Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 110: Người đàn ông... Em chưa từng gặp mặt
Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:00:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Anh là ai?"
Tô Lê kìm mà khẽ run giọng hỏi.
Trong bóng tối, sự liên tưởng luôn là thứ chí mạng nhất, chỉ trong chớp mắt Tô Lê vẽ trong đầu bao khung cảnh đáng sợ.
"Người đàn ông... Em từng gặp mặt."
Giọng đối phương thong thả, mang theo vài phần trêu chọc.
Tô Lê thử vùng vẫy một chút, nhưng phát hiện sức lực của đối phương lớn, khiến cô thể cử động.
Trong màn đêm, tiếng lo lắng của Mạnh Nguyệt Quân cũng vọng :
"Tô Lê? Tô Lê cô đang ở ?"
" ở đây."
Tô Lê vội vàng lên tiếng về phía phát âm thanh.
"Cô mau đồng hồ ."
Mạnh Nguyệt Quân nhắc nhở trong bóng tối.
Nghe , Tô Lê mò chiếc đồng hồ cổ tay trái, ngay khi tay cô chạm , chiếc đồng hồ bỗng sáng lên.
Tô Lê ngẩng đầu về phía , lượt thêm mấy luồng sáng khác cũng lóe lên, Tô Lê đếm thử, vặn mười luồng sáng, tương ứng với mười ở vị trí lúc nãy ?
Vậy thì, kẻ ở lưng cô đây là...
Tô Lê căng thẳng nuốt nước bọt, cúi đầu chiếc đồng hồ đang sáng, cô thấy hiện lên ba con : 404.
Dù Tô Lê rõ tình cảnh cụ thể hiện tại của là gì, nhưng ba con cùng với thì dù cũng chẳng điềm báo gì vui vẻ cho cam.
"Mạnh Nguyệt Quân, 404 nghĩa là gì?"
Tô Lê vội vàng cầu cứu Mạnh Nguyệt Quân.
Chưa đợi Mạnh Nguyệt Quân kịp trả lời, đàn ông phía Tô Lê chậm rãi cất lời:
"Đó là phòng thuộc về em. Trong vòng mười phút tới, em căn phòng đó và đóng cửa ... Nếu , sẽ ăn thịt đấy."
Phía bên , Mạnh Nguyệt Quân cũng với cô những lời tương tự, đều bảo Tô Lê hãy mau ch.óng tới căn phòng đó.
Phòng của những khác trải dài từ tầng hai đến tầng bốn, nhưng Tô Lê cũng phát hiện , từ nãy đến giờ giọng của Mạnh Nguyệt Quân cứ phát từ nhiều hướng khác .
Thành Mạnh Nguyệt Quân thực sự đang ở phòng nào, Tô Lê cũng chẳng nên tin ai.
Quản Phương Nghị cũng , nào cũng nhận là bạn gái , phân biệt nổi nên dứt khoát chẳng tin ai nữa.
Đột nhiên thắp lên một ngọn nến:
"Đừng tán gẫu nữa, mau lên lầu . Nếu thể phòng đúng thời gian quy định, chủ nhân cổ lâu sẽ ăn thịt những kẻ còn lang thang bên ngoài đấy."
Rõ ràng đây là một NPC dẫn dắt quy trình, trong mắt ông ẩn chứa vẻ kinh hoàng:
" bảo là nên đây mà, cho dù bão tuyết bên ngoài lớn đến thì liệu thể c.h.ế.t cóng ?
Một khi bước tòa cổ lâu nguyền rủa , e là thực sự bỏ mạng tại đây ."
Cùng với lời ông dứt, Tô Lê cũng thấy tiếng gió tuyết rít gào ngoài cửa sổ.
Đây giống như một cốt truyện kinh dị kiểu vô hạn lưu, lạc cổ lâu nguyền rủa trong ngày bão tuyết.
Đến lúc cô mới sực nhận một chuyện, đàn ông luôn vòng tay ôm lấy cô từ phía ... Đã biến mất.
Cái cảm giác lạnh lẽo đó cũng biến mất từ lúc nào, đều tại cô chỉ mải lời của lão NPC mà chẳng hề chú ý tới.
Mọi tụ tập với , và "những Mạnh Nguyệt Quân" hẹn mà gặp đều vây quanh Tô Lê, còn bám lấy Quản Phương Nghị nữa.
Trong lúc tìm cầu thang lên lầu, Tô Lê cũng chẳng buồn quản xem ai mới là Mạnh Nguyệt Quân thật nữa, cô hỏi thẳng:
"Chúng đang chơi cốt truyện kinh dị vô hạn lưu đấy ?"
Theo lời Tô Lê, một Mạnh Nguyệt Quân tức giận :
"Hèn gì Hoa Tuyết cứ giấu giấu diếm diếm, hóa là để chúng cái cốt truyện đồng đội đáng sợ thế ."
Nghe , Tô Lê thắc mắc: "Chẳng là do cô đặt chỗ ?"
Một Mạnh Nguyệt Quân khác cướp lời:
"Là đặt, nhưng chỉ đặt suất chơi đồng đội thôi chứ chọn cụ thể là cốt truyện nào. Hôm nay là sinh nhật Hoa Tuyết, cô tự bí bí mật mật chọn đấy, ma mới cô cái sở thích ."
"Đã đến thì cứ yên tâm mà ở , nhiều thế gì?
