NHẤT MỘNG NHƯ SƠ - Chương 18
Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:15:35
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phiên ngoại 1: Huệ Nương
Huệ Nương vốn là con gái duy nhất của một vị quan thất phẩm, gia cảnh thanh bần nhưng cha cưng như trứng mỏng. Ngày đó bà nội Ôn gia đích đến hỏi cưới, nàng chẳng dám nhận lời ngay. Cha nàng bảo Ôn Nhị lang thì gì để chê, nhưng Ôn Thượng thư (Ôn Túc) tâm tư quá sâu sắc, nhà họ Ôn giờ trông rực rỡ thế thôi chứ chẳng thế nào. khi Ôn Thượng thư đích tới đàm đạo, cha nàng đồng ý. Sau nàng mới , Ôn Thượng thư hứa rằng từ thế hệ ngài trở , đàn ông Ôn gia nạp , dù con cũng sẽ chọn con nuôi chứ tuyệt lập phòng nhì.
Gả Ôn gia, Huệ Nương mới thấy đời thật viên mãn. Cha chồng hiền lành, chồng tuy ít nhưng hiếu thuận, em chồng là Vương phi nhưng ngây thơ đáng yêu. mỗi khi nhắc đến Bảo Ngân, chồng và Bảo Châu đều rơi nước mắt. Huệ Nương Bảo Ngân con ruột Ôn gia.
Ở kinh thành, đồn rằng Ôn Thượng thư một cô vợ nuôi từ bé. Khi Ôn gia gặp nạn, chính nàng một tay nuôi lớn Bảo Châu, chăm sóc cả nhà trong ngục, ngoài lụng nuôi sống . Khi ngài Thượng thư, những kẻ nịnh bợ kéo đến đòi quan chức, cũng chính Bảo Ngân mắng đuổi tất cả. Lời mắng của nàng còn thầy kể chuyện chép thành sách.
Ôn Nhị lang kể nhiều về Bảo Ngân, khiến Huệ Nương khâm phục ngưỡng mộ. Chỉ riêng Ôn Túc là chẳng bao giờ gì. Cha chồng thường than thở lẽ ngày trói nàng mang lên kinh thành, để nàng đường đường chính chính Đại cô nương nhà họ Ôn. Ôn Túc lúc đó chỉ nhếch môi : "Nàng xí thế, gả cho ai ? Cứ nuôi ở Ôn gia thôi." Khi , gương mặt ngài bỗng trở nên dịu dàng hẳn.
Bảo Châu liền mắng: "Trưởng bậy, A tỷ của chỗ nào ? Huynh mới !" Có lẽ chỉ mới dám mắng ngài như . Ai mà chẳng Ôn Túc dung mạo xuất chúng, Đại Khánh ai bì kịp. Ngài chỉ hỏi Bảo Châu: "Thế nàng chỗ nào?" Rõ ràng là ngài đang đợi khác khen nàng.
Hai năm , Bảo Ngân thực sự trở về. Nàng mặc áo choàng đỏ, đội mũ lông cáo trắng, nụ rạng rỡ, hàm răng trắng muốt, đôi mắt cong như vầng trăng khuyết. Dù cả nhà chê nàng đen vì gió biển, nhưng thực nàng vẫn trắng đến lóa mắt. Tính tình nàng cực , chuyện còn nấu ăn ngon.
Tinhhadetmong
Từ khi nàng về, Ôn Thượng thư ngày nào cũng về nhà sớm. Ngài còn tiếp khách bên ngoài, ai mời cũng . Ngài thích trêu chọc Bảo Ngân, để nàng hất cằm cãi ngài đó nàng , trong mắt là hình bóng nàng. Một Nhị lang thấy họ hiên, Ôn Túc xoa đầu Bảo Ngân, Nhị lang bật vì cảm động. Huynh bảo: "Chỉ Bảo Ngân mới hiểu hết những uất ức mà Trưởng chịu đựng."
