Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 107: Tô Lê: Em vốn thích nuôi cá mà
Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:00:01
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lớp vải váy ai đó xé rách ngay lúc Tô Lê đang mê đắm trong men tình.
Thế nên cho đến khi thực sự "tiến " , Tô Lê mới kịp phản ứng chuyện .
Khi cả hai gắn kết, nhịp thở của Tô Lê và Phó Trì Uyên đồng loạt trở nên nặng nề.
Anh bậc thềm, còn cô thì , trớ trêu độ cao khiến Tô Lê kiễng chân hết cỡ mới chạm tới đáy hồ bơi.
Theo lực đẩy từ bàn tay lớn đang siết c.h.ặ.t vòng eo thon của cô, bọt nước b.ắ.n tung tóe, những giọt nước li ti vương lọn tóc và bờ vai của cả hai.
Phó Trì Uyên dùng sức, ấn cô sát lòng hơn chút nữa, khiến hai cơ thể dán c.h.ặ.t còn kẽ hở.
Làn nước ấm áp ngập qua eo và bụng, chỉ còn nhiệt nóng rực cùng thở giao hòa quấn quýt.
Tô Lê theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy cổ , cơ thể khẽ run rẩy.
Mũi chân cô vất vả lắm mới chạm đáy hồ nhưng điểm tựa, chỉ thể dựa dẫm bộ , để mặc xằng bậy trong vòng tay .
Bộ đồ bơi màu trắng sữa nước thấm ướt dán sát , những hở bên hông đọng những giọt nước lấp lánh, làn da làn nước gột rửa trở nên mịn màng như ngọc, khẽ cọ xát l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc của , khiến yết hầu Phó Trì Uyên chuyển động kịch liệt.
"Phó Trì Uyên..."
Giọng cô mềm nhũn, nhưng thốt thở trầm đục của nuốt chửng.
Bàn tay vuốt ve vòng eo cô, đầu ngón tay mang theo nhiệt độ nóng bỏng, mỗi chạm đều như luồng điện chạy qua, khiến Tô Lê tê dại khắp , vô thức rúc sâu lòng .
Nước vẫn ngừng xao động b.ắ.n tung tóe, Phó Trì Uyên ngẩng đầu, ch.óp mũi cọ qua cằm cô, thở nóng rực như thiêu đốt.
Ánh mắt dừng nơi đuôi mắt ửng hồng của Tô Lê, đáy mắt thâm trầm như mực loang trong nước, chứa đựng tình ý thể kiềm chế.
"Sợ ?"
Giọng khàn đặc: "Sợ thì ôm c.h.ặ.t lấy ."
Tô Lê c.ắ.n môi, đầu ngón tay siết c.h.ặ.t hơn, gò má dán hõm cổ , thể cảm nhận rõ rệt nhịp thở dồn dập cùng tiếng tim đập thình thịch của .
Mùi pheromone ngọt ngào tự chủ mà thoát ngoài, len lỏi khứu giác của Phó Trì Uyên.
Nhịp thở của loạn nhịp, cúi đầu hôn lấy môi cô.
Nụ hôn nóng bỏng đến kinh , Tô Lê hôn đến mức rã rời, đôi chân vô thức khép , quấn lấy eo , cả treo hẳn .
Nước hồ khẽ d.a.o động, mang theo bóng dáng của hai cùng nhấp nhô theo sóng nước...
Giấc ngủ trưa muộn màng cuối cùng cũng thành hiện thực, điều mệt nên cô ngủ phần sâu.
Tô Lê đ.á.n.h thức bởi tiếng chuông điện thoại, chính xác mà thì đó chuông điện thoại của cô.
Lúc tỉnh dậy, Tô Lê vẫn còn mang theo vài phần ngái ngủ, cho đến khi xác định đối phương nhất quyết chịu cúp máy, cô mới vươn dài cánh tay với lấy điện thoại...
Thấy đó là cuộc gọi từ cô bạn , Tô Lê mới xuống giường, lê đôi chân bủn rủn tiến về phía phòng tắm...
"Phó Trì Uyên, điện thoại reo kìa."
Tô Lê khẽ gõ cửa phòng tắm .
Tiếng nước đột ngột dừng , ngay đó từ trong phòng tắm truyền giọng của Phó Trì Uyên:
"Nghe giúp với."
"Là điện thoại của Tĩnh Tĩnh."
Tô Lê bổ sung thêm một câu.
Nghe , Phó Trì Uyên gì...
Một lát , cửa phòng tắm mở , Phó Trì Uyên chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông bước ngoài.
Anh gần mang theo một luồng khí lạnh thể phớt lờ, Tô Lê nhịn rùng một cái:
"Sao tắm nước lạnh thế?"
"Em xem tại ?"
Phó Trì Uyên bất lực đến cực điểm.
"Anh... Cái đó đến thế cơ ? Một còn đủ ."
Tô Lê nhịn khẽ lầm bầm.
Nghe , Phó Trì Uyên đưa tay nhéo nhẹ lớp thịt mềm mặt cô:
"Một mà đủ thì em đấy."
"Anh là nghiện đấy chứ?"
Tô Lê đầy nghi hoặc.
"Nếu mà nghiện thì vắt kiệt em ?"
Phó Trì Uyên đoạn, tiến đến mặt cô, đáy mắt mang theo vài phần ý :
"Định trả thù chuyện em nghiện đúng ?"
"Em ? Anh đừng vu oan cho em."
