Khi hiểu ý ngài, giật b.ắ.n . Sao ngài nghĩ ?
"Ngài bẩn chỗ nào?" Ta lấy hết can đảm, hôn nhẹ lên mắt ngài, đến ch.óp mũi, và cuối cùng áp môi ngài. Ngài như sét đ.á.n.h, trợn tròn mắt. Ta thì như kẻ trộm bắt quả tang, xoay chạy biến, kịp cầm cả áo choàng.
Thật tự tát mấy cái! Sao cái thói mê trai vẫn bỏ thế ? Ngài là "cải trắng" bình thường, ngài là cải trắng mọc đỉnh núi cao, gì con heo nào leo núi? Chẳng là tự tìm đường c.h.ế.t ?
Mấy ngày dính lấy Bảo Châu, dám thẳng mặt ngài . Khi ngài chầu, liền dọn sang Hoài Vương phủ ở mười ngày. Định bụng nếu ngài nhắc thì coi như chuyện gì, nếu ngài nhắc thì sẽ giả ngu đến cùng.
Đến ngày thứ mười một, Tống đại bạn đích tìm đến Vương phủ, Hoàng hậu nương nương gặp . Một thôn cô như , tì nữ, đầu bếp, việc to gan nhất từng là hôn trộm Ôn Túc, giờ bảo gặp Hoàng hậu, sợ đến nhũn cả chân.
Dọc đường, Tống đại bạn bảo: "Nghe ở ngõ Đường Hoa vị Trần nương t.ử mắng 'khí thế', náo động cả kinh thành. Ta nhớ Bảo Ngân cũng họ Trần, cũng ở ngõ Đường Hoa nhỉ?"
Ta chối phắt, nhưng Tống đại bạn đầy ẩn ý: "Thánh thượng chuyện đó, bảo Nhị công t.ử kể sót một chữ. Thái hậu và Hoàng hậu cũng . Giờ trong hậu cung nương nương nào loạn, Hoàng hậu chỉ cần dọa sẽ đưa cô cung là họ đều ngoan ngoãn cả. Hậu cung yên bình đều nhờ công của cô đấy."
Ta sợ xanh mặt: "A công đừng dọa con, con nhát gan lắm. Con ở Biện Kinh yên , chọc đến các nương nương trong cung ? Ngài đưa con hậu cung, các nương nương đ.á.n.h c.h.ế.t con ?"
"Cô sợ gì? Chống lưng cho cô là Ôn Thượng thư, chống lưng cho Ôn Thượng thư là Hoàng thượng."
khi gặp Hoàng hậu, gặp Hoàng thượng . Ngài đang đợi ở ngự thư phòng. Ta quỳ run rẩy, mãi mới tiếng: "Đứng lên ." Giọng khá ôn hòa.
Thánh thượng một hồi hỏi: "Như Sơ và đại bạn đều cô trắng trẻo, thậm chí còn trắng hơn Như Sơ vài phần, mặt đen thế ? Hay là bôi nhọ nồi đến lừa trẫm?"
"Bệ hạ đa lự, thảo dân mới ở Đông Hải về, đen là do gió biển thổi, dưỡng một thời gian sẽ trắng ạ." Ta thầm nghĩ, nhọ nồi nào mà bôi đều thế ? Với chỉ đen một tẹo thôi mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mong-nhu-so-wqic/chuong-15.html.]
"Thế Cẩu Đán của cô ?"
Ta chỉ xin bệ hạ thứ . Chuyện Cẩu Đán xem ai cũng là giả, nhưng ai cũng thích lôi trêu .
"Hôm nay gọi cô đến là việc. Như Sơ năm nay ba mươi mốt , bằng tuổi trẫm, con cả của trẫm mười ba mà khanh vẫn lẻ bóng một . Nghe giờ cô là Đại cô nương nhà họ Ôn, cả nhà họ đều lời cô. Trẫm ban hôn cho khanh , cô hãy hỏi xem khanh thích ai, dù là nam nhân trẫm cũng chấp thuận, miễn là khanh thích. Lại nữa, quá khứ của khanh cô cũng , vị Ngự sử cứ lên triều là mang chuyện cũ , trẫm ngăn . Trẫm cô ở Biện Kinh mắng giỏi, hôm nay trẫm cho cô cơ hội, Như Sơ một câu công đạo. Cái tính lầm lì như hũ nút của khanh thật là... Đi thôi!"
Thánh thượng , lủi thủi theo , ngài định đưa .
"Đi mời các vị đại thần bãi đất trống điện Trường Ninh, mời luôn cả các cung nương nương tới. Không trẫm lấy cô dọa ? Hôm nay cho họ tận mắt thấy, chỉ cần cái miệng là khiến kẻ khác thẹn thùng đến c.h.ế.t."
Ta quá. "Thẹn thùng" chỉ dành cho liêm sỉ, còn kẻ liêm sỉ thì miệng lưỡi nào trị nổi? Hơn nữa, khỉ núi mà các vây xem như thế? Ôn Túc còn chẳng gì, lấy tư cách gì mà đây?
Cái gọi là điện Trường Ninh, thực chất là nơi Thánh thượng và các quan viên khi bãi triều thường lui tới để bí mật bàn việc. Khoảng sân điện rộng, cả trăm cũng chẳng thành vấn đề.
Bệ hạ ung dung ghế, khoác áo lông đại bào, đội mũ ấm, cung nhân bê lò sưởi đến tận chân. ngài nghĩ xem, các vị đại thần đãi ngộ đó ? Còn nữa? Ta cũng đang lạnh run đây !
Chẳng mấy chốc, những cần đến đều đến đủ. Có vị tóc râu bạc phơ, trẻ tuổi, cũng cực kỳ tuấn tú, ví như Ôn Túc. Đã mười mấy ngày gặp ngài, đây cũng là đầu thấy ngài mặc quan phục. Một phi bào rực rỡ, đến lúc mới thực sự hiểu câu: "Tích thạch như ngọc, liệt tùng như thúy. Lang diễm độc tuyệt, thế vô kỳ nhị" (Đá chồng như ngọc, hàng tùng xanh mướt. Chàng tuyệt trần, thế gian hai) nghĩa là gì.
ngài cứ cụp mắt tránh mặt ? Chẳng lẽ cần trốn tránh là ? Một vị Hộ bộ Thượng thư đường đường chính chính mà khiến lúng túng thế .
Tinhhadetmong
Hoàng hậu nương nương thì nhận ngay, vì trong hậu cung chỉ bà mới tư cách mặc sắc đỏ chính thê. Thánh thượng phất tay cho bình , ngoại trừ Đế - Hậu, ai ghế .