Chẳng qua chỉ là một bản vô hạn lưu thôi , bà đây tiểu thuyết vô hạn lưu cũng chẳng ít ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhieu-chong-la-phi-phap-vay-toi-quen-7-ban-trai-thi-duoc-chu/chuong-110-nguoi-dan-ong-em-chua-tung-gap-mat.html.]
Mạnh Nguyệt Quân thứ ba khẽ hừ một tiếng .
Nghe ba họ chuyện, là ảo giác của Tô Lê , mà cô cứ thấy chỗ nào đó sai sai.
Dù thì đại đội cũng lên đến tầng , bắt đầu từ tầng hai, lượt tách khỏi đoàn.
Tầng hai ba , tầng ba bốn , lên đến tầng bốn chỉ còn ba cuối cùng.
Điều đáng mừng là lão NPC cầm nến cũng ở tầng bốn, phòng của họ là 401 và 402.
Thấy Tô Lê ở tận phòng 404 cuối dãy, lão NPC bụng dẫn cô đến tận cuối hành lang, dù để Tô Lê một mò trong bóng tối qua đây thì e là cũng lắm.
Khi đẩy cánh cửa phòng 404 , một làn hương thanh khiết thoang thoảng bay , lão NPC hít hà một chút, nhịn mà ghen tị:
"Phòng của chúng đều hôi hám cả, chỉ phòng của cô là thơm tho thôi."
"Hay là căn cho ông, sang phòng ông nhé?"
Tô Lê cảm thấy sợ hãi hơn khi ở một trong căn phòng cuối hành lang.
Đối phương ở phòng 402, ít nhất thì hai bên trái đều chẳng ?
Nghe , đối phương vội vàng xua tay:
"Tuy đây là đầu tới đây, nhưng quy tắc ở đây là tùy ý đổi phòng, nếu chủ nhân cổ lâu sẽ cho rằng cô hài lòng với sự sắp đặt của ngài , và ngài cũng sẽ ăn thịt những kẻ tuân thủ quy tắc."
Thấy ông , Tô Lê cũng chẳng gì thêm.
Ông mà là đầu tới đây cái gì chứ, Tô Lê đoán chắc ông đang ở trong vòng lặp hướng dẫn viên tại đây .
Cuối cùng, Tô Lê vẫn một bước phòng 404, tiếp theo chỉ cần đợi xem đồng hồ phát nhiệm vụ tiếp theo là .
Cùng lúc đó, Bùi Yến nhận yêu cầu đàm thoại từ nhân viên công tác gửi tới...
Dừng bước chân chuẩn phòng, Bùi Yến chấp nhận yêu cầu.
"Ông chủ, nhân viên nội bộ sửa đổi thiết lập chương trình, chỉ sửa mỗi cốt truyện thôi, cần đóng cửa khẩn cấp để xử lý ạ?"
Nghe , Bùi Yến cũng bất ngờ, trùng hợp thế ?
Nghĩ đến ba Mạnh Nguyệt Quân thấy lúc nãy, Bùi Yến trái cảm thấy chút hứng thú:
"Không cần, cứ xem thử xem rốt cuộc bọn họ gì. Còn kẻ ăn cây táo rào cây sung thì sớm tìm cho ."
"Vâng thưa ông chủ, sẽ cho kiểm tra ngay."
Bên , khi Tô Lê phòng 404, cô lập tức bật đèn lên.
"Quả nhiên vẫn ánh sáng mới ."
Tô Lê thở phào nhẹ nhõm, khi quan sát xung quanh một lượt, cô xuống ghế sofa.
Trên chiếc giường lớn phủ một lớp hoa hồng, Tô Lê thế nào cũng thấy kỳ quặc, theo bản năng dám bước tới gần.
Vả cô cũng thực sự tới đây để ngủ, thế là cô ngay sofa, đợi đồng hồ phát nhiệm vụ...
Đợi mãi, đợi mãi, ngửi mùi hương thoang thoảng trong phòng, Tô Lê nhịn mà ngáp một cái.
Ngay khi Tô Lê suýt , ánh sáng từ đồng hồ đột ngột lóe lên, Tô Lê cũng giật tỉnh táo .
Hệ thống: [Vui lòng trao đổi dịch cơ thể với khác giới trong vòng một giờ.]
Tô Lê dòng chữ mà hình mất tận mười giây đồng hồ, khi xác định mặt đồng hồ còn bất kỳ dòng chữ nào khác, cô thốt lên:
"Mình nhầm cái cốt truyện bình thường ?
Không lẽ đây là vô hạn lưu bản hạn chế trẻ em đấy chứ?"
Càng nghĩ càng thấy cái kịch bản , Tô Lê một , hai ... Nhiệm vụ đồng hồ vẫn hề đổi.
Thậm chí, thời gian đếm ngược bắt đầu.
"Không thành nhiệm vụ thì sẽ nhỉ..."
Tô Lê nhịn khẽ lầm bầm.
"Nhiệm vụ thành, sẽ tham gia cuộc t.h.ả.m sát trốn tìm."
Phía đột ngột vang lên một giọng âm u, mang theo một tia lạnh lẽo quen thuộc:
"Đây là một cốt truyện tổng hợp, nếu nhiệm vụ thì buộc chuyển sang chế độ g.i.ế.c ch.óc."
Vì lúc nãy Tô Lê quá buồn ngủ nên cô đang nghiêng sofa.
Lúc thấy tiếng động lưng, cô cứng đờ định , nhưng còn kịp thì tấm lưng dán c.h.ặ.t cơ thể lạnh toát của đối phương...
Cái lạnh đó, đến mức chẳng cần dùng tới điều hòa nữa .