NHẤT MỘNG NHƯ SƠ - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:08:44
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chàng cầm b.út, hỏi tên tiệm. Ta bảo cứ gọi là "Vằn thắn hải sản" cho dân dã dễ hiểu. Chàng mỉm , vén tay áo, hạ b.út như rồng bay phượng múa. Dưới ánh đèn vàng, bóng lưng thẳng tắp, đó chính là khoảnh khắc nhất. Một nét chữ "Sấu Kim", lực xuyên thấu trang giấy. Đây mới chính là dáng vẻ thực sự của : tự tin, mỹ và tràn đầy sức sống.

"Đẹp quá, đến ngây ." Ta thốt lên.

Chàng mím môi . Năm đó, mới hai mươi hai tuổi.

Ăn xong hai bát vằn thắn, gửi tờ ngân phiếu lúc nãy đưa. Chàng thu , bảo: "Nếu ngươi là nam nhi, chắc hẳn sẽ nên đại nghiệp."

Tiệm vằn thắn ngày càng đông khách, tiền bạc dần dư dả. Đến cuối năm đếm bạc, lòng thêm phần vững chãi để đợi ngày Ôn gia tái ngộ ánh mặt trời.

Ngày qua tháng , năm mười chín tuổi, Trưởng công chúa hồi kinh. Nghe định cư luôn ở kinh thành, một thời nửa khắc chắc chẳng về Biện Kinh nữa. Công chúa , cũng mang theo cùng.

Thực chẳng mấy khi ghé tiệm, khi vài tháng mới tới một lúc nửa đêm, chỉ đủ thời gian dùng một bát vằn thắn, lời chẳng bao nhiêu. Thế nhưng vẫn cứ mong, cứ nhớ. Người bảo mỹ sắc lầm quốc, mỹ sắc cũng lầm , mà kẻ mang vẻ chẳng hề .

Tháng Chạp năm , Thánh thượng phát nguyện đại xá thiên hạ. Nhà họ Ôn may mắn trong diện dung xá, duy chỉ di nương vì một trận phong hàn mùa đông mà qua khỏi. Ta thuê một viện t.ử sáu gian, dọn dẹp tươm tất để đón lão gia và phu nhân về.

Năm cả nhà sum vầy, duy chỉ thiếu bóng dáng . Bảo Châu nay mười bốn tuổi, trổ mã như một đóa kiều hoa, chứng si ngốc dường như khỏi hẳn. Ta khuyên về nhà tịnh dưỡng, học nữ công gia chánh để mai đại lang quân tìm cho một mối lương duyên , nhưng cứ nằng nặc đòi ở tiệm giúp . Ta đành đưa về nhà ở cùng lão gia, còn hậu viện của tiệm thì để gia đình Hà nương t.ử ở, coi như vẹn cả đôi đường.

tự do, nhưng khi chung sống với Ôn gia, vẫn thấy chút tự nhiên. May lão gia phu nhân đối đãi với như con gái ruột, hai vị lang quân cũng hết mực kính trọng. Ta dần thích nghi, gọi họ là thúc thẩm, gọi hai vị lang quân là nhị , tam . Chàng nửa năm, bặt vô âm tín. Thúc thúc nay tìm thú vui mới là dạy học ở tư thục, cuộc sống dần bình lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mong-nhu-so-wqic/chuong-6.html.]

Tinhhadetmong

Một ngày nọ, về muộn, thấy khí trong nhà căng thẳng. Thúc thúc chuyện của đại lang quân, nhốt trong phòng cả ngày ăn uống. Ta bưng bát vằn thắn , thấy lặng lẽ ánh trăng, lưng còng xuống như già chục tuổi.

"Thúc thúc đau lòng vì danh tiếng xót xa cho ?" Ta hỏi nhỏ.

Thúc thúc tuôn trào nước mắt: "Đứa con tội nghiệp của , là hại nó."

Ta lau nước mắt cho : "Thúc thương thì đừng tự trách. Chàng giấu vì sợ đau lòng. Chàng c.ắ.n răng chịu đựng nhường , chúng sống cho thì mới thấy hổ thẹn. Chàng là minh nguyệt cao, tự khắc sẽ chờ đợi ."

Tháng Bảy, theo xe ngựa của Hương Tú về thăm quê. Bảy năm ly hương, nhà nay giàu nhờ tiền gửi về, nhưng cảnh cũ xưa hóa xa lạ. Cha chẳng hỏi con gái sống c.h.ế.t , chỉ dặn gửi thêm tiền lo cho cháu nội. Đệ phụ thì soi mói, thêu dệt chuyện vợ lẽ ở kinh thành. Mẹ mất từ vài năm mà chẳng ai báo một lời, chỉ còn đôi giày đỏ bà thêu dở cho ngày lấy chồng. Ta ở ba ngày, để mười lượng bạc dứt áo . Ta còn nhà, cũng chẳng còn luyến lưu. Chỉ khi quỳ mộ , mới dám thật to cho những tủi hờn qua.

Đầu tháng Tám về Biện Kinh, hoa cúc nở rực rỡ. Vừa về đến nhà cơm dẻo canh ngọt, đợi chờ. Ta tự nhủ, đời đến đây vô ích. Mẫu , đang yêu thương con, hãy yên tâm. Kiếp nếu , hãy đầu t.h.a.i con của con, con sẽ dành tất cả những gì nhất cho .

Mùa đông năm , tuyết rơi trắng trời. Giữa lúc thiên tai, Trưởng công chúa dấy binh loạn, g.i.ế.c c.h.ế.t bào nhưng cũng tạ thế ngay trong tẩm điện. Thái t.ử lên ngôi, triều đại mới bắt đầu. Tân đế minh, lo cho dân cho nước, lưu dân an định.

 

Tháng Tư gió xuân hây hẩy, đang nhận cá tôm ở cửa thì Bảo Châu chạy đến, lóc chẳng thành lời. Ta tưởng nhà chuyện, vội kéo chạy về. Trước cửa nhà ngựa xe san sát, một vị nội thị cao tuổi diện mạo phúc hậu đang giữa sân trò chuyện cùng lão gia. Ta dẫn Bảo Châu tới hành lễ. Vị công công mỉm , hỏi Bảo Ngân , còn nếm thử món vằn thắn của . Ta đoán ông hẳn liên quan đến đại lang quân.

Bảo Châu nức nở bảo rằng công công cả nhà sắp chuyển tới Kinh thành, đại lang quân đang sửa soạn phủ , hỏi cùng . Ta xoa đầu , bảo: "Tỷ lớn tuổi , bao năm qua lấy chồng là để lo cho . Giờ đại che chở, tỷ về quê lấy 'Cẩu Đán' đầu làng thôi. Kinh thành cách đây bao xa , thích thì cứ về thăm tỷ."

Loading...