NHẤT MỘNG NHƯ SƠ - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:08:14
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta gục đầu xuống bàn, chẳng từ lúc nào. Khi giật tỉnh giấc, đối diện từ bao giờ. Cánh tay đè tê cứng như hàng ngàn con kiến đục khoét, nhăn mặt xuýt xoa hồi lâu mới đỡ.

Chàng cứ yên đó , chẳng một lời, rượu hùng hoàng thoang thoảng. Chàng vận bạch y, ống tay rộng thùng thình, cổ áo trễ xuống chỉ chực lộ l.ồ.ng n.g.ự.c. Tóc tai xõa tung, y phục chỉnh tề, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước vì men rượu. Thật đúng là vẻ mê hoặc lòng , trách Trưởng công chúa say đắm như thế.

Ta nay mười sáu, cái tuổi độ cập kê, từng mùi nam t.ử. Lần đầu diện kiến một cực phẩm thế , tim đập chân run cũng là lẽ thường.

"Đại lang quân đêm nay ghé thăm, việc gì chăng?" Ta gượng , chữa thẹn.

"Dây ngũ sắc còn ? Buộc cho một sợi." Chàng day day thái dương, nửa say nửa tỉnh.

Ta nên lý sự với say, liền tìm một sợi dây trong giỏ kim chỉ. Chàng chìa cổ tay trắng ngần đợi, khẽ khàng buộc . Khi nhấc tay lên xem, ống tay áo rộng tuột xuống, lộ những vết thương kinh tâm động phách. Mới cũ chồng chất, vết mới còn rỉ m.á.u, vết cũ hóa sẹo mờ.

Ta kinh hãi bịt miệng để thét lên. Chàng thấy , chỉ nhạt: "Sao thế? Sợ ?" Nói đoạn, đưa tay kéo mạnh cổ áo, lớp bạch y tụt xuống ngang hông. Trên , chẳng còn chỗ nào lành lặn.

"Ngươi mỗi ngày ? Có nam sủng là gì ? Ta uống t.h.u.ố.c quỳ đàn bà đó cầu hoan, mặc mụ gì cũng chẳng đau. Hừ, Trạng nguyên thì ? Tài t.ử thì ? Ta sớm chẳng còn phong cốt, chỉ là một cái xác hồn mà chính cũng ghê tởm..."

Có lẽ vì quá say nên vẫn canh cánh chuyện và Bảo Châu thấy hôm . Với , Bảo Châu là chí , là vị trưởng cao khiết như chi lan ngọc thụ. Bị thấy cảnh nhơ nhuốc , đối diện ?

Ta vội vã tìm t.h.u.ố.c trị thương, pha chậu nước ấm. Nhìn những vết c.ắ.n, vết roi cơ thể , lòng đau như cắt nhưng tay dám mạnh, chỉ cẩn trọng từng chút một. Chàng yếu ớt như vẻ ngoài, cơ bắp săn chắc nhưng đang căng cứng vì đau. Ta bèn kể chuyện ngục thăm nhà để xoa dịu .

"Đại lang quân định sẵn việc lớn, bảo vệ mạng sống của cả nhà, chuyện khác cứ để nô tì lo. Sống thì mới cần dũng khí, c.h.ế.t thì quá dễ dàng . Lang quân , phong cốt chỉ là sự cứng cỏi, mà còn là sự lựa chọn giữa áp lực ngàn cân. Người yêu thương ngài sẽ chẳng bao giờ bỏ rơi ngài."

Chàng nhắm mắt tựa ghế như ngủ. Ta chợt nhớ lời dạy: đàn ông vạm vỡ mới gánh vác giang sơn, eo nhỏ quá ôm nổi vợ con? Nghĩ mà buồn , eo tuy nhỏ thật, nhưng dường như vẫn sức lực.

Chàng tỉnh dậy, giúp mặc y phục. Chàng bảo: "Thôi, bôi gì, vài bữa nát thôi, lãng phí."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mong-nhu-so-wqic/chuong-5.html.]

"Ngài tự bảo trọng lấy ." Ta xót xa.

Chàng bướng bỉnh: "Bảo trọng thế nào? Đây là sự nhượng bộ lớn nhất của . Nếu bắt quỳ gối vẫy đuôi như lũ khác, thà c.h.ế.t cho xong."

Tinhhadetmong

Chàng đòi ăn, bếp chưng con cá vược, thêm đĩa tôm say và thịt hun khói, hâm bát cháo trắng. Chàng ăn sạch sẽ, bên cạnh xem rửa bát. Bóng đổ dài vách tường ánh đèn dầu leo lét. Chàng hỏi: "Ngươi nghĩ đến ?"

"Nô tì nghĩ. Chỉ mong ngài bình an thoát , đó là điều nhất ."

Chàng khẽ nhếch môi, nửa nửa : "Ngươi định ăn gì?"

Ta thú thật tiền trong tay đủ thuê cửa hiệu ở Biện Kinh. Chàng bảo sẽ nghĩ cách lo tiền, nhưng từ chối ngay. Chàng đầy ẩn ý đưa ngón tay gõ nhẹ lên trán một cái đau điếng. Ta ôm trán lườm , bật . Nụ , thật là khuynh quốc khuynh thành.

Ta hỏi mượn Hương Tú một trăm lượng bạc, hẹn nửa năm trả cả vốn lẫn lời. Nhờ quen một đại thúc thuyền, cải trang thành tiểu nương t.ử tìm thích, theo thuyền biển Đông buôn ngọc trai. Nghề "vốn một lời mười" nhưng cực kỳ hiểm nguy, sơ sẩy là bỏ mạng ngoài khơi xa.

Sau hai tháng lênh đênh, trở về khi nắng tháng Tám nhạt. Da sạm đen vì gió biển, nhưng bù , trừ tiền trả nợ, còn dư hơn sáu trăm lượng bạc.

Ta thuê một cửa tiệm ở phố Đông, phía ba gian phòng cho và Bảo Châu ở. Con phố sầm uất quán , hàng điểm tâm, mở tiệm bán vằn thắn là hợp lý nhất. Ta tự tay dọn dẹp, quét vôi, rèm trúc, bày mấy chậu cúc rực rỡ cửa.

Sát ngày khai trương, còn đang đau đầu vì bảng hiệu thì đại lang quân đến. Ba tháng gặp, mặc hắc bào, thắt đai ngọc, trông vẫn thanh mảnh như cũ nhưng khí sắc khác. Thấy đen nhẻm, nổi trận lôi đình mắng gan lớn tày đình, dám liều mạng biển. Chàng còn mỉa mai: "Nhìn ngươi xem, vốn , nay đen như hòn than, ai thèm cưới nữa?"

"Chẳng lao phiền lang quân phí tâm. Cha ở quê định cho một mối hôn sự từ bé, đợi Ôn gia bình an, sẽ về thành ." Ta mặt cảm xúc đáp . Thực nhà nghèo rớt mồng tơi, lấy đính ước? Chẳng qua là chút tự trọng cuối cùng của mà thôi.

Chàng sững , đôi mắt đen thẫm trân trối, quăng một tờ giấy định bỏ . Ta vội níu tay , rủ ăn bát vằn thắn hải sản. Chàng chần chừ hồi lâu mới xuống. Nghĩ đến những vết thương của , chẳng nỡ giận thêm.

"Lang quân đừng giận nữa. Tiệm sắp mở mà bảng hiệu, ngài giúp một tay ?"

Loading...