NHẤT MỘNG NHƯ SƠ - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:07:03
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:07:03
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
Ta nay mười lăm, đến cũng xem là thiếu nữ trưởng thành . Mưu sinh sông Biện chẳng dễ dàng như tưởng tượng, thỉnh thoảng kẻ quấy nhiễu, huống hồ là cô gái dắt theo ? đường sông quy củ của đường sông, nộp tiền bảo kê xong tự khắc trông nom. Ta sợ mệt, chỉ sợ rước họa .
Tiếng gõ cửa vang lên khiến giật nảy . Ở Biện Kinh và Bảo Châu nương tựa lẫn , ai tìm đến lúc đêm hôm thế ?
"Ai đó?" Ta lên tiếng hỏi.
"Ta họ Ôn."
Giọng ngoài cửa thấp, là một giọng nam trầm ấm dễ . Họ Ôn? Ta kịp nghĩ ngợi nhiều, khoác thêm áo bông liền xuống giường. Người nọ lách cửa, nhanh ch.óng đóng c.h.ặ.t .
Người tới lưng bên giường Bảo Châu. Nhà nhỏ, giường chỉ một tấm rèm che, bên trong coi như phòng ngủ, bên ngoài phòng khách, giờ kéo nên thấu hết thảy. Hắn vóc cao, khoác một chiếc trường bào màu đen, tóc dùng đai ngọc b.úi c.h.ặ.t. Ta lờ mờ đoán là ai, nhưng dám hỏi nhiều, chỉ đợi cho thỏa. Ta thêm củi chậu than, đun một ấm nước nóng, rót cho chén . Trà là loại bình thường vẫn bán thuyền cho khách, gọi là thượng hạng nhưng cũng tệ.
Đợi kéo rèm bước , ánh đèn dầu vàng vọt nhưng vẫn rõ dung mạo . Người trong phủ là chi lan ngọc thụ, lớn bằng chừng vẫn hiểu chi lan ngọc thụ là gì, nhưng hôm nay gặp thì rõ. Hắn sinh giống phu nhân, chỉ là lông mày rậm và dài hơn, trời sinh đôi mắt đào hoa, cũng thấy phong lưu đa tình. Sống mũi thẳng tắp, bờ môi quá mỏng, đường nét hàm phân minh. Nhìn kỹ môi một nốt ruồi đen nhỏ, nhưng toát vẻ thanh lãnh cực kỳ. Vừa lạnh lùng sức hút, cái chữ "mỹ nam t.ử" tầm thường chẳng đủ để hình dung về , quan trọng là còn trắng.
Hắn còn cởi trường bào, xuống ghế, nâng chén rót. Đôi bàn tay cũng đẽ nhường , quả nhiên thì chẳng tìm một tì vết nào. Đồng t.ử đen thẫm, khi khác thâm trầm khó đoán, khiến lòng kinh hãi. Ta cách ăn mặc của , giống kẻ đang lâm cảnh sa cơ lỡ vận. Bởi lẽ lớp áo trắng trường bào là gấm Vân Cẩm, loại gấm đáng giá nghìn vàng. Hắn sa sút, cứu những khác của Ôn gia?
Tinhhadetmong
Triều đình đa đoan quỷ bí, dám hỏi nhiều, tự nhiên cũng chẳng hỏi, chỉ một bên đợi lên tiếng.
"Điềm tĩnh nôn nóng, quả là vài phần gan , trách thể bảo vệ Quỳnh Nương chu ." Giọng trầm thấp thanh lãnh, dám nhiều, chỉ cúi đầu đáp.
"Vật giao cho ngươi, ngày mai hãy tìm cách khỏi thành, giao nó tận tay pháp sư Pháp Huệ trụ trì chùa Kê Minh. Việc can hệ trọng đại, nhất định cẩn trọng hành sự. Nếu vạn bất đắc dĩ, cũng tìm đến ngươi."
Ta vốn định nhận, nhưng thấy sự cấp bách và bất lực trong giọng khi bảo "vạn bất đắc dĩ", rốt cuộc đành nghiến răng nhận lấy. Vật đó bọc trong vải, hình dáng như một cuốn sách, quá dày, khi chạm tay vẫn còn vương ấm từ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mong-nhu-so-wqic/chuong-3.html.]
"Lang quân, vạn bảo trọng, già trẻ Ôn gia vẫn đang mong ngài trong ngục tối đấy!"
Hắn dậy định , rốt cuộc đành lòng, vì Bảo Châu, vì Ôn gia mà những lời . Hắn gật đầu, chợt mỉm , nụ rạng rỡ như nắng gắt che lấp cả màn đêm.
"Ngươi sợ Ôn gia và đều là kẻ ?"
"Nô tì chỉ Ôn gia đối đãi với là đủ ." Nếu Ôn gia, chẳng giờ trôi dạt về .
Hắn gật đầu, lách biến mất trong màn đêm.
Chùa Kê Minh ngày thường là ngôi chùa mở cửa tự do, mỗi tháng chỉ mở ngày mồng một và rằm. Ngày mai mồng một cũng chẳng rằm, chỉ riêng việc cửa là chuyện khó tựa lên trời, huống chi là gặp trụ trì.
Sáng sớm hôm , gửi gắm Bảo Châu cho Hà nương t.ử lên núi Kê Lung. Núi Kê Lung tuy gọi là núi nhưng quá hiểm trở, quen việc nặng, vài bước chân chẳng đáng là bao. Đến cổng chùa, cửa đóng then cài, bên trong vọng tiếng tụng kinh và gõ mõ đều đặn.
Ta gõ cửa hồi lâu, một tiểu sa di mới bước . Cậu bé chừng năm sáu tuổi, đương độ đáng yêu, gương mặt trắng trẻo mịn màng. Thấy , bé chắp tay hành lễ dáng: "Nữ thí chủ dâng hương trả lễ, xin hãy đợi đến ngày rằm hoặc mồng một."
Thấy bé dễ thương, định đưa tay xoa đầu nhưng sợ mạo phạm quy củ, bèn lấy từ túi gấm hai viên kẹo thông vốn để dành dỗ dành Bảo Châu. Cậu bé mím môi, chần chừ dám nhận, liền cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của mà đặt .
"Ta dâng hương cũng chẳng trả lễ. Ngươi thưa với trụ trì, rằng con gái nơi trần thế của tìm đến."
Ta dối là , nhưng còn cách nào khác ? Nếu nhờ những lời đồn thổi thuyền, cũng chẳng dám nghĩ kế . Pháp Huệ trụ trì khi xuất gia vốn là vương, là hoàng thúc của đương kim bệ hạ. Năm xưa vương phủ gặp nạn lửa cháy, quận chúa mất tích, vì đau lòng mà quy y ở núi Kê Minh. Nếu quận chúa còn sống, tuổi tác cũng xấp xỉ lúc .
Tiểu sa di còn nhỏ, chuyện xưa, bèn trong báo tin. Đã liều đến đây, lòng cũng chẳng còn sợ hãi. Một lát , một vị hòa thượng béo tròn bước , gương mặt phúc hậu, híp mắt: "Nữ thí chủ lấy gì tin là ái nữ của trụ trì?"
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.