NHẤT MỘNG NHƯ SƠ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:06:46
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện nhà họ Ôn thuở đầu rầm rộ như sắp hành hình đến nơi, mà một năm trôi qua vẫn thấy động tĩnh. Ta may áo bông quần bông, mang theo rượu thịt và Bảo Châu thăm lão gia, phu nhân cùng các lang quân và di nương. Bảo Châu hớn hở diện bộ áo quần đỏ rực mới may, nắm tay lắc tới lắc lui đầy vui sướng.

Trong lao ngục giờ đây canh giữ còn nghiêm ngặt như năm ngoái. Ta bỏ hai lượng bạc, tên cai ngục liền để và Bảo Châu trong. Ngục tối tăm, mùi hôi nồng nặc, Bảo Châu nhát gan cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y , đôi mắt hoảng loạn như chú thỏ con lạc đường. Ta vỗ nhẹ tay nàng bảo , tỷ tỷ ở đây. Nàng mỉm , bên khóe miệng hiện hai lúm đồng tiền nhỏ xíu.

Cả nhà họ đều nhốt chung một chỗ. Ta còn nhận diện mạo của lão gia, phu nhân và di nương nữa, ai nấy đều gầy sọp, đen nhẻm. Ba vị lang quân giờ chỉ còn hai, vắng mặt chính là đại lang quân. Ta vốn chỉ thấy họ ba bốn , tuổi tác xê xích nhiều, giờ đây thật chẳng ai là ai. Người thiếu mất , chẳng phiêu bạt nơi nào. ít những ở đây trông vẫn còn dáng con .

Cai ngục mở cửa, cho chúng nửa canh giờ. Góc tường trải rơm khô, chắc là nơi họ ngả lưng. Bảo Châu cha mà nàng hằng mong nhớ, giờ chẳng nhận . nhà nhận nàng, thấy nàng trốn lưng ló đầu , lão gia nghẹn ngào gọi một tiếng: "Quỳnh Nương". Nàng vẫn nhớ là Quỳnh Nương, cha hồi lâu, lẽ nhận , nàng gọi một tiếng "Cha" hai hàng lệ lăn dài gương mặt trắng ngần, chần chừ nhào lòng cha . Cả nhà nàng, hết nước mắt.

Ôn lão gia . Kẻ hầu hạ trong phủ mười mấy , ông sớm về khuya, tâm trí mà nhớ hết? Phu nhân mới ngoài bốn mươi mà tóc bạc trắng, trông như bà lão lục tuần, nhưng bà vẫn nhận .

"Ngươi là con bé Bảo Ngân?" Bà mắt mờ đục, chuyện phần khó khăn.

"Nương, nàng là tỷ tỷ của con." Bảo Châu nắm tay đáp lời.

"Lão gia, phu nhân xin thứ tội. Nô tì dám để nhị tiểu thư dùng tên thật, sợ ngày quan quân tìm đến, nên đành để tiểu thư theo họ nô tì, đặt tên là Bảo Châu."

"Bảo Ngân tội tình chi? Ôn gia cả nhà đắc tội, chỉ còn sót con bé. Sự việc đường đột, còn kịp tìm chỗ gửi gắm con , nếu ngươi, chẳng giờ còn sống mà đây ? Lão phu cảm tạ ngươi còn hết. Ai mà ngờ Ôn gia gặp nạn một năm, con gái ruột tới, đến thăm chỉ một tì nữ trong phủ? Thuở phu nhân trả khế ước cho các ngươi, ngươi còn là nô tì trong phủ nữa, tỷ tỷ của Bảo Châu ? Nếu Ôn phủ ngày thấy ánh mặt trời, Bảo Ngân ngươi chính là tiểu thư của phủ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mong-nhu-so-wqic/chuong-2.html.]

Ta thần thái lão gia, phong cốt vẫn còn đó, chuyện lẽ vẫn còn đường xoay chuyển, lòng thầm mừng cho Bảo Châu. Ta chẳng thiết tha tiểu thư gì cả, chỉ về làng thăm cha và các em, tiếp tục một nàng chèo thuyền sông Biện cũng lắm .

"Lão gia, phu nhân đừng trách đại tiểu thư. Nô tì từng đưa Bảo Châu đến Tô gia, nhưng đó gặp . Nghe tiểu thư mới sinh, đang trong thời gian ở cữ, Tô gia sợ nàng kinh động nên báo thực tình. Nhạc mẫu của tiểu thư tìm gặp , rằng nếu cho đại tiểu thư thì vạn đừng đưa Bảo Châu đến cửa nữa."

"Vài ngày Tô gia dời đến Đông Đô, đại tiểu thư dù thăm thì núi cao sông dài, nàng vướng con mọn, về ?"

Còn chuyện : đại tiểu thư tin Ôn gia gặp nạn ngất hai , cô gia nhân lúc nàng hôn mê đưa nàng lên thuyền rời . Đều là phàm cả, lúc hoạn nạn , giữ cầu an thì gì sai?

Nói thêm vài câu thì giờ hết. Ta dắt Bảo Châu , nàng lóc đòi mang cả nhà cùng, dỗ dành mãi mới đưa nàng ngoài. Nàng , hỏi thấy trưởng ?

Trong phủ đầy rẫy những lời truyền tụng về đại lang quân: nào là cốt cách như chi lan ngọc thụ, năm yếu quán (hai mươi tuổi) trúng liên tam nguyên, là môn sinh đắc ý nhất của Tống các lão, tương lai chức Các lão khó lòng thoát khỏi tay ngài... Những chuyện khác rõ, nhưng diện mạo quả thực bất phàm, suy cho cùng mẫu ngài cũng là một mỹ nhân hiếm thấy. Một như thế, giờ sống c.h.ế.t chẳng , bặt vô âm tín. Ôn lão gia ngậm miệng , chuyện thể hỏi thêm, liền đưa Bảo Châu về nhà.

 

Tinhhadetmong

Chúng cùng khác thuê một tiểu viện ở phố Đông. Ta và Bảo Châu đến sớm nên chiếm hai gian phòng phía Đông, một gian để ở, một gian bếp. Phía Tây ba gian là nơi ở của một gia đình bốn . Người chồng là gã bán hàng rong đầu đường cuối ngõ, vợ ở nhà chăm con. Gã bán hàng họ Hà, cao sáu thước, miệng lưỡi dẻo quẹo. Hà nương t.ử ít nhưng cực , nàng khéo tay, lúc rảnh rỗi thường thêu khăn, thêu túi tiền để chồng mang bán. Ta may áo giày thì , chứ thêu thùa thì mù tịt, lúc rảnh liền để Bảo Châu theo nàng học. Bảo Châu kiên nhẫn, học hành dáng. Cá thịt bán thừa mỗi ngày đa phần đều bụng Bảo Châu và hai đứa nhỏ nhà nàng.

Ngày hôm vốn chẳng gì khác lạ, chỉ là sông Biện đóng băng, nghề buôn bán của đành tạm dừng. Có những khách quen thích món ăn , liền tại nhà mang giao. Về nhà ăn tối xong, Bảo Châu buồn ngủ. Chờ nàng ngủ say, khêu đèn khâu đế giày. Trong chậu than đốt củi, khói mù mịt, mở hé cửa sổ một khe nhỏ, đợi lúc ngủ dập lửa, thoáng khí mới dám đóng .

Loading...