Sau ngài cưới nàng, phụ nữ cả kinh thành đều ghen tị. Không ghen tị vì nàng gả cho Thượng thư, mà ghen tị vì cách ngài đối xử với nàng. Ngài yêu nàng hơn cả sinh mạng, tự tay chải tóc vẽ chân mày, ôm ấp hôn hít chẳng bao giờ ngại ngoài. Đôi mắt đào hoa cả đời chẳng thể chứa thêm ai khác nữa.
Phiên ngoại 2: Chuyện thường ngày
Một ngày Ôn Túc nghỉ lên triều. Nắng hè chiếu đến bậu cửa, ngài dậy từ sớm sách, dạy con gái Triều Vinh chữ và ăn sáng cùng cha .
Khi ngài về phòng, giường vẫn tỉnh, chăn trùm kín đầu, đôi bàn chân nhỏ thò ngoài. Ôn Túc nhẹ nhàng vén chăn, vuốt mái tóc rối bù mặt nàng. Nhìn nàng ngủ say, ngài thấy yêu kể xiết, bèn cúi xuống hôn lên trán nàng.
"Bảo Ngân, dậy thôi, ăn no ngủ tiếp." Ngài bế nàng lòng. Nàng nũng nịu: "Em ngủ thêm chút nữa!" Ngài vốn tính nóng nảy, nhưng mặt nàng đầy rẫy sự kiên nhẫn.
Nửa khắc , nàng mới mở mắt, hôn lên nốt ruồi nơi khóe miệng ngài. Ngài chuẩn sẵn nước rửa mặt nóng lạnh, cầm lược chải đầu cho nàng một cách thành thục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mong-nhu-so-wqic/chuong-18.html.]
Bảo Ngân tinh quái: "Ôn Thượng thư, đêm qua em mơ thấy ngài bảo vụ t.h.u.ố.c năm xưa là do ngài tự hạ, thật ?"
Tay ngài khựng một chút: "Dù tự hạ, nhưng cũng là đồng phạm. Ta kẻ bẽ mặt nên uống nửa chén rượu đó. Ta nghĩ, nếu nàng màng đến , thì c.h.ế.t cũng ."
Bảo Ngân lớn, nếu Hoàng thượng lỡ miệng, nàng sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến mưu kế . Ôn Túc trầm thấp: "Ai bảo nàng hôn xong là bỏ chạy? Nếu dùng chút kế mọn, giờ chắc vẫn đang phòng chiếc bóng!"
Ngày , vì cứu gia đình, ngài chịu nhục nhã, cốt cách đập nát vụn. Chính nàng xuất hiện, mang theo nụ và hy vọng, khiến ngài thấy đời vẫn còn " ". Ngài vì nàng mà từ hôn, mà nàng định gả cho kẻ khác, ngài chịu nổi?
"Bảo Ngân, nàng giận chứ?" Ngài cúi đầu nàng.
Bàng Ngân híp mắt đắc ý: "Giận gì cơ? Ngài vì cưới em, em vui còn hết. Ngài thích em, em hạnh phúc vô cùng."
Họ bước sân khi gần giờ cơm trưa. Con gái Triều Vinh đang đá cầu, thấy ngủ muộn thì trêu: "Cha cứ chiều quá ! Nhà ai con dâu ngủ đến mặt trời lên cao mới dậy ?"
Bảo Ngân chẳng chút hổ thẹn, véo má con gái: "Con còn nhỏ, hiểu cái của ngủ nướng . Mẹ ngủ nhiều nên trông mới trẻ hơn cha con đấy."
"Rõ ràng là cha hơn."
"A đầu , vẫn còn trẻ lắm, hơn cha con nhiều."
Triều Vinh thở dài như bà cụ non: "Cha lừa mà cũng tin? Mẹ ba mươi , lớn lên chút ." Nói con bé đá cầu tiếp. Bảo Ngân nghẹn lời chẳng cãi .
Ôn Túc dỗ dành: "Nàng là trẻ nhất thế gian, ai cũng bằng."
Nàng gật đầu. Ngài gì nàng cũng tin, vì nàng trong lòng ngài, nàng chính là như thế. Năm tháng dài đằng đẵng, nàng thứ nhất , còn gì hài lòng nữa ?
(HẾT TRUYỆN)