"Mấy già yếu tàn phế nhà họ Thời đang lính đ.á.n.h thuê chống lưng đấy, lỡ mà tên Dịch Triệt trong đội lính đ.á.n.h thuê bắt quả tang..."
Một tên khác tát cái bốp đầu đồng bọn:
"Bọn trong lều của chúng nó gì , g.i.ế.c cướp của gì ."
"Bọn chỉ xem xem bọn già yếu tàn phế nhà họ Thời rốt cuộc chôm bao nhiêu đồ ngon từ lính đ.á.n.h thuê thôi mà."
Hôm nọ, nhà họ Thời vác bao nhiêu là bánh mì để đổi lấy đồ bỏ .
Đã sớm thu hút sự chú ý của tất cả trong đội.
Ai nấy đều xì xầm bàn tán, bảo nhà họ Thời già yếu tàn tật ngốc thì ngốc thật, nhưng vận may thì đỏ thôi .
Vậy mà lính đ.á.n.h thuê chống lưng cơ đấy.
Từ giờ nhà họ Thời chẳng cần nhặt phế liệu nữa, nguyên cái đội lính đ.á.n.h thuê Tương Thành lo gì nuôi nổi mấy tàn tật nhà họ Thời?
Suốt hai ngày liền, đều trơ mắt nhà họ Thời ngừng chuyển đá vụn ngoài.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Cuối cùng đống đá vụn kết thành một bức tường rào.
Ai nấy trong đội đều tò mò tột độ, đội lính đ.á.n.h thuê cho nhà họ Thời bao nhiêu của ngon vật lạ?
Mà để cho mấy nhà họ Thời rảnh rỗi sinh nông nổi đến thế .
Thời Nguyệt Bạch trong lều, đôi tai khẽ động đậy, khuôn mặt vô cảm lắng .
Cô dùng mớ tóc tay, tiện tay tết thành một hình nhân nhỏ.
Rồi dùng ngón tay béo múp, ngắn ngủn vẽ một đạo bùa màu vàng hình tròn.
Một giọt m.á.u đỏ tươi rịn từ đầu ngón tay Thời Nguyệt Bạch, rơi xuống đạo bùa vàng.
Đạo bùa chớp mắt chuyển sang màu đỏ vàng, ánh sáng lờ mờ, màu sắc trông phần quỷ dị.
Đạo bùa đỏ vàng giáng xuống hình nhân bện bằng tóc trong tay Thời Nguyệt Bạch.
Hình nhân tết bằng tóc đen bỗng như bừng tỉnh sự sống.
Nó lao v.út khỏi lều, rơi xuống đất.
Biến thành một phụ nữ mặc bộ áo hỷ cổ trang màu đỏ.
Trên áo choàng đính dải tua rua đỏ tươi, mái tóc đen dài mượt mà rũ rượi che kín bộ khuôn mặt.
Trông vô cùng rùng rợn.
Nữ quỷ bám rịt bức tường đá vụn, tĩnh lặng, chút cảm xúc gã đàn ông bên đang chuẩn trèo lên đống đá.
Gã đàn ông đầu ngẩng mặt lên, chạm trán ngay với mái tóc đen dài suôn mượt.
Xuyên qua kẽ hở của mái tóc đen, là một khuôn mặt trắng bệch, đôi môi đỏ ch.ót.
Đôi mắt khuôn mặt càng thêm phần kinh dị, chỉ con ngươi đen kịt, hề tròng trắng.
Bộ áo hỷ đỏ rực phục bức tường đá vụn, lưng với ánh trăng.
"Á, ma... ma?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mot-chon-phe-tho-map-map-ganh-cong-lung-ca-nha-benh-tat-tan-phe/chuong-60.html.]
Gã đàn ông bên đối diện với khuôn mặt nữ quỷ, da đầu tê rần rần.
Ai đó cho gã , ở chốn phế thổ , cái thứ ôn dịch tồn tại?
Đây là quái vật biến dị là tang thi?
Má ơi.
Gã đàn ông đầu chẳng màng đến chuyện trèo tường nữa, đầu bỏ chạy thục mạng.
Mấy tên còn đồng loạt ngẩng đầu lên, nữ quỷ áo hỷ tường dọa cho sởn gai ốc.
Nỗi sợ hãi dường như ăn sâu tủy xương của từng .
Nhất là khi nữ quỷ áo hỷ tường đang từ từ bò xuống.
Cô dùng một tư thế cực kỳ quái gở, lách cách lách cách dậy.
Mấy gã đàn ông bên ngoài bức tường đá vụn sợ vỡ mật, co giò bỏ chạy từ đời nào.
Còn nữ quỷ áo hỷ hề biến mất tại chỗ.
Cô lách cách lách cách vặn vẹo cái cổ, dọc theo bức tường đá vụn nhà họ Thời, lê từng bước một.
Cô dường như đang lùng sục, xem còn kẻ nào chán sống, lẻn lều nhà họ Thời để dòm ngó nữa .
Thời Nguyệt Bạch thu lu đống ga trải giường mới cứng cựa nhặt .
Phải công nhận, Thời Yêu Yêu đúng là thiên tài nhặt mót.
Cô bé nắm bắt ý đồ của Thời Nguyệt Bạch cực chuẩn.
Lúc bám càng nhóm lính đ.á.n.h thuê của Dịch Triệt ngoài, đồ đạc cô bé bới đa phần là hàng mới, bóc tem.
Trong đó cả núi ga trải giường mới tinh tươm.
Dù thì Dịch Triệt cũng dẫn họ đến càn quét một khu phố chợ đêm sầm uất mạt thế mà.
Dãy phố thiếu gì cửa hàng bán đồ dùng sinh hoạt.
Mấy kiểu tiệm bán đồ ngủ đồng giá 9 tệ 9 cũng nhan nhản.
Thời Nguyệt Bạch mới bóc vỏ một tấm ga giường, cô định bụng ghép hai tấm để may cho một bộ đồ mới.
Cái mớ giẻ rách vá chằng vá đụp cô bây giờ thối hoắc, tả tơi đến mức chịu nổi nữa .
Nhiều chỗ vải mài mỏng dính.
Nếu Thời Nguyệt Bạch mà cố mặc thêm vài bữa nữa, chắc chắn cái áo sẽ rách bươm như tổ đỉa.
Mẹ Thời đ.á.n.h một giấc vài tiếng nệm lò xo tỉnh dậy. Trong ánh sáng lờ mờ, bà nghiêng đầu hỏi Thời Nguyệt Bạch:
"Cục cưng ơi, con đang gì thế?"
Thời Nguyệt Bạch buồn đầu : "Tự may quần áo mới ạ."