Nhặt mót chốn phế thổ, mập mạp gánh còng lưng cả nhà bệnh tật tàn phế - Chương 248

Cập nhật lúc: 2026-03-21 08:39:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mua một tặng một .

 

Đoàn trưởng Kiều quan sát tình hình thêm , trong lúc bán thực phẩm thành phẩm mỗi ngày, cũng ngấm ngầm dò la xem trong đại thành còn chỗ nào bán hạt giống .

 

Thế nên mấy ngày nay cũng chẳng tiêu xài điểm tích lũy ngoài.

 

Điểm của Thời Nguyệt Bạch tích tiểu thành đại, tự nhiên là ngày càng nhiều.

 

Thời Nguyệt Bạch hít một thật sâu: "300 vạn điểm tích lũy thì gì?"

 

Đoàn trưởng Kiều ngẫm nghĩ một lúc: "Có thể mua một cửa tiệm trong đại thành."

 

Những sống sót ngoài đại thành, chẳng ai thể tích cóp 300 vạn điểm.

 

Tầng lớp quản lý thiết kế hệ thống điểm tích lũy , tính toán kỹ lưỡng cho bao nhiêu, tiêu bấy nhiêu.

 

Giai cấp sẽ bao giờ cho phép tầng lớp bình dân dễ dàng vượt qua giới hạn của .

 

Ngay cả với đoàn lính đ.á.n.h thuê kiếm nhiều điểm nhất cũng ngoại lệ.

 

Bây giờ thực phẩm thành phẩm ngày càng cạn kiệt, nhiều căn bản quyền lựa chọn.

 

Miễn là thức ăn bỏ bụng, dù là loại nhiễm bức xạ 100% cũng c.ắ.n răng mà ăn.

 

Đặc biệt là đối với lính đ.á.n.h thuê.

 

Họ thức ăn, nhưng lúc nào cũng trong tình trạng rỗng túi điểm tích lũy.

 

Thức ăn hàm lượng bức xạ thấp họ đều dám ăn, mà đem đại thành đổi lấy điểm để mua vật tư y tế.

 

Đợi đến khi đoàn lính đ.á.n.h thuê đổi sạch điểm tích lũy trong tay thành vật tư y tế.

 

Họ ky cóp điểm để mua nước, mua v.ũ k.h.í đạn d.ư.ợ.c...

 

Điểm tích lũy kiếm bằng tốc độ nhanh, thì cũng sẽ bốc với tốc độ còn nhanh hơn.

 

Thời Nguyệt Bạch lia mắt đ.á.n.h giá Đoàn trưởng Kiều từ đầu đến chân:

 

"Mua cửa tiệm á? Hai chúng ai ?"

 

Với cái tiếng vạn dặm của Đoàn trưởng Kiều, mà vác mặt đại thành mua cửa tiệm, kiểu gì chẳng theo dõi gắt gao?

 

E là ai cũng sẽ nghi ngờ xem định mở quán bánh bao nhân thịt .

 

Còn Thời Nguyệt Bạch thì ? Cô chính là một tảng thịt mỡ di động.

 

Càng dễ khiến liên tưởng bậy bạ.

 

Đoàn trưởng Kiều mặt nhăn như khổ qua, xổm ngay ngoài cửa tường rào nhà họ Thời.

 

Kiếm bao nhiêu điểm tích lũy mà tiêu , cũng chẳng thế nào.

 

lúc , Thời xách một cái túi nilon, ưỡn n.g.ự.c , chẳng bà bới một đôi giày cao gót từ đống rác.

 

Bà giẫm cộp cộp đôi giày cao gót, mặt còn đeo thêm cái kính râm nhặt :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mot-chon-phe-tho-map-map-ganh-cong-lung-ca-nha-benh-tat-tan-phe/chuong-248.html.]

 

"Cục cưng, kinh doanh ? Người nhà chẳng tài cán gì, chỉ giỏi mỗi ăn thôi."

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Nói cho , con mua mặt bằng kinh doanh gì? Cứ quẹt thẻ của , chúng thanh toán luôn một ."

 

Thời Nguyệt Bạch ngẩng đầu lên, khuôn mặt núng nính mỡ cố nặn một nụ , cất giọng vô cùng khoa trương, đầy vẻ bất ngờ mừng rỡ:

 

"Oa, thật là quá mất."

 

"Chỉ là mua một cái mặt bằng cho cục cưng của tiêu tiền thôi mà, chuyện nhỏ."

 

Mẹ Thời bước tới, hôn cái chụt lên má Thời Nguyệt Bạch.

 

Thời Nguyệt Bạch đưa tay day trán, dặn dò Đoàn trưởng Kiều:

 

"Anh tiền tuyến tìm Hoắc Thành Khuê, chẳng tự nhận là ba của ?"

 

"Bảo theo mua mặt bằng."

 

Mua mặt bằng thì bán cái gì? Thời Nguyệt Bạch cũng .

 

Bất cứ thứ gì trong tay cô lúc đều thể mang bán với lượng lớn .

 

Hiện tại, những cửa tiệm trong đại thành đều là nhà của những dân sống ở khu vực đó tự sửa sang để kinh doanh.

 

vẫn còn trống nhiều.

 

Thời Nguyệt Bạch cử máy bay giấy đại thành thám thính, bên trong hề sầm uất nhộn nhịp như cô tưởng tượng.

 

Khi t.h.ả.m họa tận thế ập đến, các tòa nhà sụp đổ diện rộng.

 

Thành phố sầm uất khi xưa giờ hóa thành đống đổ nát.

 

Còn những khu vực sụp đổ, đa phần đều là các ngôi làng.

 

Nhà tự xây của dân cũng chỉ cao tầm hai ba tầng.

 

Những vùng ngoại ô rào , ngược trở thành đại thành trong thế giới phế thổ.

 

Thế nhưng, những sống sót khoanh vùng đại thành vì thế mà sống sung sướng như tầng lớp thượng lưu.

 

Trái , do sự phân hóa giai cấp cứng nhắc, nhiều trong đại thành đều sống một cuộc đời vô cùng cơ cực, lam lũ.

 

Ở đây khái niệm thượng lưu, nếu ép gọi ai đó là giới thượng lưu.

 

Thì chắc chỉ tầng lớp quản lý mà thôi.

 

ngay cả những viên chức quản lý cấp thấp cũng sống chật vật.

 

Máy bay giấy của Thời Nguyệt Bạch lướt qua bầu trời đại thành, thấy ít trong đại thành đang lập tổ đội ở cổng thành để ngoài nhặt mót.

 

Trong đại thành cũng các đội ngũ nhặt mót.

 

 

 

 

Loading...