Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 114: Mạnh Nguyệt Quân, tôi đang xách cậu đấy hả?
Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:34:02
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tô Lê!"
Chú mèo đen nhỏ đang run cầm cập, nhưng khi thấy Tô Lê đang cánh tay Bùi Yến, đôi mắt nó lập tức sáng rực lên.
Tô Lê khẽ nghiêng đầu "" về phía chú mèo: "Mạnh Nguyệt Quân?"
"Là đây, cô mau đưa trong , sắp c.h.ế.t cóng ."
Chú mèo đen nhỏ, cũng chính là Mạnh Nguyệt Quân, run rẩy cả giọng.
Tô Lê thấy tình cảnh của cô , nhưng giọng cũng trạng thái , lập tức lên tiếng:
"Bùi..."
"Ơi?"
Bùi Yến theo bản năng sang Tô Lê.
May mà Tô Lê kịp phản ứng , đáng lẽ cô nên phận của , ít nhất là cái tên chắc chắn , thế là cô lập tức đổi lời:
"Phiền cùng em vất vả quá. Hiện giờ em thấy gì, cô khó khăn , giúp em dìu cô trong chứ?"
Tuy lời lẽ chuyển hướng gượng gạo, nhưng Tô Lê cậy đang nhắm mắt nên cũng chẳng thấy ngại ngùng.
Bùi Yến chú mèo đen đất, dìu dắt thì chắc chắn là cần .
Giây tiếp theo, làn sương đen thoát từ đầu ngón tay , ngưng tụ thành một sợi chỉ đen, sợi chỉ ngừng đan xen quấn quanh chú mèo.
Mạnh Nguyệt Quân: [Cái gì thế ? Định gì đây?]
Trong tích tắc, sợi chỉ đen đột ngột thắt c.h.ặ.t, Mạnh Nguyệt Quân trói gô như đòn bánh tét lập tức dựng cả lông:
"A! Tô Lê, đàn ông định gì thế?"
"Anh gì ?"
Tô Lê thắc mắc "" về phía Bùi Yến.
Bùi Yến trực tiếp xách sợi chỉ đen trong tay lên, chú mèo đen nhỏ lơ lửng giữa trung, vùng vẫy vô cùng dữ dội.
Giây tiếp theo, Bùi Yến nhét thẳng sợi chỉ đen tay Tô Lê:
"Chẳng gì cả, đóng gói thôi. Bạn của em, em tự xách ."
“...”
Tô Lê cảm thấy lời của Bùi Yến kỳ quặc hết sức, cô mà xách nổi Mạnh Nguyệt Quân ?
Thế nhưng...
Tô Lê thử nhấc sợi dây trong tay lên, cô xách lên thật nhỉ?
"Mạnh Nguyệt Quân, đang xách cô đấy hả?"
Tô Lê nhịn nhỏ giọng hỏi han.
Mạnh Nguyệt Quân đầy vẻ tuyệt vọng ngẩng đầu cô, cái đầu mèo nhỏ nhắn nghiêng , vẻ thắc mắc:
"Tô Lê, định hỏi từ nãy , mắt cô thế?"
"Chỉ là trốn nhiệm vụ thôi, nhiệm vụ ở đây kỳ quái quá."
Tô Lê vốn định dùng từ biến thái, nhưng dù cũng đang ở mặt ông chủ nên cô vẫn chừa chút thể diện.
"Nhiệm vụ gì cơ? Tớ biến thành sinh vật , chẳng thấy cái nhiệm vụ nào cả."
Mạnh Nguyệt Quân than vãn.
Nghe , Tô Lê khỏi nghĩ đến ba Mạnh Nguyệt Quân trong cổ lâu, nhưng sực nhận lời Mạnh Nguyệt Quân :
"Cô biến thành sinh vật á? Thảo nào mà nhẹ thế. Cô tự cổ lâu ?"
" cũng thấy lạ, cứ thế nào mà , suýt nữa thì c.h.ế.t cóng.
May mà lúc nãy liên hệ với bộ phận chăm sóc khách hàng báo game, mới cho một cái 'bàn tay vàng', chính là cái khả năng gọi từ xa mà cô thấy đấy."
Mạnh Nguyệt Quân đáp.
Nghe thế, Tô Lê thắc mắc: "Sao cô gọi bạn trai ?"
" gọi chứ, nhưng chẳng thấy phản ứng gì, may mà cô đến, thì c.h.ế.t thật trong mất."
Mạnh Nguyệt Quân rầu rĩ.
Bùi Yến bế Tô Lê, Tô Lê xách Mạnh Nguyệt Quân trong hình hài mèo đen, còn Mạnh Nguyệt Quân thì buông xuôi lơ lửng giữa trung, ba xuất hiện trong mắt những khác với một tổ hợp phần quái dị như thế.
Tô Lê suy nghĩ một chút, vẫn quyết định tiêm t.h.u.ố.c trợ tim cho cô :
" cho cô chuyện , hiện giờ trong cổ lâu tận ba Mạnh Nguyệt Quân, vốn dĩ tưởng một trong đó là cô, giờ xem cả ba đều là giả."
