NHẤT NIỆM GIA VIÊN - NGOẠI TRUYỆN: SAU KHI THÀNH THÂN

Cập nhật lúc: 2026-02-12 13:00:05
Lượt xem: 1,577

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm mất cánh tay, sốt cao hôn mê.

 

Hắn mơ thấy bên lò sắc t.h.u.ố.c mà . Có một tiểu nương t.ử b.úi tóc hai chỏm gọi là đại lang quân. Nàng thấy mắt đỏ, dường như cũng buồn theo, liền đưa kẹo trong túi nhỏ cho .

 

Tiểu nương t.ử nhà Lâm thiên hộ, nàng đang buồn điều gì?

 

Chưa kịp hỏi, cảnh đổi.

 

Nàng mặc hồng y xuất giá, tươi rạng rỡ, cùng Phó Thanh Trì bái cao đường.

 

Đồng t.ử rải kẹo khắp nơi, một viên rơi đúng lòng .

 

Giữa tiếng rộn ràng, bình thản nghĩ:

 

Con của nàng, thích ăn kẹo giống nàng ?

 

Tướng quân phủ còn bao nhiêu bạc?

 

Có đủ cho nàng và hài t.ử mua kẹo ăn ?

 

Ý niệm khởi, xung quanh bùng lên lửa lớn.

 

Ngọn lửa nuốt chửng hôn lễ của A Uẩn, biến tướng quân phủ thành đống hoang tàn.

 

Đầu choáng váng.

 

Nơi tận cùng thời gian, lâu lắm mới thấy phụ và mẫu .

 

Hai cạnh , lớn tiếng gọi về.

 

Hắn bịt tai , chậm rãi bước tới, tựa một tiểu lang quân nghịch ngợm thành công, lén , co chui lòng phụ .

 

Phó Thận ý chí cầu sinh mạnh.

 

Hắn sợ tỉnh , còn ai chống lưng cho Tiểu A Uẩn nữa.

 

Nếu Phó Thanh Trì bảo vệ nàng, để nàng kế mẫu cướp về thì ?

 

Rất lâu .

 

Hắn giao hổ phù. A Uẩn lui hôn.

 

Hắn ngất trong lòng nàng.

 

Khi tỉnh , trong y quán của tiểu nương t.ử, mắt là màn giường màu nhạt.

 

Suốt cả một đêm, cánh tay đứt còn xuất hiện thứ ảo giác như thể nó vẫn còn đó. Vì t.h.u.ố.c mới, cũng còn cảm giác đau đớn và ngứa ngáy đến cào xé tim gan như nữa.

 

Trời sáng, mở mắt. Bên cạnh là lò sưởi tiểu nương t.ử đặt thêm cho , trong chăn ấm áp, mùi hương an thần thoảng nhẹ.

 

Hắn nghiêng đầu sắc trời mờ mịt ngoài cửa sổ.

 

Nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng ở phòng bên.

 

Tiểu nương t.ử mở cửa. Không lâu , mùi củi lửa và hương cháo thấm phòng .

 

Trong ngõ xa xa tiếng gà gáy ch.ó sủa.

 

Bước chân nàng dừng cửa phòng , như đang động tĩnh, chậm rãi rời .

 

Hắn lặng lẽ mỉm , hợp lễ nghi mà nhắm mắt nữa.

 

Hắn nghĩ, hóa một trái tim rối bời, hỗn độn, cũng thể khác nâng niu an đặt chu , tựa như một giấc mộng … vĩnh viễn bao giờ tỉnh .

 

Ngoại truyện: Sau khi thành

 

Năm độ thu quế.

 

Mưa dầm liên miên cuối cùng cũng tạnh.

 

Trụ trì chùa Phổ Tế mời lên Nam Sơn bàn việc nghĩa chẩn năm nay.

 

Phó Thận thu xếp hành lý, tiễn lên xe ngựa, nhưng suốt buổi một lời.

 

Trong lòng bực bội, thấy hàng mày trầm mặc ảm đạm của , cũng chẳng buồn để ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-niem-gia-vien/ngoai-truyen-sau-khi-thanh-than.html.]

