NHẤT MỘNG NHƯ SƠ - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:09:35
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng ngờ bà những lời . Ta Ôn gia , quả thực sai một chữ. Tóc bà bạc trắng, thời gian qua dưỡng nên trắng trẻo béo đôi chút, nhưng so với vị phu nhân quan gia thanh nhã ngày xưa thì già nhiều.

"Thẩm thẩm, những năm qua ngài sống trong khổ cực trăm bề, khó khăn lắm mới tự do, hãy cứ để ngài điều ... Cần gì ép ngài nữa..."

Ta nắm lấy tay bà, cúi đầu, một chữ cũng thêm . Nếu nữa, sẽ kìm nước mắt, mà nước mắt là thứ vô dụng nhất đời .

"Đứa nhỏ , chung quy là Ôn gia nợ con. Sau chính là ruột của con, thúc thúc con chính là cha ruột. Con vạn đừng cắt đứt liên lạc, nếu rảnh rỗi thì về nhà thăm chúng , ?"

Ta bên cửa sổ suốt một đêm. Chẳng là rằm mười sáu, trăng tròn như đĩa, tỏa ánh sáng thanh khiết lạnh lùng. Trăng soi sáng màn đêm, nhưng chính nó chẳng hề .

Từ ngày hôm , cửa nhà xe ngựa nườm nượp, đến chỗ cũng chẳng còn. Ta đưa Bảo Châu tiệm ở. Đến ngày thứ năm, Nhị đến tìm chúng . Huynh vốn tính tình ôn hòa chậm chạp, từng thấy nổi nóng bao giờ, mà hôm nay sắc mặt cực kỳ tệ, quầng thâm mắt đen đến đáng sợ.

Bảo Châu bưng bát vằn thắn cho , ăn ngấu nghiến như mấy ngày cơm nước gì.

"Bảo Ngân, nương bảo gọi về. Bà ngã bệnh từ hôm qua . Đám thích cũ nay dứt tình nay cứ kéo đến hết đợt sang đợt khác. Hôm qua nhà đến nương tức một trận, sáng nay Ngọc Nương về, chẳng gì với cha mà nương tức đến ngất . Họ nhất quyết , cứ lì lợm ở nhà. Cha cầm gậy đuổi thì trẹo lưng, giờ liệt giường động đậy . Ta bảo Tam mời đại phu , cổng nhà chen lấn đến hỏng cả . Nương viện t.ử là của , bảo về chủ."

Giọng bất lực bực bội. Ta vốn nghĩ ngoài, nên nhiều, nhưng chẳng ngờ lũ đó mặt dày đến thế, tức đến bật .

Định mang Bảo Châu theo, nhưng cứ nằng nặc đòi . Ba chúng nhanh, đầy một khắc về đến nhà. Hai cánh cửa nhà dỡ chen hỏng, giờ vứt chỏng chơ đầu ngõ, một lũ hạ nhân lên đó c.ắ.n hạt dưa tán gẫu.

Xem thích Ôn gia chẳng nghèo khó gì, đều dùng hạ nhân. Lúc Ôn gia gặp nạn chẳng thấy kẻ nào , giờ tin Đại lang quân tiền đồ, kinh thành dám , chạy đến đây loạn.

Trong gian chính chật ních, già trẻ lớn bé hai mươi . Thúc thúc ở phòng của Nhị và Tam , đất một đám . Trên giường của và Bảo Châu một đứa trẻ đang , Đại tiểu thư Ôn gia – Ngọc Nương đang tã cho nó.

"Các là ai? Đến nhà gì? Ai cho phép phòng và tỷ tỷ?" Bảo Châu nhịn nổi, xông lôi Ngọc Nương dậy, dáng vẻ cực kỳ hung dữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mong-nhu-so-wqic/chuong-8.html.]

, nhưng hẳn là vẫn nhớ Ngọc Nương. Đó là chị ruột của . Người khác thì thôi, lẽ lúc đầu cũng nỗi khổ tâm, nhưng ròng rã tám năm trời, cô thực sự bớt vài ngày đến thăm ?

còn là vị đại tiểu thư trong ký ức của nữa. Tóc b.úi tinh xảo, đeo trang sức vàng ròng, hình đẫy đà, đuôi mắt chân mày đầy vẻ khắc nghiệt. Cô còn là thiếu nữ kinh động thời gian năm nào, mà hòa lẫn đám đông tầm thường. Thời gian đúng là thứ , ?

"Ngươi là Quỳnh Nương? Ta là tỷ tỷ của ngươi đây! Đến mà cũng nhận ? Hay là chứng si ngốc ngày càng nặng ? Ta đang tã cho cháu ngươi đấy, ngươi kéo gì?"

định , nhưng Bảo Châu túm c.h.ặ.t buông, đôi mắt tròn xoe đẫm lệ.

" tên là Bảo Châu. Cô là chị của ai? Không màng đến sống c.h.ế.t của nhà, tám năm đến, hôm nay tới? Tới cha tức đến ngã bệnh?"

Ngọc Nương khựng , vẻ hoảng loạn thoáng qua mặt.

"Bảo Châu gì chứ? Ngươi là Quỳnh Nương, tỷ tỷ những năm qua nỗi khổ..."

Tinhhadetmong

Bảo Châu thêm, lôi cô ngoài sân. Những trong phòng cũng kéo xem náo nhiệt. Trong nhà cuối cùng cũng yên tĩnh, bảo Tam đưa đại phu xem bệnh.

"Bảo Châu, còn buông tay?" Thấy hai sắp xô xát, sợ Bảo Châu chịu thiệt. Bảo Châu rơm rớm nước mắt buông tay, cạnh đáng thương như chú ch.ó nhỏ.

Những năm đầu khổ cực, lúc bữa đói bữa no, nhịn phần cho ăn, nuôi trắng trẻo như viên trôi nước, bao giờ nỡ để rơi lệ, mà hôm nay kẻ khác định đ.á.n.h ? Bảo nhịn thế nào đây?

"Người chủ cái nhà hiện giờ là , chư vị chuyện gì thì với ." Ta xoa đầu Bảo Châu, càng thấy tủi , bĩu môi ngừng.

"Ngươi là ai? Đến cả chuyện nhà ngoại sanh Thượng thư của mà cũng đòi chủ? Nói khoác sợ ngượng mồm." Người phụ nữ lên tiếng chừng bốn mươi năm mươi tuổi, vạm vỡ, hẳn là nhà ngoại của Thẩm thẩm.

Một lũ bắt đầu phụ họa, nhao nhao nhức đầu.

Loading...