Tiếp theo là tiết mục náo động phòng, nhưng đáng tiếc, ai dám gì cả.
Chúc Nghị uống ít rượu, ánh nến đỏ lay động, lờ mờ cảm thấy ánh mắt như đỏ lên.
Trong đầu chợt lóe lên đủ loại chuyện trong mấy cuốn thoại bản từng ngày .
Chúc Nghị – cái tên sát thần đó – chẳng lẽ sắp biến ?
Dù ý nghĩ thật nực , nhưng kìm . Ta sợ thật sự.
Hắn từng bước tiến đến gần, mùi rượu hòa với hương trúc nhè nhẹ xộc mũi . Đường đường là công chúa của thiên gia, đêm động phòng tân hôn tim đập thình thịch vì động tình, mà là vì sợ!
Thật quá mất mặt!
Ta cố rụt góc giường, nhưng tên ác ma nào ý định tha cho , một tay nắm cổ tay kéo mạnh lòng.
Ta sợ đến mức chẳng còn màng thể diện, kêu:
“Ta xin ngươi đấy, đừng c.h.é.m đôi!”
Bàn tay to nơi cổ tay khựng , trong lòng thầm mừng rỡ.
“Ngốc.”
Có ý gì? cũng còn sức để suy nghĩ nữa .
Khi trời rạng sáng, cuối cùng cũng hiểu nụ đầy ẩn ý của hoàng hôm đó mang ý nghĩa gì.
Hôm , khi tỉnh dậy thì Chúc Nghị còn giường, thở phào nhẹ nhõm, cảm giác bản vẫn còn sống đúng là quá .
Nhìn những dấu vết , cảm thấy việc còn thở đúng là kỳ tích.
“Chúc Nghị ? Đang luyện võ ?” Hoàng còn đặc biệt ban ân chuẩn cho chúng thể buổi chiều mới tiến cung tạ ơn, quả nhiên là nam nhân hiểu nam nhân.
“Phò mã… phò mã đang ở hậu viện, tập hợp tất cả các thị quân trong phủ Công chúa.”
Ta lập tức cảm thấy , lúc chạy tới thì vặn thấy tiếng hét đau đớn của Lục thị quân.
Cảnh tượng mắt thật sự khiến rợn tóc gáy.
Thị quân một đến bốn quỳ một hàng, đó là bốn mỹ nam chuyên đ-á-nh đàn cũng quỳ theo, chính giữa viện là Lục thị quân, Chúc Nghị tay cầm roi, điên cuồng quất xuống , m-á-u văng tung tóe.
Một khắc , nên bước .
Phò mã mới và phò mã cũ quyết đấu, mà chen … vẻ cho lắm?
Thấy xuất hiện, Chúc Nghị thu roi , giơ chân giẫm lên mặt Lục thị quân, để một câu:
“Đừng để thấy ngươi, gặp một đ-á-nh một .”
Sau đó sang bằng vẻ mặt -ngoài-đời-hiền-lành, thật sự hy vọng thể đ-á-nh thêm vài roi nữa, cho thời gian chạy trốn.
Ta mà, Chúc Nghị trong phủ, thị quân của sớm muộn gì cũng đổ m-á-u.
Mới một ngày thôi đấy, mà thấy như tạo nghiệp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhi-tu-muon-nhan-thiep-cua-phu-quan-lam-mau-than/c5.html.]
mà… chuyện của chứ?
Thành đầy một tháng, Chúc Nghị nửa dỗ nửa ép mà đồng ý hưu Lục thị quân, tiện thể đuổi luôn cả Thúy Lan và Lục Hưng Hoài khỏi phủ.
Thương thế của Lục thị quân còn khỏi hẳn, mà vẫn kiên quyết đòi gặp một .
Khi tập tễnh bước , ánh mắt nhịn mà liếc sang Chúc Nghị — xuống tay cũng quá ác , chẳng lẽ nửa đời sẽ thành què thật ?
Trong lúc đầu óc còn đang rối bời, liền cảm nhận một ánh nóng rực.
Ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt của Lục thị quân. Ánh mắt còn vẻ kiêu căng ngày , mà là một nỗi bi thương nhàn nhạt.
Bi thương? Vì hưu ?
Cũng đúng, quả thực mất mặt.
“Hưu thư ngươi nhận chứ?”
“Ta .”
Ta nghẹn họng. Không ? Hưu thư đưa , còn gì để nữa? Bị hưu còn ở chung một nhà, lý ở ? Huống hồ Chúc Nghị còn đang ở đây, nếu thêm mấy câu, thể nào cũng ăn đòn tiếp.
cố chấp, dù ánh mắt Chúc Nghị sắp tóe lửa, vẫn kiên trì hỏi :
“Ngươi thật sự còn chút tình cảm nào với ?”
“Không còn.”
Khi còn trẻ, chỉ chọn đại một thuận mắt trong đám thế gia t.ử đua phò mã để thành , cho nên thêm Lan di nương, cũng chẳng buồn đau lòng.
Nếu vì chuyện Lục Hưng Hoài nhận là mẫu , căn bản chẳng buồn để tâm nữ nhân khác.
Xét cho cùng, là bởi vì, từng yêu .
Ai ai cũng , cuộc hôn nhân chỉ là một cuộc giao dịch lợi ích. Có hài t.ử , chỉ cần quá phận, sẽ quan tâm chuyện bên ngoài.
Đối với , tình cảm thì , lẽ từng chút tình, nhưng cũng cuộc sống mài mòn sạch sẽ .
Sau khi câu trả lời của , Chúc Nghị cho phép ở thêm nữa, trực tiếp nắm cổ áo lôi ngoài như vứt một bao tải.
Sau vài tháng sống trong tình trạng thấp thỏm lo sợ khi thành , dần phát hiện Chúc Nghị kỳ thực là khá , chỉ cần chọc thì cũng đến nỗi nào. Chỉ là… bám , luôn ở trong tầm mắt , cũng thấy bóng dáng .
Đặc biệt là tháng , khiến khổ mà chẳng nên lời.
Cuối cùng, mang th-ai, cũng yên phận .
“Vậy thì thể yên tâm rời .”
Hắn nở một nụ mãn nguyện — ừm… trông cũng khá là tuấn tú.
Vài ngày , khoác chiến bào cưỡi ngựa cao đầu vẫy tay chào , trong lòng khỏi dâng lên cảm giác ngổn ngang khó tả.
Thì gần đây biên cương bất , đoán sớm muộn cũng bình loạn, nên mới dây dưa bám lấy suốt cả tháng qua.
Mục đích chỉ là để gieo mầm trong bụng , còn là để đề phòng … dan díu lung tung.
Thật là một nam nhân nhỏ nhen, lúc còn viện cớ “vì cho ” mà đuổi hết tám mỹ nam trong phủ về nhà.