Nhi tử muốn nhận thiếp của phu quân làm mẫu thân - C4

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:18:19
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta lạnh giọng:

 

“Ngươi nạp thì xứng với ? Ngươi dung túng tiểu ly gián quan hệ mẫu t.ử giữa và Hưng Hoài thì xứng ? Đừng quên, ngươi còn là phò mã, chỉ là một thị quân thất sủng. Hưng Hoài cũng chẳng còn là nhi t.ử của . Ta cho nó cơ hội, là nó tự cần.”

 

Ta hiệu cho kéo Lục thị quân ngoài, bản cũng mất sạch hứng thú.

 

Tối đó, một thị quân cũng giữ qua đêm.

 

“Công chúa! Công chúa! Chúc tướng quân đến , còn mang theo thánh chỉ của Hoàng thượng!”

 

Ta còn tỉnh hẳn, nhất thời phản ứng kịp: “Chúc tướng quân nào?”

 

“Chúc Nghị.”

 

Ngay đó, một giọng nam trầm thấp vang lên, cửa đẩy , một hình cao lớn bước .

 

Ta lập tức tỉnh táo.

 

Chúc Nghị sát khí ngút trời, chỉ mặt thôi cũng khiến cảm thấy uy nghiêm cần lên tiếng. Ta thừa nhận bản chút sợ .

 

Lúc thành , từng tận mắt chứng kiến trong hoàng cung chỉ vì vài lời hợp liền c.h.é.m một kẻ ức h.i.ế.p nam nữ thành hai nửa, m-á-u b.ắ.n cả lên mặt .

 

Từ đó về , mỗi gặp đều kìm mà run rẩy, cái khí thế của một công chúa dám bày mặt , bởi luôn tìm cách né tránh.

 

Thanh Trúc những năm qua theo rời nửa bước, tự nhiên cũng sợ , nhưng vẫn c.ắ.n răng chắn mặt .

 

“Chúc tướng quân, đây là khuê phòng của công chúa, ngươi thể tự tiện xông ?”

 

Chúc Nghị ném thánh chỉ xuống mặt , xoay ngay lên giường của , một bàn tay đầy vết chai như cái kìm kéo mạnh chân từ trong chăn , tay còn nhẹ nhàng vuốt ve ngón chân , cả móng chân còn sơn son đỏ ch.ót, cho rụt .

 

“Công chúa xem thánh chỉ ? Sắp là một nhà , cần khách sáo như thế?”

 

Lúc trêu chọc mỹ nam chẳng ngượng là gì, nhưng trong tình cảnh hiện tại, đỏ bừng mặt.

 

Cắn răng mở thánh chỉ , đúng là nét chữ của hoàng , nhưng khi xong nội dung bên trong, suýt .

 

Chúc Nghị ôn hòa nho nhã, là bậc quân t.ử nhún nhường? Cho nên ban cho phò mã?

 

Ta lật lật xem tới xem lui mấy , vẫn dám tin đây là do hoàng ban xuống. Chẳng lẽ hoàng gian thần tráo đổi ?

 

“Nghe hôm qua công chúa mới thu nhận bốn thị quân? Vậy công chúa thử xem, bổn phò mã nên tức giận ?”

 

Tay Chúc Nghị vẫn đang vuốt ve bàn chân , khiến hổ hoảng sợ đến run nhẹ. Ta nên gì đây? Ta thật sự sợ nổi giận, nhấc chân lên c.h.é.m một cái, cũng chia hai nửa.

 

Không thể trách , chỉ thể trách bóng ma thời niên thiếu của quá nặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhi-tu-muon-nhan-thiep-cua-phu-quan-lam-mau-than/c4.html.]

 

Bộ dáng cứng rắn khi đối mặt với Lục thị quân lúc tan biến chẳng còn chút gì.

 

Theo lý thì triều phò mã nạp , nhưng công chúa thì thể nuôi thị quân. Chỉ là mấy năm nay công chúa ngày càng ít, nên quy củ cũng dần quên lãng.

 

Rõ ràng đúng lý, chột ?

 

Đừng là Chúc Nghị, ai cũng lấy, chỉ sống nửa đời còn với một đám mỹ nam, tại cứ ép cưới phò mã cơ chứ!

Ta tức tối cung tìm hoàng , chặn ngoài cửa.

 

Vòng vèo một hồi, cuối cùng cũng chặn ở Dưỡng Tâm điện.

 

“Hoàng ! Có cảm thấy ngày tháng của vẫn đủ khó sống ? Chúc Nghị là hạng gì, ? Từ nhỏ sợ , chọn ai chọn, nhất định , cố tình thấy sống yên ?!”

 

Ta líu ríu oán trách thêm một tràng, hoàng chen lời nào.

 

Đợi đến khi xong, mới mở miệng:

 

“Muội đừng kích động, hoàng cũng hết cách. Hoàng giữ ngai vị thể thiếu Chúc Nghị. Hắn là thế nào, ? Không đạt mục đích quyết buông. Hắn phò mã của , nếu hoàng đồng ý, cuối cùng chịu khổ vẫn là đó.”

 

Hoàng sai, Chúc Nghị đúng là điên thật. Ta cũng thể trách hoàng hết , sắc mặt thoáng dịu một chút.

 

Hoàng nhân lúc liền khuyên nhủ:

 

“Muội nghĩ xem, vinh hoa phú quý và thái bình của , chẳng đều do Chúc Nghị liều mạng chiến trường đổi về ? Muội mới thu mấy thị quân ? Thế thì để Chúc Nghị phò mã ? Phủ Công chúa vẫn là chủ.”

 

Lý thì đúng là , nhưng cứ cảm thấy chỗ nào đó . Là chỗ nào nhỉ?

 

“Chúc Nghị luyện võ quanh năm, thể cường tráng, trong đó chỗ kỳ diệu, cần hoàng thẳng ? Muội cứ ngoan ngoãn chờ ngày thành , nếu thật sự thích, thì thu thêm mấy thị quân, cũng chẳng dám ý kiến gì .”

 

Hắn dám thì lẽ đúng, chỉ sợ là… sẽ c.h.é.m đôi!

 

“Người nghĩ thị quân nào thể sống mí mắt của ?”

 

Hoàng hỏi nghẹn họng, nghĩ một hồi mới bày một ý kiến thối hoắc:

 

“Nếu… nếu thương vong nhiều quá, cùng lắm hoàng chi tiền, mua thêm vài nữa.”

 

Ta thật sự bội phục . Đồng thời cũng rõ, chuyện hôn sự , thể tránh .

 

Ngày thành , còn khó coi hơn cả .

 

Ta ruột thịt của hoàng đế ? Vậy mà ngay cả chút tự do cũng !

 

Ta đem hai mươi bảy năm ngày tháng vui vẻ của hồi tưởng một lượt trong đầu, cuối cùng mang tâm trạng nặng như núi bái đường.

Loading...