Nhi tử muốn nhận thiếp của phu quân làm mẫu thân - C7

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:18:50
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lúc Lục Hưng Hoài tới phủ, đích Thúy Lan vì lừa gạt . Vậy thì… hôm nay , ngày của nàng cũng nên kết thúc .

 

Ta dẫn Lục Hưng Hoài đến viện của Thúy Lan.

 

“Ồ, hài t.ử đáng yêu quá.”

 

Thúy Lan sự xuất hiện đột ngột của chúng dọa cho khiếp sợ.

 

Ta hiệu cho Thanh Trúc đến bế đứa nhỏ, Thúy Lan lập tức ôm c.h.ặ.t lấy, sống ch-ếc chịu buông tay.

 

“Thúy Lan.”

 

Nàng đối diện ánh mắt cảnh cáo của , cuối cùng cũng buông tay.

 

Hài t.ử trong lòng , ánh mắt Thúy Lan càng trở nên hoảng loạn, chằm chằm chớp.

 

Ta hài lòng với phản ứng của nàng .

 

Đứa bé đúng thật trông khá khẩm, mềm mại thơm ngậy, như một viên bánh tổ yến nhỏ.

 

Sự lo lắng của Thúy Lan dành cho nữ nhi rơi mắt Lục Hưng Hoài, mà lẽ từ đến giờ từng thấy nàng quan tâm ai đến .

 

“Hài t.ử, mang .”

 

“Cha ngươi, sẽ sai thả. Còn ngươi — thu dọn cút khỏi đây .”

 

“Không!”

 

Thúy Lan quỳ xuống chân , hai tay níu c.h.ặ.t vạt váy , dập đầu đến rướm m-á-u.

 

“Công chúa, xin đừng mà! Dân nữ sai , thật sự sai , dám nữa. Nếu trừng phạt, thì xin phạt , đừng mang con bé ! Nó còn nhỏ như , nó là mạng sống của !”

 

Thúy Lan đau đớn, nhưng muộn .

 

“Nó là mạng của ngươi, lúc ngươi xúi giục Hưng Hoài lưng với , ngươi nghĩ rằng — nó cũng là mạng của ?!”

 

“Là sai , Công chúa, xử phạt thế nào cũng , xin …”

 

“Ta đang trừng phạt ngươi đấy. Ta ngươi nếm thử mùi vị chia lìa con, vĩnh viễn thể gặp . Tất nhiên, chỉ thì vẫn đủ .”

 

Ta phất tay, ba bà t.ử cao to bước , ấn nàng xuống, cưỡng ép đổ miệng một bát t.h.u.ố.c tuyệt hậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhi-tu-muon-nhan-thiep-cua-phu-quan-lam-mau-than/c7.html.]

 

“Như mới đúng chứ. Từ nay về , ngươi thể sinh con nữa. Ngươi sẽ suốt đời nhớ nhung, tự hỏi đứa con gái liệu ăn no mặc ấm? Lớn lên gả cho đàng hoàng, bán cho lão già nào như món hàng? Hoặc tệ hơn, rơi tay ác nhân, đưa thanh lâu?”

 

“Nữ nhi luôn khiến lo lắng hơn cả nhi t.ử, ngươi đúng ?”

 

Thúy Lan quỳ sụp bên chân , , chỉ dập đầu cầu xin đổi chủ ý.

 

— chính là nàng sống bằng ch-ếc!

 

Ta ôm đứa trẻ chờ ngoài viện, đợi Lục Hưng Hoài, hôm nay để triệt để ch-ếc tâm.

 

“Ngươi chứ?”

 

Lục Hưng Hoài định đỡ Thúy Lan, nàng đẩy mạnh một cái.

 

“Cút! Đồ chổi! Nếu vì ngươi, mất con gái của ?!”

 

Lục Hưng Hoài dường như quen với giọng điệu của nàng , tâm tình vẫn bình lặng.

 

“Khi đó rõ ràng là ngươi nhi t.ử của ngươi, cũng là ngươi bảo cần sách, chỉ theo lời ngươi thôi.”

 

“Vì ngươi ngu ngốc! Khi đó còn thể sinh con, ai thèm nuôi con của khác? Ta chỉ ngươi hỏng bét, khiến ngươi và Công chúa đoạn tuyệt tình cảm, để con ghi tên danh nghĩa Công chúa, kế thừa phủ Công chúa! Ai ngờ ngươi là đồ ngu, cái gì cũng tin.”

 

“Vậy từ đầu đến cuối, ngươi đều lừa ?”

 

“Phải! Dù sủng ái đến , cũng chẳng dám khiêu khích Công chúa. Ta chỉ khích bác một chút, là ngươi phản ứng thái quá, ép nhận ngươi. Cái kết hôm nay, tất cả là vì ngươi ngu đần!”

 

“Ta thật lòng coi ngươi là nương, hiếu thuận với ngươi.”

 

Ánh mắt Thúy Lan chợt lóe sáng:

 

“Vậy thì ngươi cầu Công chúa! Cầu nàng trả con gái cho ! Chỉ cần ngươi giúp đòi con, ngươi vẫn là nhi t.ử của !”

 

Ánh sáng trong mắt Lục Hưng Hoài dần tắt.

 

Ta bế đứa nhỏ rời khỏi viện của Thúy Lan, xa , lờ mờ thấy lưng một tiếng gọi yếu ớt:

 

“Mẫu …”

 

Ta ngẩng đầu trời, chiều nay mây đỏ như lửa, rực rỡ.

 

[HOÀN]

Loading...