Ta vốn là giả, lấy vật tin. Ta bình thản đáp: "Đoán thôi. Nếu lời đồn dân gian là thật, thì tuổi tác diện mạo đều khớp. Còn thật giả thế nào, chỉ trụ trì mới rõ; suy cho cùng, con gái , chỉ lòng mới thấu."
Vị hòa thượng béo cướp mất viên kẹo của tiểu sa di Minh Kính dẫn hậu viện. Dưới gốc cây bồ đề xanh mướt giữa mùa đông, Pháp Huệ trụ trì đó, khí chất nho nhã, uy nghiêm mà vướng bụi trần. Người vốn là bậc chinh chiến sa trường, nhưng chẳng chút huyết khí, chỉ thấy vẻ tuệ mẫn, ưu tư.
Ta cúi đầu nhận tội dối, trao gói đồ cho . Người mở xem khép ngay: "Ngươi tội tình chi? Một nữ nhi nhỏ bé mà dũng mưu, thật là hiếm thấy. Như Sơ còn nhắn gửi lời gì chăng?"
"Dạ ."
"Đã tìm đến đây, hẳn là gặp cảnh ngặt nghèo . Sau Như Sơ việc gì, ngươi cứ tùy lúc đến tìm . Nữ thí chủ danh tính là chi? Hành nghề gì để mưu sinh?"
"Nô tì là Bảo Ngân, Trần Bảo Ngân. Hiện chèo thuyền bán rượu sông Biện."
"Hảo cô nương, !"
Thấm thoát vài tháng trôi qua, sông Biện tan băng, việc buôn bán của càng thêm phát đạt. Tháng ba ngày ba, tin Trưởng công chúa dạo sông, Bảo Châu nằng nặc đòi xem. Công chúa quyền nghiêng thiên hạ, nuôi dưỡng vô nam sủng, lối sống phóng túng ai ai cũng .
Khi thuyền rồng ngang qua, một cơn gió thổi tung bức rèm sa. Bảo Châu chợt chỉ tay reo lên: "Trưởng ! Là trưởng kìa!"
Ta rụng rời tay chân, vội bịt miệng . Trong khoảnh khắc , thấy một nam t.ử thanh cao như ngọc đang Trưởng công chúa ép nép . Đó chính là đại lang quân. Ánh mắt chúng chạm , thấy rõ sự nhục nhã, phẫn uất trong đôi mắt . Chàng là trạng nguyên tài hoa, giờ lấy hầu hạ công chúa để bảo mạng sống cho gia tộc. Nỗi đau , lẽ còn hơn cả cái c.h.ế.t.
Ngày tháng thoi đưa, chẳng thể nào quên ánh mắt tương phùng sông . Bảo Châu giờ là thiếu nữ, gửi học đường dành cho nữ t.ử do Trưởng công chúa lập . Bảo Châu tuy ngây ngô nhưng trí nhớ cực , học chữ gì về đều dạy cho . Nhờ , bắt đầu sách, hiểu đạo lý "trong sách vàng, trong sách ngọc".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mong-nhu-so-wqic/chuong-4.html.]
Tết Đoan Ngọ tháng Năm, mang bánh chưng, rượu thịt và quạt giấy ngục thăm Ôn gia. Tình hình họ khá hơn, lão gia và phu nhân còn tiều tụy như . Ta dùng ngải cứu xông khắp lao ngục cho bớt mùi uế tạp, dặn Bảo Châu tuyệt đối nhắc chuyện thấy đại lang quân thuyền. Chàng chịu nhục cứu nhà, nếu lão gia , e rằng vì phẫn uất mà quyên sinh, khi đó sự hy sinh của còn nghĩa lý gì?
"Tỷ tỷ đưa con học, con thuộc nhiều sách , chữ quạt cũng là con , cha xem ?" Bảo Châu nũng nịu bên cha. Lúc , chẳng giống kẻ si ngốc chút nào, chỉ như một đứa trẻ lớn hẳn mà thôi.
Nhìn cảnh tượng , lòng càng thêm quý trọng Ôn gia. Lão gia dạy con mực hiền từ, cổ hủ, luôn dành cho các con tình yêu thương đồng đều.
"Đều là nhờ công lao của tỷ tỷ con. Nó nuôi con khôn lớn chẳng dễ dàng, còn cho con học, con nhớ lấy ân tình ." Phu nhân xoa đầu Bảo Châu, mắt rưng rưng.
Ta cũng nhờ gửi ba mươi lượng bạc và quần áo về quê cho cha ruột. Nhờ tiền bán năm xưa, cha thoát ly khỏi sự chèn ép của ông bà, lên thành phố mưu sinh và nay đồng đồng . Ân nghĩa của Ôn gia với như tái sinh nữa. Nếu tờ khế ước phu nhân trả năm , chẳng giờ trôi dạt về .
Phu nhân , cảm động thốt lên: "Ôn gia gặp nạn, thích đều lánh mặt, chỉ Bảo Ngân ngươi một lòng xích t.ử. Lão gia, nếu chúng còn mạng sống trở , là để Túc nhi cưới con bé ? Hoạn nạn thấy chân tình, nữ t.ử trọng nghĩa thế tìm nữa?"
Ta bàng hoàng, quỳ sụp xuống: "Phu nhân vạn đừng thế. Bảo Ngân những việc đều từ tâm, mong đền đáp. Các vị lang quân mai khỏi đây đều là bậc rường cột, thể cưới một kẻ xuất tì nữ như nô tì? Nếu phu nhân thực lòng thương, xin cứ xem nô tì như Bảo Châu là đủ ."
Lão gia vuốt râu thở dài: "Chuyện tương lai hãy để tương lai định đoạt, lão phu chỉ sợ Ôn gia lúc sẽ lỡ dở thanh xuân của con. Thôi, nhắc nữa, Bảo Châu, rót rượu cho cha!"
Tinhhadetmong
Những lời khi đó chẳng để lòng, nào ngờ ngày gặp , cảnh cũ xưa hóa một phong vị khác hẳn.
Tháng Năm là tháng độc, đêm xuống chẳng ai ngoài nếu việc cần.
Ta đóng cửa sớm, dỗ Bảo Châu ngủ say lấy rương , đếm từng đồng bạc, quân tiền tích góp bấy lâu. Nếu nhà Ôn gia thả, lão gia phục chức thì ; bằng , họ ngoài sẽ ở ? Ăn gì? Các lang quân tiếp tục đèn sách? Còn đại lang quân... tương lai sẽ ? Ta chẳng dám nghĩ tiếp. Tiền trong tay đủ mua nhà, chỉ mong thuê căn rộng hơn, nhưng bấy nhiêu đây vẫn còn ít ỏi quá. Cứ bám trụ lấy con thuyền , đến bao giờ mới nuôi nổi hai vị lang quân ăn học?