Ta chần chừ, nhưng nghĩ đến những vết thương ngài, tặc lưỡi theo. Vào đến phòng tắm, nóng mờ mịt. Ôn Túc tựa thành bể, gương mặt đỏ bừng bất thường, đôi môi mỏng khẽ thở dốc.
"Ngài ?" Ta gần, nước trong bể lạnh ngắt mà ngài nóng như lửa.
"Bảo Ngân..." Ngài mở mắt, ánh mắt đỏ rực như chứa nước. Ta nhận ngay, ngài hạ t.h.u.ố.c . Kẻ nào mà độc ác thế, định hủy hoại danh dự của ngài ? Nếu ngài mất kiểm soát ở ngoài , với tính cách của ngài, chắc chắn sẽ chọn cái c.h.ế.t.
"Là đây, Bảo Ngân đây." Ta ôm lấy mặt ngài, hôn lên đôi môi nóng bỏng . Trái tim thắt vì đau lòng cho ngài. Ngài ôm lấy , thở dồn dập gọi tên . Ta hôn lên mắt, lên nốt ruồi nơi khóe miệng, và lên cả những vết sẹo ngang dọc n.g.ự.c ngài. Ngài bẩn, nhưng ngài ngài trong sạch bao nhiêu.
Đêm đó, như c.h.ế.t sống , cảm nhận niềm hoan lạc của ngài, ngài gọi tên hết đến khác.
Tinhhadetmong
Sáng hôm khi nương bước phòng, vẫn còn đang ngủ say sưa giường của ngài, tóc tai bù xù. Thấy nương, giật tỉnh dậy, đau nhức. Ôn Túc đang quỳ đất, trông ngài rạng rỡ như hào quang bao quanh.
"Nương, chuyện đêm qua đều tại con. Là con thừa lúc say rượu mà... càn. Nương cứ đ.á.n.h con , là con ý đồ với ."
Trong phòng chỉ ba chúng . Nương im lặng hồi lâu gì, thì cúi gầm mặt dám bà, còn Ôn Túc, ngài quỳ đó một cách cực kỳ đắc ý và lý lẽ. Chưa bao giờ thấy ngài hạnh phúc đến thế.
"Nếu con nhận tội thì nương cũng chẳng thêm gì nữa. Để bảo cha con chọn ngày lành tháng , sớm tổ chức hôn sự cho xong!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mong-nhu-so-wqic/chuong-17.html.]
há hốc mồm nương, bà hiền từ vô cùng, chẳng chút gì là giận dữ. Bà bảo cứ xuống, đợi ăn no ngủ tiếp, ngủ đến bao giờ thì ngủ. Bà sai Ôn Túc lấy t.h.u.ố.c cho , sang mắng ngài một trận vì tội tiết chế, hành hạ cả đêm, nhỡ thương thì .
xuống, lặng lẽ kéo chăn trùm kín đầu. Còn mặt mũi nào nữa đây? Sao nương chuyện "hành hạ cả đêm" cơ chứ? Trong cơn mê , nhớ đêm qua, động tĩnh chỉ là lớn? Ngài mà điên lên thì đúng là đòi mạng . Nương bảo đàn ông eo thon là vô dụng, là l.ừ.a đ.ả.o cả thôi!
Ngày cưới chẳng cần cha chọn, hôm Hoàng thượng hạ chỉ ban hôn, định ngày mồng 8 tháng Chạp, là ngày vạn sự đại cát. Đi kèm là sính lễ và của hồi môn hậu hĩnh, để gả từ Hoài Vương phủ.
dọn Vương phủ, từ lúc ban hôn đến khi cưới chỉ vẻn vẹn mười ngày. Đến cái khăn đội đầu còn chẳng kịp thêu, mặt mũi mất hết , còn giữ lễ nghi gì nữa? Nghe Ôn Túc đến thăm hai nhưng đều Bảo Châu đuổi về. Nương bảo khi cưới mà gặp mặt là cát tường, bảo ngài về đợi đến ngày rước dâu hãy tới.
Ngài để một tờ hoa đào tiên: "Ta thầm thương nàng từ lâu, chỉ riêng nàng . Cưới Bảo Ngân, Túc vui sướng điên cuồng."
mím môi, ép c.h.ặ.t tờ giấy l.ồ.ng n.g.ự.c. Ngày ngài đến đón, cầm quạt đoàn viên đợi. Bảo Châu cạnh, sai nha xem chặn cửa. Vương gia vì khó vợ nên mời hết tài t.ử danh tiếng trong kinh thành đến canh cửa.
"A tỷ, tỷ bỏ quạt xuống , cầm lâu mỏi tay lắm. Trưởng cửa chắc còn khướt!" Bảo Châu ăn lạc , con bé lúc nào cũng thèm ăn. xoa đầu , ai mà ngờ ngày gả từ nhà cơ chứ? Chắc Ôn Túc cũng ngờ, nếu ngài đối xử với Vương gia hơn một chút.
"A tỷ, ngày tỷ mới về, tướng công lén bảo là ánh mắt Trưởng tỷ chẳng trong sáng chút nào, sớm muộn gì cũng cưới tỷ. Lúc đó còn mắng , giờ xem chẳng sai tí nào." Bảo Châu hì hì.
Chỉ một lát , nha chạy báo cửa mở, tân lang sắp tới . lẻ loi một đến với thế gian , giờ đây một gia đình thực sự để gả . Vì gả từ Vương phủ nên của hồi môn lớn, Ôn Túc còn đem hết tiền bạc và địa khế của ngài sang để Vương gia xếp sính lễ cho .
Ngày hôm đó, toại nguyện gả cho ngài . Ngài yêu thương cả đời, từng nặng lời, cũng chẳng để chịu chút uất ức nào.