NHẤT MỘNG NHƯ SƠ - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:14:45
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đây là Đại cô nương nhà Ôn Túc, hoặc nếu nàng sẵn lòng, cũng thể là chủ mẫu của Ôn gia. Nàng hai năm qua triều luôn mang quá khứ của Ôn Túc , nên tới xem thử thử. Các khanh đều trẫm và Ôn Túc 'vài chuyện khó ', nên trẫm thiên vị khanh cũng là thường tình, vì trẫm đồng ý cho nàng tới."

Thánh thượng dứt lời, cả gian im phăng phắc. Ta há hốc mồm kinh ngạc! Đây đúng là " tàn nhẫn", đến cả chuyện thị phi của chính mà ngài cũng lôi đùa . Ta "vài chuyện khó " là gì, và quan trọng là từ đầu đến cuối chẳng cơ hội nào để chen lời cả.

"Trương ái khanh, ngày thường khanh dâng sớ hạch tội Ôn Túc thế nào, hôm nay cứ đem ."

 

Vị Trương Ngự sử nọ bước . Ông ngoài bốn mươi, mặt trắng râu, nếp nhăn nơi khóe mắt đầy hai chữ "cương trực". Ông hất tay áo, ngẩng cao đầu, dáng vẻ vô cùng bi phẫn.

"Trương đại nhân hãy khoan !" Ta lên tiếng cắt ngang. "Nói nhé, chúng chơi trò 'tử gián' , c.h.ế.t thì c.h.ế.t cho đáng! Bệ hạ ngài và Ôn Thượng thư 'chuyện khó ', dù ông đập đầu c.h.ế.t tại đây, bệ hạ cũng chắc bãi quan Ôn Thượng thư theo ý ông. Chẳng lẽ ông bệ hạ là hôn quân ?"

"Dân nữ từ Đông Hải đến Kinh thành, coi như xuyên qua cả Đại Khánh. Ta gặp đủ hạng từ ngư dân đến thương nhân, họ đều gì về bệ hạ ông ? Họ bệ hạ tướng minh quân, Đại Khánh sắp thời kỳ thịnh trị . Thử hỏi lời của một ông liệu ai tin? Ông c.h.ế.t khi chẳng ai , vì sử sách ai cũng . Nhị của dân nữ là Thám hoa, đang tu soạn sử sách ở Hàn Lâm viện đấy. Chỉ cần còn sống, lịch sử Đại Khánh kiểu gì cũng qua tay , ông ép Trưởng của bãi quan, liệu về ông ?"

"Lại về hai tội danh ông gán cho Ôn Thượng thư. Thứ nhất, ông ngài từng nam sủng thì quan. Luật pháp Đại Khánh nào quy định điều đó? Ngài đỗ Tam nguyên, nhà gặp nạn, vì cứu cha em mà ủy cho giặc, đó là chữ Hiếu. Ngài ở bên cạnh kẻ thù là để chờ ngày phá tan âm mưu của chúng, trả thái bình cho đất nước, đó là chữ Trung. Ông chê ngài sạch sẽ? Chẳng qua là ngủ với một phụ nữ thôi mà? Ông dám bảo đảm những phụ nữ ông từng ngủ cùng chỉ ngủ với một ông ? Nếu họ từng ngủ với khác, ông thẹn quá mà c.h.ế.t ngay ? Nếu ông , hãy bảo ngài c.h.ế.t."

"Thứ hai, ông ngài 'hoặc quân' (mê hoặc vua), là khen ngài trai ? Cái thì ai cũng thấy rõ , ngài đúng là hơn thường tám chín phần thật. Ai mà chẳng thích ?"

"Ông bảo ngài 'loạn quốc'? Thuế miễn hai năm, quốc khố đầy ắp, lương quân tăng gấp đôi. Ngoài ông thấy loạn , còn ai thấy loạn nữa? Ngự sử là quan can gián, bệ hạ cho ông quyền , để ông gì thì . Người xưa câu 'lời đả thương ', 'miệng lưỡi thế gian thể dìm c.h.ế.t '. Không đại nhân hiểu đạo lý ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mong-nhu-so-wqic/chuong-16.html.]

"Không Trương đại nhân nhà ở ? Trong nhà những ai? Khi nào rảnh dân nữ sẽ ghé thăm. Nghe phủ đại nhân thanh bần, phu nhân đói đến gầy rộc cả , để dân nữ mang chút đồ ăn qua nhé? Dân nữ cái tật là chuyện nhà quản xong cứ thích quản chuyện nhà . Ông quản chuyện nhà dân nữ, dân nữ nhất định sẽ quản chuyện nhà ông thật ."

Ta rõ phu nhân ông béo nầm nẫm, con trai thì ăn chơi lêu lổng, thực sự "quản" thử xem. Trương đại nhân há hốc mồm, nửa ngày thốt nên lời. Ông hiểu nông thôn chúng , cãi thể kéo dài mười hai canh giờ nghỉ. Nói xong một tràng, thấy thần thanh khí sảng, trời cũng bớt lạnh hẳn.

Thánh thượng bảo: "Bảo Ngân , về khoản mắng trẫm chỉ phục mỗi cô. Mắng thông tục dễ hiểu, một chữ thô tục mà lột sạch da mặt xuống dẫm nát."

Sau đó ngài bảo Ôn Túc tiễn khỏi cung. Đi giữa những bức tường cung cấm sâu thăm thẳm, ngài phía , tà áo phi bào tung bay theo gió như một đóa hoa nở rộ giữa cô tịch. Ngài quá , đến mức thấy xứng.

"Ôn Túc." Lần đầu tiên gọi thẳng tên ngài. Ngài , ánh mắt trong trẻo.

"Sao ?"

"Ngài hỏi tại đồng ý hôn sự? Vì ngài quá . Nương t.ử của ngài nên là một cô nương cầm kỳ thi họa tinh thông, thể cùng ngài đàm đạo cổ kim, giúp ngài quản lý gia đình. Những thứ đó đều ."

Tinhhadetmong

"Người thế nào mới xứng với , tự quyết định." Ngài đáp.

Sau hôm đó chuyển hẳn về Ôn gia. Trốn tránh cũng vô ích, ngài thì cứ thuận theo tự nhiên thôi. Ta bắt đầu học chữ với cha, chữ nghĩa càng nhiều, cha càng vui lòng.

Nhà họ Ôn giờ nhộn nhịp hẳn. Bảo Châu m.a.n.g t.h.a.i nên dọn về ở hẳn nhà đẻ, kéo theo cả Hoài Vương cũng dọn qua ở cùng. Vương gia mang đủ thứ gấm vóc trang sức đến lấy lòng Nhị tẩu và . Cảnh tượng thật ấm áp.

Một đêm tuyết rơi cực lớn, Ôn Túc tiệc về. Ta đang xem sách trong phòng thì tiểu sai của ngài là Tùng Mặc chạy đến hớt hải: "Lang quân uống say quá, đòi tắm nhưng trong nửa canh giờ gọi thưa. Mãi mới ngài bảo ch.óng mặt , bảo con tìm cô giúp ngài ."

Loading...