Mấy tên giám sát trẻ tuổi hài lòng gật gù khi thấy đám sống sót công trường cuối cùng cũng chịu trật tự.
Bắt đầu thái độ việc nghiêm túc.
Họ cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Dẫu thì, nếu ngay từ nhiệm vụ đầu tiên khi trường mà ăn lôm côm.
Mấy giám sát trẻ tuổi cũng chẳng ăn với cô Nguyệt Bạch.
Cô tốn bao nhiêu tâm huyết để bồi dưỡng họ, mang đến cho họ một môi trường trưởng thành và học tập lý tưởng.
Lớn lên mà báo đáp công ơn của cô.
Dù cô trách phạt, tự bản họ cũng thấy hổ thẹn vô cùng.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, khu vực đất đá lởm chởm quanh khu an san phẳng đáng kể.
Dù đây là một ngọn núi đắp lên từ rác thải và phế tích của thời đại phế thổ.
nếu chịu khó dọn dẹp, sắp xếp , vẫn thể tạo một bãi đất trống rộng rãi, bằng phẳng.
Khuất Dụng Hiền cày ải vất vả suốt hai ngày trời, đổi hai ngày đồ ăn quá đát.
Lượng đồ ăn quá đát mỗi bữa phát cực kỳ hào phóng.
Khác hẳn với cái kiểu nấu cháo loãng toẹt, lừa lọc qua ngày của đám quản lý đại thành .
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Lần đầu tiên nhận đồ ăn quá đát, Khuất Dụng Hiền sự "sộp" của tổ chức cho choáng váng.
Mỗi bữa ăn đều dư dả đến mức , chỉ cần những sống sót chăm chỉ việc, chây lười.
Giám sát sẽ chẳng cớ gì để cắt xén phần ăn của họ.
Như , một ngày họ sẽ nhận đủ ba bữa chính và hai bữa phụ.
Chưa kể đến ba bữa chính, chỉ riêng một phần trong hai bữa phụ thôi.
Cũng tương đương với lượng thức ăn họ chắt bóp trong hai, ba ngày đây.
Những sống sót công trường, bao gồm cả Khuất Dụng Hiền, mừng rỡ ngơ ngác những túi nilon căng phồng đồ ăn quá đát trong tay.
Bọn họ cảm giác như đang trúng độc đắc .
Từ t.h.ả.m họa tận thế, những sống sót như Khuất Dụng Hiền bao giờ thấy nhiều thức ăn đến thế.
Lại còn chỉ là thành quả tích cóp trong vỏn vẹn hai, ba ngày ngắn ngủi.
Một tiến đến gần Khuất Dụng Hiền, thì thầm to nhỏ:
"Anh là bạn học cũ của Thời Nguyệt Bạch ?"
"Anh dò hỏi Thời Nguyệt Bạch xem, cô còn việc san lấp mặt bằng nào khác ?"
Hồi đầu, bọn họ còn chê ỏng chê eo công việc san lấp mặt bằng , vì dụng cụ quá đỗi thô sơ, cổ lỗ sĩ.
Lại còn nghĩ thà nhặt mót còn hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mot-chon-phe-tho-map-map-ganh-cong-lung-ca-nha-benh-tat-tan-phe/chuong-637.html.]
Dẫu thì nhặt mót chỉ cần bới mấy hòn đá sức, né mấy thanh sắt thép lộ thiên là xong.
Còn công việc thì dùng sức trâu.
giờ mớ đồ ăn quá đát trong tay, bọn họ mới thấm thía cái gọi là "chân ái".
Cho dù đống đồ ăn quá đát lượng bức xạ vượt mức cho phép đến mấy trăm phần trăm chăng nữa.
Tiêu thụ thực phẩm nhiễm bức xạ nặng cũng chẳng mang lợi ích gì cho cơ thể.
bọn họ vẫn thấy cái nghề đúng là "hái tiền".
Bởi vì bới rác ngoài phế tích, đồ ăn tìm còn lâu mới xịn xò bằng đồ của Thời Nguyệt Bạch phát cho.
Thứ họ moi lên mốc meo thì cũng thối rữa.
Bao bì bên trong thì xì , hoặc nhung nhúc xác mấy con bọ kỳ dị.
Còn đồ ăn quá đát của Thời Nguyệt Bạch thì bao bì nguyên vẹn, mới cáu cạnh.
Không một vết rách xước.
Thức ăn bên trong cũng bình thường.
Chẳng thấy tăm một cái xác bọ quái dị nào.
Khuất Dụng Hiền gật gù, ánh mắt rực sáng niềm hy vọng.
Vừa lúc đó, thấy Thời Nguyệt Bạch diện chiếc áo khoác dáng dài bước khỏi khu an .
Cân nặng của cô hiện tại là 149 cân. Với chiều cao của Thời Nguyệt Bạch, mức cân hề coi là béo phì.
Giỏi lắm thì cũng chỉ gọi là mũm mĩm, đậm một chút thôi.
Thời Nguyệt Bạch theo hơn chục đứa trẻ trạc tuổi thiếu niên.
Bọn trẻ một thầy giáo dẫn dắt, cứ hai đứa khiêng chung một khúc gỗ.
Bọn trẻ chất đống gỗ xuống bãi đất trống, ngoắt thẳng khu an .
Trong khu an , Thời Nguyệt Bạch thiết lập một trận pháp dịch chuyển, nối thẳng đến trường học trong căn cứ.
Bọn trẻ sẽ dùng cổng dịch chuyển để về trường, đó tiếp tục di chuyển bãi vật tư.
Thời Nguyệt Bạch quy hoạch một khu vực riêng biệt bãi vật tư để tập kết gỗ.
Những khúc gỗ đốn hạ chất đống ngày một cao, mỗi khúc đều to và nặng trịch.
Mặc dù lũ trẻ trong căn cứ hiện tại nhờ uống nước cường hóa của Thời Nguyệt Bạch mà thể chất thanh lọc, cường tráng vô cùng.
Sức lực của một đứa trẻ thể sánh ngang với sức mạnh cộng gộp của vài đàn ông trưởng thành.
Vậy mà vẫn cần đến hai đứa trẻ mới khiêng nổi một khúc gỗ, đủ hiểu khúc gỗ đó nặng và dài đến cỡ nào.