 

Xe ngựa lăn bánh. Ta lén vén rèm ngoài. Hắn nguyên tại chỗ, ảnh dần nhỏ .

 

Xe rẽ một khúc quanh, bóng dáng cao thẳng thoáng chốc khuất.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta vô dụng đến mức đỏ hoe vành mắt.

 

Chỉ thấy Phó Thận thật đáng ghét.

 

Xe chở đến chân Nam Sơn, hội hợp với Tôn đại phu ở Bắc phố. Cùng còn một đôi nhi nữ của .

 

“Đọc sách luyện võ đều mấy thiên phú, chi bằng theo học chút y thuật, cũng coi như một nghề trong tay… Nhân tiện dẫn chúng nghĩa chẩn mở mang kiến thức.”

 

Vừa , Tôn đại phu đẩy hai đứa trẻ đến mặt .

 

“Đây là Lâm đại phu. Hồi nhỏ các con còn từng đến nhà nàng dự tiệc cưới đó.”

 

Tiểu lang quân trầm tĩnh, tiểu nương t.ử ngoan ngoãn, chừng tám chín tuổi, yên lưng phụ , thực khiến yêu mến.

 

Việc giận dỗi Phó Thận cũng vì chuyện con cái.

 

Ta từ nhỏ thể yếu, khó thụ thai, thành với Phó Thận năm năm mà vẫn con.

 

Phó Thận cứ cho rằng là do .

 

Lén lút lưng uống t.h.u.ố.c.

 

Nếu hôm qua đột ngột về nhà, bắt gặp đang uống t.h.u.ố.c, còn giấu đến bao lâu.

 

Hắn mất một cánh tay, thể vốn bằng thường, chịu nổi giày vò như thế?

 

Ta tức giận, đem t.h.u.ố.c của ném hết bếp đốt sạch. Không ngờ còn định thò tay móc , phỏng hai bóng nước.

 

Bôi t.h.u.ố.c cho xong, c.ắ.n răng cả đêm thèm chuyện.

 

Hắn cũng im lặng.

 

Như một khúc gỗ!

 

Khúc gỗ đáng ghét!

 

Hai đứa trẻ bước lên hành lễ với .

 

“Lâm đại phu mạnh khỏe.”

 

Trong túi hương bên hông kẹo Phó Thận chuẩn cho . Ta lấy hai viên đưa cho chúng.

 

Hai đứa nhỏ mắt sáng lên, đầu phụ gật đầu mới cảm tạ nhận lấy, lễ phép.

 

“Y thuật của Lâm đại phu nay hơn nhiều. Khi rảnh rỗi chỉ điểm cho chúng vài câu, cũng là phúc phận của chúng.”

 

Nhìn gương mặt non nớt , ép xuống vị chua xót trong lòng:

 

“Chỉ điểm thì dám. Nếu điều gì hiểu, cứ đến hỏi .”

 

Lên đến núi, trụ trì dẫn Minh Tồn cửa chùa đợi chúng .

 

Minh Tồn cao hơn nhiều, thiếu niên thanh tú mặc áo tăng xám, yên lưng trụ trì, chắp tay hành lễ, niệm một tiếng Phật hiệu.

 

Trụ trì híp mắt quanh một lượt, trêu:

 

“Lâm đại phu, thế? Phu quân nhà cô dính lấy cô nữa ?”

 

Ta mím môi, dối một câu:

 

“Mấy ngày nay trời nắng, ở nhà phơi d.ư.ợ.c liệu.”

 

Ta hỏi cùng , cũng chẳng nhắc đến. Biết đang trốn ở nhà mà buồn bã.

 

Tôn đại phu bên cạnh liếc , chợt nhớ đây từng lén kê t.h.u.ố.c cho Phó Thận, trong lòng chột hoảng hốt. Không đợi trụ trì hỏi thêm, ông vội vàng lái sang chuyện khác, về việc sắp xếp buổi nghĩa chẩn.

 

Trụ trì thuận thế chuyển chuyện, xoay dẫn chúng trong.

 

“Hai năm nay khách thưởng hoa trong chùa đông, tiền hương dầu cũng khá. Bần tăng đặc biệt mua ít d.ư.ợ.c liệu , chư vị theo xem.”

 

Loading...