nhỏ nhắn đó, một giọt lệ cũng rơi nổi.

Rốt cuộc là nuôi kiểu gì ? Khí sắc phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i mà hồng hào thế ? Ngoài cái bụng , Bảo Châu chẳng đổi gì, gả vẫn tết một b.í.m tóc dài thường chải cho, y hệt như của . Muội hừ hừ như đang nũng, đáng yêu c.h.ế.t.

"Đều là của tỷ, nên về muộn thế . Lần , tỷ nhất định mang theo..."

 

Vị nam t.ử tuấn lãng mặc hắc y giường mặt càng đen hơn. Ta ngài là ai, tự nhiên dám tiếp. Bắt cóc Vương phi gì đó thôi bỏ , cái đầu của đáng tiền nhưng vẫn còn quan trọng lắm.

Dỗ dành mãi mới xong, gặp Vương gia tất nhiên hành lễ, nhưng Bảo Châu ôm c.h.ặ.t lấy một cánh tay , mắt chằm chằm như hai cái đèn l.ồ.ng, bảo xuống giường kiểu gì? Vương gia mở lời giải vây, gọi một tiếng "Trường tỷ". Ta dám nhận? Ngài bằng tuổi Nhị cơ mà.

"Kim Hoa, mang cái ghế vuông cho ngài , bảo ngài cùng các trưởng ." Xem ở Ôn gia chúng , dù là Vương gia quý giá cũng quyền lên giường sưởi !

Cả nhà hàn huyên, ngài (Ôn Túc) mới chậm rãi tới. Vương gia gọi ngài, ngài còn chẳng thèm liếc mắt một cái, dáng vẻ đó khiến chỉ đá cho một phát. Ngài luôn xuống mép giường sưởi.

"Trưởng xuống ? Cha , giường của cha chỉ và A tỷ lên thôi, xuống với họ ." Bảo Châu hất cằm đầy lý lẽ. Ta nghiến răng nhịn , chồng bẽ mặt, xem kìa, báo ứng tới ngay lập tức.

Ngài mặt dày, thong dong dậy, đôi mắt đào hoa liếc và Bảo Châu một cái. Ta cũng hất cằm ngài: Ngài chẳng giỏi ? Rốt cuộc vẫn những việc mà ngài thì . Ánh mắt ngài lóe lên, bỗng nhiên . Ngài lên một vẻ kinh tâm động phách.

"Ta đúng là quên mất, nhà khác nhà , cô nương là giá trị nhất." Ngài chậm rãi một câu, hỏi Nhị tẩu bao giờ khai tiệc.

Bữa cơm tối sum vầy, quy tắc "ăn " của Ôn gia dường như gạt bỏ biến cố sinh t.ử. Chúng quây quần, kể về những nơi qua. Bảo Châu đòi khi sinh xong sẽ cùng ngắm biển, liếc Vương gia, thấy mặt ngài ngày càng đen.

Đang ăn, Bảo Châu nũng nịu ăn vằn thắn . Ta định dậy ngay thì Ôn Túc lên tiếng nghiêm nghị: "Vương gia, là ngài mang Vương phi nhà ngài về ? Đại cô nương nhà cửa, sai bảo ." Bảo Châu xong thì rưng rưng nước mắt, trông đáng thương như ngược đãi ở Vương phủ . Ta vội dỗ dành, hứa tối nay sẽ cho ăn khuya.

Chương 15: Tuyết Rơi Trắng Đầu, Tâm Sự Thâm Sâu

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mong-nhu-so-wqic/chuong-14.html.]

Ăn xong, và Bảo Châu hiên ngắm tuyết. Đông Hải tuyết. Cha uống say ngủ, nương ở bên trông nom. Nhị tẩu bận rộn trong bếp chuẩn nguyên liệu cho bát vằn thắn lát nữa. Những còn cùng ngắm tuyết, Bảo Châu mang bông tuyết tan trong lòng bàn tay khoe với Vương gia. Ánh mắt ngài là sự sủng ái giấu giếm nổi.

"Sau các hãy đối xử với Vương gia một chút." Ta lẩm bẩm. Tam thở dài: "Chỉ là ngài cưới mất bảo bối của nhà , nên lòng thuận thôi."

"Bảo Ngân, cùng đến thư phòng, chuyện với ."

Đây là đầu tiên ngài chuyện nghiêm túc với như . Ta lẳng lặng theo . Sống lưng ngài thẳng tắp, bờ vai rộng, dáng ung dung tự tại, đến mê hồn. Thư phòng ở tiền viện xa, nhưng khi đến nơi, tóc hai trắng xóa vì tuyết.

Cùng tuyết, cũng coi như cùng bạc đầu.

Thư phòng lớn, chỉ một chiếc ghế. Ta lật xem một cuốn du ký, thực chữ nghĩa của hạn, đa phần là đoán qua hình vẽ.

"Đã thể tự du ký ?" Ngài hỏi.

"Vừa đoán thôi, dù cũng hình mà." Ta tựa sát bàn, gần ngài. Quay đầu thể thấy rõ góc nghiêng mỹ của ngài, đến ngẩn ngơ.

Bất chợt ngài , hoảng loạn cúi đầu giả vờ xem sách.

"Tống đại bạn đến Biện Kinh, Quan gia nhắn lời cho . Muội gả cho là vì lời của Quan gia vì lý do gì khác?" Ngài nghiêm túc hỏi, giọng trầm thấp trong bóng tối của thư phòng lên đèn.

" từng gả cho ngài." Ta thắc mắc. Từ đầu đến cuối, ai hỏi ý ?

"Ta từ chối hôn sự nhà Tống Các lão là để cưới . Vậy mà gả cho , nhẫn tâm bịa một mối hôn sự từ bé, đến Thánh thượng cũng dám lừa, một mạch hai năm trời. Có tính chờ thành mới về ? Hửm?" Khóe miệng ngài nhếch lên, ánh mắt đầy nguy hiểm.

"Tại ngài cưới ? Là để báo ơn ? , ngài nợ ." Ta c.ắ.n môi ngài.

Tinhhadetmong

"Muội gả cho , lẽ nào là chê ... bẩn?" Ngài cụp mi mắt, giọng thấp dần. Ta sững , hiểu ý ngài.

Loading...