Nhặt Mót Ở Phế Thổ Phải Có Chút Vận May - 167

Cập nhật lúc: 2025-12-29 13:28:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần đầu tiên Trang Hiểu cảm thấy nhóc Nghiêm Minh đáng yêu chút nào.

Linh tính mách bảo, Hoắc Kiêu đột nhiên hiểu tại vội vã rời khỏi rừng trúc như .

Đây là sâu trúc biến dị dọa cho một phen nữa .

Hoắc Kiêu Nghiêm Minh với vẻ mặt đầy mong đợi, trực tiếp bước một bước lớn giữa hai , chắn tầm mắt của Trang Hiểu, nhẹ nhàng với cô: "Hôm nay đồ đạc cũng nhiều , chúng thôi."

"Anh Hoắc, hai luôn ạ? Trời còn sớm mà!" Nghiêm Minh ngẩng đầu trời, hiểu gì cả.

Trang Hiểu thì thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ cần thu hái ở rừng trúc là , đường về nhà còn ít điểm thu hoạch, họ vẫn thể đến đó thử vận may.

Trước khi , Trang Hiểu tùy ý chỉ mấy đốt trúc trông vẻ thuận mắt cho Nghiêm Minh.

Còn cô thì kéo Hoắc Kiêu, hai nhanh ch.óng về phía ngoài rừng trúc.

Chưa kịp xa, phía truyền đến tiếng kêu kinh ngạc giống như chuột đất của Nghiêm Minh.

Bước chân chân nhanh thêm vài phần.

Hoắc Kiêu vì lưng còn vác hai ống trúc cực kỳ cao, thỉnh thoảng những cành trúc nhỏ vướng víu, cả khá chật vật.

thấy bước chân cô ngày càng nhanh, chịu đựng khả năng trầy xước, cũng tăng nhanh bước chân.

Số nhà 25

Con rắn biến dị lớn còn g.i.ế.c , ngờ cô sợ con sâu trúc biến dị nhỏ bé .

Cái thật sự là...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-mot-o-phe-tho-phai-co-chut-van-may/167.html.]

Hoàn ngoài dự liệu của .

Hơn nữa, bây giờ còn một ống trúc nhỏ cũng đựng cái thứ .

Vốn định để tự ăn, bây giờ thế , vẫn là tranh thủ thời gian mang bán thôi!

Nếu cô phát hiện, mỗi ngày trong nồi nấu cơm xào khô sâu trúc biến dị, ước chừng thể tuyệt thực luôn.

Thấy ánh sáng ngày càng sáng hơn, cuối cùng cũng đến ranh giới của rừng trúc.

Trang Hiểu cẩn thận kiểm tra từ đầu đến chân một lượt, đó còn nhất định bắt Hoắc Kiêu giúp cô xem những chỗ mà cô thấy, ví dụ như đầu, lưng con sâu lạ nào .

Chuyện mới coi như kết thúc.

Đứng ở rìa rừng trúc, Trang Hiểu trong lòng trịnh trọng lời tạm biệt với khu rừng trúc .

Sau dù bên trong đá năng lượng, cô cũng quyết đến...

Đôi khi, càng cái gì, cái đó càng đến, lâu , mặt liền vả.

Trang Hiểu dựa trực giác để khỏi rừng, căn bản theo con đường họ rừng trúc, cho nên, khi Trang Hiểu tâm trạng ngắm cảnh vật xung quanh, nhất thời nên hướng nào.

Miệng là thứ , hiểu thì cứ hỏi.

"Bây giờ chúng hướng nào?" Trang Hiểu hỏi.

Hoắc Kiêu xem bản đồ, xác định phương hướng hiện tại : "Hướng ..."

Trang Hiểu hướng tay Hoắc Kiêu chỉ, căn bản đường. Cuối bãi cỏ là một khu rừng, nhưng giống rừng trúc.

Bây giờ đối với Trang Hiểu, chỉ cần rừng trúc thì cái gì cũng .

Loading...