"Ngươi là ai mà dám ở Ôn gia càn?" Ngọc Nương mở miệng là quát tháo, cô sớm nhớ chỉ là một con bé giúp việc thô kệch năm xưa.
"Thứ nhất, quen vị Thượng thư nào cả. Thứ hai, cái viện là thuê, khế ước trong tủ của , hiện tại nó mang họ Trần. Thứ ba, đám thích như các , các nhà đưa danh ? Có cho phép ? Nếu , thể lên nha môn kiện các tội đột nhập gia cư bất hợp pháp."
"Lùi một vạn bước mà , dù Ôn gia đang ở cùng , các thăng quan phát tài, nếu vị Thượng thư đó là Đại lang quân Ôn gia, thì chẳng nên đến phủ Thượng thư ở kinh thành mà tìm ngài ? Đến đây ép buộc cha em ngài gì? Tin tức linh thông như , lúc Ôn gia gặp nạn các ? , chắc chắn là cả, ai cũng cái khó riêng, Ôn gia thể lượng thứ. những năm qua Ôn gia ai đến quấy rầy các ? Người sống liêm sỉ, sờ thử da mặt các xem dày bằng gạch tường thành ? Bóc khi đắp cao thêm năm thước tường thành đấy. Hôm nay còn dám vác mặt đến đây? Loại hổ gặp nhiều , nhưng loại mặt dày thế đúng là hiếm . Những việc các đây, Đại lang quân nhịn thì thôi, nếu ngài nhịn thì ?"
"Cũng may Ôn gia tu dưỡng. Nếu là Ôn gia, nay đắc thế, sẽ đem lũ thích m.á.u lạnh xem náo nhiệt năm xưa, từng đứa một ném chảo dầu chiên lên tiếng xèo xèo cho hả giận. Không thì cũng tống đại lao vài ba năm. Nhà ai chẳng dăm ba chuyện bẩn thỉu ngoài ? Tìm bừa vài cái cớ gì khó ?"
"Trẻ con hiểu chuyện đành, kẻ già đầu râu dài tới rốn, đất vàng chôn đến cổ cũng điều ? Lúc chẳng nên rụt cổ mà sống ? Đạo lý dưỡng tinh súc duệ hiểu ? Biết vài đời Ôn gia quên mất chuyện cũ thì ? Cũng để đường sống cho con cháu chứ. Các đúng là ác thật, tự chặn đường sống của , chặn luôn cả đường của con cháu ."
" chỉ ơn đền oán trả, oán đền ơn bao giờ. Nếu là các , sẽ về nhà ngay lập tức, ngày ngày thắp nhang cầu nguyện Đại lang quân quên thì hơn."
Một tràng dài khô cả cổ. Lúc nhỏ cãi ở làng, thể c.h.ử.i một canh giờ lặp chữ mà chẳng mệt, giờ đúng là già thật , mới vài câu thấy oải.
"Ngươi là con ranh ở ? Ta là ruột của Đại lang, nó lẽ nào dám sỉ nhục nhà ngoại?" Đây chính là vị "đất chôn đến cổ" đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mong-nhu-so-wqic/chuong-9.html.]
"Chính vì là ruột nên mới càng đáng hận. Năm xưa sắp c.h.é.m đầu chẳng em gái em rể ruột của ông ? Chẳng cháu ruột ông ? Sao ông nhẫn tâm thế? Ít nhất tù một cái cũng chứ? Lúc bỏ mặc tình để bảo , thì nay càng mặt mũi đây ."
"Đại lang quân còn là Đại lang quân của năm xưa nữa . Nếu còn dùng huyết thống đe dọa ngài , e là nữa . Ngài thể một một đến ngày hôm nay, ông còn tưởng ngài dễ đụng ? Về uống t.h.u.ố.c cho tỉnh táo !"
Chỉ trong nháy mắt, trong viện tản bảy tám phần. Những kẻ ở đều là theo Ngọc Nương. Cô là em gái ruột của Ôn Túc, xử lý thế nào là việc của Ôn gia, thêm. Tóm kẻ cần mặt mũi nghĩ mạng lớn thì đúng là thiên hạ vô địch .
Đại phu bước , hỏi thăm thương thế của thúc thúc. Ông chỉ trẹo hông, dán vài miếng cao d.ư.ợ.c, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi. Thẩm thẩm thì do uất hận công tâm, cần uống t.h.u.ố.c điều dưỡng.
Tam bốc t.h.u.ố.c, nhà cửa loạn đến nát bét. Chờ , Bảo Châu và Nhị dọn dẹp xong thì trời tối hẳn. Ngọc Nương cho những cùng về hết, nhưng bế đứa con còn b.ú chiếm c.h.ặ.t lấy giường của và Bảo Châu. Ta nấu cháo buổi tối, mua sẵn bánh bao, cô ăn một cách đương nhiên.
Định tiệm, nhưng sợ cô hai già tức thêm, bèn cùng Bảo Châu chen chúc với thẩm thẩm. Ở thư viện bắc một tấm ván gỗ cho Tam , lót hai lớp đệm dày và chăn ấm. Nhị thì cùng thúc thúc.
Tinhhadetmong
Chưa kịp ngủ, Ngọc Nương dỗ con xong tìm đến. Cô quỳ sụp xuống đất, lóc t.h.ả.m thiết gọi một tiếng "Nương". Thúc thúc động tĩnh, chống lưng cùng Nhị , Tam bước sang. Ta định tránh nhưng Nhị cho, bảo cứ giường.
Cả nhà , chỉ Ngọc Nương quỳ. Thúc thúc bảo Nhị mang ghế cho cô xuống. Thúc thúc tựa vai Tam , và Bảo Châu giường, áo quần còn kịp cởi. Thẩm thẩm dậy nổi, nhắm mắt đó, lệ tràn khóe mắt, mà xót xa. Bảo Châu lấy khăn tay lau cho nương, miệng lẩm bẩm gọi nương.
"Người khác thì thôi ! Bảo Ngân đuổi cũng nữa. Chỉ con là nương con c.h.ế.t sống mới sinh . Sinh liền ba đứa con trai, đến khi con, nương con cưng chiều như ngọc như ngà, dành những thứ nhất cho con. Ba trai con mười hai tuổi Sơn Tây học, vì là con trai nên nuông chiều, mỗi năm ngoài tiền học, và nương chỉ cho chúng năm lượng bạc. Mỗi về nhà, nào chúng mang quà về? Đó là tiền chúng thắt lưng buộc bụng mới ."