Ta nhào bột dỗ dành . "Cẩu Đán" nào thật, đó chỉ là cái cớ để cắt đứt tơ lòng. Chàng nay là Ôn Túc, tự Như Sơ, tiền đồ rộng mở. Chàng cần một vị phu nhân môn đăng hộ đối để trợ lực cho hoạn lộ phía , chứ một nữ nhi da dẻ sạm đen vì gió biển như .
"Tỷ gạt ! Làm gì Cẩu Đán nào? Mẹ đại sẽ cưới tỷ tẩu tẩu mà!" Bảo Châu dậm chân.
Ta khổ. "Ai si ngốc chứ? Nghe năng mạch lạc kìa. Tỷ định ước từ lâu, Cẩu Đán vẫn đang chờ tỷ về thành , tỷ thể phụ lòng ? Chớ nhắc lời , kẻo hỏng danh tiếng của đại ."
Bảo Châu ngây : "Thế thể theo tỷ về gả cho nhà Cẩu Đán ?"
"Muội xem, ai đời cưới vợ nuôi thêm cả tiểu di t.ử chứ? Đợi tỷ thành xong, nếu , cứ về Biện Kinh ở với tỷ bao lâu cũng , tỷ nuôi !"
Bảo Châu như đứa trẻ nuôi lớn, hai nương tựa bao năm, nỡ xa là lẽ thường. vị nội thị cung đình , vị thế của Ôn gia giờ khác. Bảo Châu đến Kinh thành mới là nhất cho . Còn ... chỉ mong giữ chút ký ức đẽ về nam t.ử ánh đèn dầu đêm mà thôi.
Ngoài vằn thắn , bàn chỉ những món rau dưa thanh đạm. Ăn xong bữa cơm , họ sửa soạn hồi kinh, nhưng vị nội thị nọ riêng với vài lời.
Trong phòng chỉ ông và . Ông , , ông cứ mãi, cũng mặc cho ông soi xét.
"Như Sơ và Thánh thượng vốn là đồng môn. Khi Thánh thượng còn là Thái t.ử, sủng ái, thậm chí từng lưu đày đến Sơn Tây. Lúc học ở thư viện, ngoài Như Sơ còn con trai út của Tào tướng quân là Phi Dương, ba gặp như cố nhân."
"Cho đến khi Thánh thượng đón về cung, ba vẫn thư từ qua từng gián đoạn. Như Sơ tài kinh bang tế thế, đỗ Tam nguyên, Hàn Lâm viện. Ôn gia gặp nạn, sóng gió muôn trùng cũng là vì Thánh thượng. Như Sơ chấp nhận dấn chốn hiểm nguy, Phi Dương ở biên quan dưỡng tinh súc duệ, mới vị thế của Thánh thượng ngày hôm nay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mong-nhu-so-wqic/chuong-7.html.]
"Vị trí của hai họ trong lòng Thánh thượng, kẻ khác sánh bằng? Tiền đồ của Như Sơ là thể hạn lượng. Tống Các lão cầu Thánh thượng ban hôn, gả ái nữ cho ngài . Thánh thượng triệu ngài hỏi chuyện, ngài trong nhà một vị trung bộc, ngài chăm sóc , phụng dưỡng song , năm nay là một thiếu nữ hai mươi hai tuổi. Nếu ngài cưới, chẳng là kẻ bất nhân bất nghĩa, vong ân phụ nghĩa ?"
Tinhhadetmong
"Thánh thượng sai lão phu đến hỏi một câu: Ngoài việc gả cho ngài , liệu còn cách nào khác để báo đáp ân tình chăng?"
Trung bộc? Các xem, trong lòng ngài cũng chỉ là một kẻ tớ, đến một nữ nhi bình thường cũng chẳng tính là. Thánh thượng cho đủ mặt mũi, còn thể gì đây? Tự nhiên một cái kết vẹn cả đôi đường mới .
"A công đa lự . Những gì chẳng bằng một phần vạn ơn nghĩa Ôn gia đãi năm xưa, gọi là ân tình cho cam? Cha từ nhỏ định cho một mối hôn sự, năm ngoái về quê, vẫn đang đợi cưới . Ta và Bảo Châu nương tựa bao năm, tự nhiên là nỡ xa . Nay Đại lang quân trở hoạn lộ, chẳng còn gì lo lắng nữa. Chờ họ về kinh, cũng sẽ về quê thành . A công chỉ cần nhắn với Thánh thượng một câu: Ôn gia nợ Bảo Ngân điều gì, Bảo Ngân hôm nay coi như trả xong nợ cũ. Nếu Đại lang quân thành , Bảo Ngân thể uống một chén rượu mừng, thì còn gì bằng."
Một lời dối quá nhiều , chính cũng suýt tin là thật. Như thể ở đầu làng thực sự một gã "Cẩu Đán" nào đó đang si tình chờ về cưới . Ta xuất bần hàn, may mắn gặp Ôn gia mới khai thông trí tuệ, hiểu nhân sự vô thường, cũng hiểu rõ bản thực sự gì.
Ta tìm một yêu , chứ chỉ đơn thuần là một đàn ông. Một thể chân thành đối đãi, cùng "nhất thế nhất t.ử nhất song nhân". Nếu thể, dù yêu ngài sâu đậm thì ? Ta dám yêu, thì gì là buông xuống ? Cùng lắm là cô độc đến già, suy cho cùng chẳng ai ngày c.h.ế.t là ngày nào, họa chăng còn chẳng sống đến già chứ.
"Ngươi là một nha đầu phóng khoáng, cũng sống tệ . Đã , lão phu sẽ mang nguyên văn lời về cho Thánh thượng. Nếu ngày nào đó ngươi gả , lão phu mà rảnh rỗi, nhất định sẽ đến uống chén rượu mừng."
"A công chỉ cần giữ gìn thể, tự khắc sẽ ngày đó." Ta mỉm dìu ông cửa.
Người , tiệm, việc buôn bán bận rộn, lúc về nhà là nửa đêm. Thẩm thẩm vẫn thắp đèn dầu đợi . Hôm nay ai cũng chuyện , nhưng chẳng mở lời.
Bà vốn là phong nhã, hoa đào hoa lê mùa xuân hái xuống chưng phơi, là thành cho ba mùa còn . Bà pha hoa đào, trong bát sứ trắng là nước màu hồng nhạt, chỉ thôi cũng thấy ngon .
"Bảo Ngân, mười ngày nữa chúng kinh, con cùng nhé! Ta vẫn giữ lời cũ, nếu con bằng lòng, sẽ để Túc nhi cưới con, chúng sẽ thực sự là một nhà."