Nhặt mót chốn phế thổ, mập mạp gánh còng lưng cả nhà bệnh tật tàn phế - Chương 527

Cập nhật lúc: 2026-03-21 10:53:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi Thời Nguyệt Bạch bước , hàng hóa chất đống la liệt sàn nhà.

 

Ngoài Đại Kiều và Tiểu Kiều đang túc trực ở quầy giao dịch, còn hai nhân viên bán hàng khác đang tất bật phục vụ khách.

 

Bốn nhân viên bán hàng còn thì đang hì hục xếp hàng lên kệ bên trong ki-ốt.

 

Ngoại trừ Đại Kiều và Tiểu Kiều, những còn đều chẳng Thời Nguyệt Bạch là ai.

 

Một nhân viên bán hàng dậy từ sàn nhà, chỉ tay Thời Nguyệt Bạch, hỏi:

 

"Ơ, đây?"

 

Lời thốt , cô ả khựng một nhịp, liếc mắt dò xét Thời Nguyệt Bạch từ đầu đến chân.

 

Nhìn cái vóc dáng "đồ sộ" , đích thị là cô công chúa béo núc ních nhà họ Thời .

 

Nụ nịnh bọt lập tức nở rộ khuôn mặt cô nhân viên.

 

Ai mà chẳng khu vực cốt lõi nhất của căn cứ là nơi ở của gia đình họ Thời.

 

Khu vực đó rốt cuộc trông như thế nào, chẳng ai .

 

Những sống bên trong bức tường rào thứ nhất cũng kín như bưng, cấm hé răng nửa lời về những bí mật bên trong.

 

thể phủ nhận, tất thảy những sống bên trong bức tường rào thứ nhất hiện đang nắm giữ những vị trí quản lý then chốt trong căn cứ.

 

Bao gồm cả việc phân phát khẩu phần ăn ngày ba bữa cho đám culi.

 

Chưa kể đến khu vực trung tâm mang tên "khu nhà chữ Đồng".

 

Những lời đồn thổi trong căn cứ đều khẳng định, những sống trong khu nhà chữ Đồng chính là tầng lớp tinh hoa, những quyết định của căn cứ.

 

Thời Nguyệt Bạch tuy béo, nhưng tóc tai bù xù như tổ quạ thì ? Cô sống trong khu nhà chữ Đồng cơ mà.

 

"Sao cô đến đây? Cô ăn gì ? Muốn ăn gì thì cứ dặn một tiếng là mà."

 

Cô nhân viên tươi sấn sổ gần, hai tay xoa xoa , thao thao bất tuyệt giới thiệu những món ăn thành phẩm bày kệ cho Thời Nguyệt Bạch.

 

Thời Nguyệt Bạch chỉ lướt mắt qua loa, giọng lạnh tanh:

 

" nhu cầu ăn uống."

 

Cô rảo mắt một vòng quanh cái ki-ốt "4 trong 1", thực sự cảm thấy ngứa mắt với cái cô nhân viên đang lẽo đẽo theo , mặt mũi thì đầy vẻ nịnh hót.

 

Đại Kiều lật đật chạy tới, toát mồ hôi hột cho cô nhân viên, nhỏ nhẹ khuyên nhủ:

 

"Còn cả đống hàng lên kệ kìa, cô việc của cô , để cháu tiếp khách cho."

 

"Cô ơi, ngoài chuyện nhé."

 

Cái cô nhân viên chán sống , thấy mặt cô (Nguyệt Bạch) đang lạnh như tiền, kiên nhẫn sắp cạn kiệt ?

 

May mà cô (Nguyệt Bạch) đang việc cho .

 

Nếu với cái tính nóng như kem của cô (Nguyệt Bạch), chắc đ.ấ.m cho cô một phát vỡ mồm, khỏi năng gì nữa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mot-chon-phe-tho-map-map-ganh-cong-lung-ca-nha-benh-tat-tan-phe/chuong-527.html.]

 

Thời Nguyệt Bạch lững thững theo Đại Kiều bước khỏi ki-ốt.

 

Chưa đợi Đại Kiều lên tiếng, Thời Nguyệt Bạch buông thõng hai tay, nhún vai:

 

"Chẳng gì thú vị cả."

 

Từ lúc xuyên đến chốn phế thổ , đây là đầu tiên cô chứng kiến điệu bộ nịnh bợ, xum xoe hiện rõ khuôn mặt ngoài.

 

Trước khi căn cứ dựng lên, những sống sót gặp nhà họ Thời, đa phần đều ném cho ánh khinh miệt.

 

Chắc họ cũng hiểu nổi, một gia đình khốn cùng đến tận gốc rễ như .

 

Sao vẫn cố ngoi ngóp sinh tồn giữa chốn phế thổ .

 

Có lẽ vì gia đình họ Thời sống quá chật vật.

 

Nên chẳng sống sót nào tin rằng, nhà họ Thời thể tự lực cánh sinh mà sống sót.

 

Thời Nguyệt Bạch từng trải qua những ngày tháng tung hô, nịnh bợ.

 

Hồi còn ở Vu tộc, lũ đàn em bám đuôi cô lúc nào cũng tỏ vẻ xu nịnh, bợ đỡ.

 

hễ lưng là sẵn sàng đ.â.m lưng cô những nhát d.a.o oan nghiệt.

 

Thế nên, những khuôn mặt giả tạo , Thời Nguyệt Bạch chẳng những thấy lâng lâng sung sướng.

 

Mà ngược , cô chỉ thấy ngứa mắt vô cùng.

 

"Hai cứ việc , trồng Tam thất đây."

 

Thời Nguyệt Bạch lưng, nhét mấy hạt giống khô đét túi, lững thững về phía cô câm.

 

Đại Kiều vẫy vẫy tay theo bóng lưng cô:

 

"Cô ơi, đừng xa quá nhé, lỡ ai chọc ghẹo cô thì cứ đ.ấ.m cho tụi nó thừa sống thiếu c.h.ế.t là , căn cứ giờ đang thiếu culi lắm."

 

Nhìn bóng dáng cô khuất dần, Đại Kiều khẽ lắc đầu.

 

Khóe môi nở một nụ tủm tỉm.

 

Thực , nhờ theo học thầy Sử dạo gần đây.

 

Đại Kiều cảm thấy nhận thức của mỗi ngày nâng lên một tầm cao mới.

 

Gần đây, Đại Kiều cũng lờ mờ hiểu , thế giới trải qua những t.h.ả.m kịch gì.

 

Và gia đình họ từng sống trong cảnh tuyệt vọng đến nhường nào.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Càng hiểu , Đại Kiều càng nhận , cô những điều vĩ đại đến nhường nào cho gia đình họ.

 

Ngắm bóng lưng tròn trịa của cô, khóe mắt Đại Kiều bất giác cay cay.

 

 

 

 

Loading...