Nói , Tô Lê cảm thấy Phó Trì Uyên ghé quá gần, định lùi phía .
cô còn kịp lùi, bàn tay lớn lưng ngăn chặn động tác của cô:
"Anh chỉ hiểu, cái hình nhỏ bé của em thì chứa bao nhiêu chứ. Chỉ thôi mà em đối phó nổi ."
"Không thể là do em thiên sinh thích nuôi cá ?" Tô Lê lý lẽ hùng hồn.
"Nuôi cá?"
Phó Trì Uyên cũng bật :
"Vậy cá em nuôi chất lượng cũng cao đấy, hồ cá của em dát vàng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhieu-chong-la-phi-phap-vay-toi-quen-7-ban-trai-thi-duoc-chu/chuong-107-to-le-em-von-thich-nuoi-ca-ma.html.]
"Kệ em, dù hồ cá cũng rào chắn, con cá lớn béo nào ở thì cứ việc nhảy ngoài."
Tô Lê xong, dùng ngón trỏ chọc chọc má Phó Trì Uyên:
"Thưa quý ngài cá lớn, rời khỏi hồ cá của em ?"
Cúi đầu khẽ tựa trán trán Tô Lê, pheromone của Phó Trì Uyên bao vây quanh cô một cách ngang ngược:
"Vậy thì xem Tô tiểu thư đây, con cá lớn em còn 'ăn' nổi ?"
"Giờ thì ăn , ăn xuể."
Tô Lê hạ giọng vẻ đáng thương .
"Nói dối."
Phó Trì Uyên khẽ : "Lần rõ ràng còn tham ăn mà."
Tô Lê thực sự chịu nổi khi những lời , cô đưa tay bịt miệng :
"Anh đừng mấy lời như thế ..."
"Vậy đổi câu hỏi khác."
Phó Trì Uyên bằng giọng nghèn nghẹt, kéo tay cô xuống:
"Hồ cá lớn lắm ?"
"Cũng khá lớn đấy." Tô Lê đáp.
"Vậy định nuôi bao nhiêu con cá?"
Phó Trì Uyên , khẽ thở dài:
"Cũng cho chuẩn tâm lý chứ. Nếu mà chật quá... Anh ngại liên thủ với ai đó động tay động chân, giảm bớt lượng ."
Hừm... Tô Lê cần hỏi cũng mà Phó Trì Uyên liên thủ là ai.
"Bảy con, thấy nhiều ?" Tô Lê yếu ớt hỏi.
"Bảy con... Em triệu hồi rồng thần luôn ? Đại tiểu thư của ơi."
Phó Trì Uyên bất lực thật .
Tô Lê cũng thấy con đáng sợ:
"Thì đó là kế hoạch của em thôi, nhỡ gặp nhiều hợp ý đến thế thì ?"
Lời thì thôi, đến cả Phó Trì Uyên cũng , nhắm trúng Tô Lê chỉ nhiều chứ ít.
Cúi đầu đôi bàn chân trần của Tô Lê, bờ môi mỏng của Phó Trì Uyên khẽ mở:
"Sao dép ?"
"Em thấy dép lê cả." Tô Lê ngây thơ đáp.
"Quên mất, là do bế thẳng lên giường."
Phó Trì Uyên xong liền cúi bế ngang Tô Lê lên.
Hai tay cô theo bản năng vòng lấy cổ , Tô Lê sực nhớ chuyện điện thoại lúc nãy:
" , nãy Tĩnh Tĩnh gọi cho đấy, gọi cho ?"
"Tại lúc nãy ?" Phó Trì Uyên thấp giọng hỏi.
Nghe , Tô Lê khẽ : "Cậu gọi cho mà, em mà thì ngại c.h.ế.t ."
"Không cho nó em đang ở cùng ?"
Phó Trì Uyên đặt Tô Lê xuống giường.
Tô Lê còn kịp chạy , Phó Trì Uyên vây khốn cô , giống như con sói đói đang chằm chằm con mồi của , vô cùng nguy hiểm.
Thấy , Tô Lê dùng đầu ngón chân nghĩ cũng tên hiện giờ đang nguy hiểm.
"Anh đừng vu oan cho em, em nghĩ như thế." Tô Lê cứng giọng.
"Vậy ?"
Phó Trì Uyên tuy gì nhưng khí thế quanh dịu ít.
giây tiếp theo, lấy điện thoại của , gọi cho Phó Tĩnh...
"Anh, điện thoại của em?"
Điện thoại kết nối, giọng của Phó Tĩnh vang lên.
"Đang bận." Phó Trì Uyên thản nhiên đáp.
"Ban ngày ban mặt đến công ty , bận cái gì chứ? Không lẽ đang chuyện gì đấy ?" Phó Tĩnh nghi ngờ.
Phó Trì Uyên: "Đang ở cạnh bạn gái."
"Thật giả đấy? Chẳng thích Tiểu Lê Hoa ? Sao lòng đổi nhanh thế?" Phó Tĩnh cáo buộc.
Phó Trì Uyên gì, trực tiếp bảo: "Anh để cô chào em một tiếng."
Tô Lê vốn đang yên lặng phông nền đành lên tiếng: "Tĩnh Tĩnh, là (tớ)..."
Chữ "tớ" còn kịp thốt , Phó Trì Uyên đột ngột cúi đầu hôn lấy Tô Lê.
Nghe thấy tiếng hừ nhẹ quen thuộc đó, Phó Tĩnh tức khắc nổ tung:
"Trời đất ơi! Đồ sói đuôi dài! Anh gì Tiểu Lê Hoa của em ?"