Lý do đưa là “sợ sẽ thèm”, thì chi bằng tiễn hết cho nhẹ đầu.
Ta nên lời.
Rõ ràng là phủ Công chúa của , mà dần dần chẳng còn giống nơi chủ nữa.
Ta chỉ còn tự an ủi , Chúc Nghị là đến cả hoàng cũng đau đầu, đè đầu cưỡi cổ như , cũng coi như bình thường .
Sau khi mang th-ai, nghén nặng đến mức kiệt sức, tinh thần sa sút, mãi cho đến khi Lục Hưng Hoài tìm đến, mới tin Thúy Lan bỏ trốn.
Mới mấy tháng gặp, nó cao hơn , cũng đen ít.
“Sức khỏe … vẫn chứ?”
Có lẽ vì đang mang th-ai, khi thấy nó, hề thấy hả hê.
Ta từng nghĩ, đợi đến khi nó phát hiện mà nó lựa chọn giống như tưởng tượng, nhất định sẽ mắng cho nó một trận tơi bời.
Thế nhưng lúc đây, trong lòng dịu dàng đến lạ, chẳng lấy một chút khoái cảm trả thù.
Ta hiệu cho nó xuống, bảo Thanh Trúc rót cho nó một chén .
“Đây là rau do tự tay trồng, đáng bao nhiêu tiền, …”
Lục Hưng Hoài cúi đầu, dám thẳng mắt , như thể khó để mở lời.
Ta thì chấn động, ngờ mấy tháng qua bọn họ sống khổ như .
Ta vốn định chờ thêm vài tháng, đợi Chúc Nghị bớt cảnh giác thì sẽ phái đến thăm bọn họ sống .
Ai ngờ mang th-ai thì cứ thế trì hoãn.
Nói chuyện qua loa vài câu, đại khái cũng hiểu tình hình.
Sau khi cả nhà rời khỏi phủ, Lục gia vì sợ đắc tội nên dám cho họ về, chỉ sắp xếp một căn nhà nhỏ cho ở tạm.
Lục thị quân hối hận thì cũng muộn , chẳng gì, ngày nào cũng mượn rượu giải sầu, thậm chí còn tay đ-á-nh Thúy Lan.
Thúy Lan đ-á-nh đương nhiên cam lòng, liền trút giận lên đầu Lục Hưng Hoài.
Mỗi tháng Chúc Nghị đều lén đưa ít bạc cho Lục Hưng Hoài, nhưng từng cho . Khi đến chuyện , thoạt đầu kinh ngạc, đó trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp.
Hắn sợ sẽ hối hận.
Có lẽ… thể thử hiểu thêm về con .
Thúy Lan mang hận trong lòng, nhẫn nhịn mấy tháng, cùng ôm hết đồ đạc trong nhà bỏ trốn, để cho hai cha con một đồng.
“Vậy nên ngươi đến là để xin tiền?”
“Không… !”
Lục Hưng Hoài hoảng hốt bật dậy, dáng vẻ như dọa sợ, chỉ mới vài tháng mà nó trở nên xa cách với phủ Công chúa đến , dù khuôn mặt vẫn vài phần tương đồng với .
“Ta chỉ đến gặp , xin bạc .”
Lục Hưng Hoài cúi đầu, khẽ :
“Ta ngờ nàng … đối xử với như . Nàng từng sẽ yêu , coi như nhi t.ử ruột, mà lừa .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhi-tu-muon-nhan-thiep-cua-phu-quan-lam-mau-than/c6.html.]
“Chúng từ khi sinh gặp đủ loại , ai lời thuận tai cũng đều đáng tin cả, ngươi đúng ?”
Thiếu niên khẽ gật đầu, vẻ nửa hiểu nửa .
“Vậy nên nàng lừa nhi t.ử, chỉ vì sống sung sướng hơn trong phủ, chẳng qua chỉ là công cụ của nàng , đúng ?”
Ta trả lời. Trong lòng nó chắc rõ, chẳng qua là chút tự tôn đáng thương còn đang giãy dụa mà thôi.
Ta phái bắt Thúy Lan – kẻ bỏ trốn – về phủ.
Tiểu mỹ nhân năm xưa, nay sắc mặt tái nhợt, tóc tai khô vàng, đôi mắt từng linh động giờ cũng ảm đạm ánh sáng.
Thấy nàng sống chẳng gì, cuối cùng cũng yên lòng.
Con tiện nhân phá nhà , thể dễ dàng bỏ qua?
Khoan !
“Ngươi… mang th-ai ?”
“Không! Không !”
Miệng Thúy Lan thì phủ nhận, nhưng tay vô thức ôm bụng, lùi từng bước nhỏ.
“Truyền phủ y.”
Khóe môi khẽ nhếch, nếu nàng thật sự mang th-ai, thì đúng là chuyện .
Cướp nhi t.ử của khác thì đủ, cũng để nàng nếm thử mùi vị con chia lìa mới .
Không bao lâu , phủ y chẩn đoán rõ ràng — Thúy Lan mang th-ai.
“ là duyên phận. Ngươi cũng th-ai, chi bằng cứ ở phủ bạn?”
“Đa tạ Công chúa cất nhắc, dân nữ… dân nữ dám quấy rầy Công chúa.”
Ta bước đến mặt, bóp cằm nàng , buộc nàng ngẩng đầu lên.
“Bản cung đang thương lượng với ngươi. Ngoan ngoãn lời còn thể giữ cái mạng. Đừng mơ tưởng bỏ trốn, cũng tìm ch-ếc. Nếu , bản cung sẽ đưa cả cha và ngươi xuống hoàng tuyền cùng ngươi đoàn tụ. Ngươi… nhất nên nghĩ cho kỹ.”
“Ngươi thật độc ác!”
Ta mỉm : “Đa tạ khen ngợi.”
Trước khi lâm bồn, Chúc Nghị cuối cùng cũng kịp trở về, ôm hai nhi t.ử mới chào đời, vui đến mức toe miệng.
“Vẫn là lợi hại, một hai nhi t.ử, chắc Lục lão tam tức ch-ếc mất.”
Ta bĩu môi, chẳng hiểu bọn nam nhân lúc nào cũng cái tâm lý thắng thua kỳ quái ở mấy chuyện .
Lần trong phủ thanh tịnh, tin hai hài t.ử thể nuôi thành sói mắt trắng.
Thời gian trôi nhanh như gió, thoắt cái nữ nhi mà Thúy Lan sinh sáu tháng tuổi.
Từ khi sinh , cho đứa trẻ b.ú nhờ nhũ mẫu.
Dù , hài t.ử tự tay nuôi dưỡng, tình cảm mới thêm sâu đậm — đúng ?
Ta để nàng chăm đứa nhỏ suốt sáu tháng, chắc cũng ít nhiều tình cảm .