"Cô đang tiếng đấy chứ? Có tận ba cơ ?"
Bản Mạnh Nguyệt Quân cũng ngớ .
"Không tin cô cứ hỏi , chắc lừa cô ." Tô Lê .
Bùi Yến tự nhiên phối hợp với lời của Tô Lê:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhieu-chong-la-phi-phap-vay-toi-quen-7-ban-trai-thi-duoc-chu/chuong-114-manh-nguyet-quan-toi-dang-xach-cau-day-ha.html.]
" là như , bạn trai cô còn đang quấn quýt với một trong đó đấy."
"Khụ..."
Tô Lê đang vòng tay ôm cổ liền nhéo một cái:
"Đừng linh tinh, lúc nãy ở lầu phân biệt ai là thật, rõ ràng là chẳng dám gần ai cả."
Bùi Yến gì nữa, dù lúc nhiều cũng chỉ tổ ghét, mà thì chỉ yêu thích thôi.
"Tô Lê, là ai thế?"
Mạnh Nguyệt Quân vẫn nhịn mà hỏi.
Tô Lê cũng giải thích phận của Bùi Yến thế nào, thế là đẩy quả bóng sang cho :
"Cô hỏi kìa."
"Chẳng là kỵ sĩ của em ?" Bùi Yến mỉm đáp.
"..." Cái gì mà kỵ sĩ chứ, Tô Lê mà thấy chút hổ rõ lý do.
Cũng phục thật, một ông chủ lớn mà thể thản nhiên lời đó.
Mạnh Nguyệt Quân thì nhịn trợn trắng mắt, cô gã đàn ông đa phần là nhắm trúng Tô Lê .
Quả nhiên, Tô Lê chính là nắm giữ kịch bản "vạn mê" mà.
Cùng lúc đó, cửa sổ tầng hai của cổ lâu.
Người đầu tiên phát hiện nhóm ba Tô Lê là lão NPC sống ở tầng hai, tất nhiên thứ ông thấy chỉ là Tô Lê và Bùi Yến đang đeo mặt nạ.
Khi phát hiện Tô Lê rời khỏi cổ lâu, ông liền gọi những khác tới, khiến cả đám vây kín cửa sổ bàn tán về hai tuyết.
Họ rằng làn sương đen nơi góc khuất lan từ tầng một lên tới tầng hai.
Cho đến khi nhóm Tô Lê tới cánh cửa tầng một cổ lâu, định xuống lầu mới phát hiện ở lối cầu thang đang tràn ngập một lớp sương đen quái dị.
"Cái ... Chúng còn xuống ?" Có nhịn lên tiếng hỏi.
phần lớn đều cảm thấy cảnh tượng quá quái đản, ăn ý chạy biến về phòng , ai nấy đều cảm thấy phòng riêng mới là nơi trú ẩn an nhất.
Quản Phương Nghị ở tầng ba đang nắm tay cô bạn gái "Mạnh Nguyệt Quân", định lên tầng bốn tìm Tô Lê hội quân, nhưng thấy làn sương đen ngừng tràn lên ở lối cầu thang.
"Cái quái gì thế ?"
Quản Phương Nghị theo bản năng kéo bạn gái lùi .
Dù làn sương đen qua thấy chẳng lành, trong tình huống xác định mức độ nguy hiểm, nhất là đừng chạm .
"Mạnh Nguyệt Quân" cũng trở nên căng thẳng:
"Chúng là về phòng , Tô Lê chắc là sẽ tự lo cho thôi."
Thấy cô , Quản Phương Nghị cũng cố chấp nữa, hai theo đường cũ về phòng.
Sau khi về phòng, "Mạnh Nguyệt Quân" bên mép giường, càng lúc càng thấy bất an hơn.
Tầng một, cánh cửa cổ lâu chậm rãi mở hướng trong, khi Bùi Yến bế Tô Lê bước , ánh mắt dừng những làn sương đen đang bao phủ khắp tầng một.
Sương đen ở tầng một ngập quá đầu gối , còn Mạnh Nguyệt Quân đang Tô Lê xách tay thì trực tiếp chìm nghỉm trong sương...
"Xách bạn em cao lên một chút."
Bùi Yến nhẹ giọng nhắc nhở.
Nghe , Tô Lê vẫn đang nhắm mắt khẽ nghiêng đầu, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhấc sợi chỉ đen trong tay lên cao hơn...
Cho đến khi cái đầu nhô khỏi làn sương đen, Mạnh Nguyệt Quân mới hít một thật sâu :
"Suýt nữa thì nghẹt c.h.ế.t , cái thứ gì mà thối thế ?"
"Thối ?"
Tô Lê thấy lạ: "Sao chẳng ngửi thấy gì nhỉ."
"Mũi mèo thính, thể ngửi thấy nhiều mùi mà chúng ngửi ." Bùi Yến giải thích.
Biết Tô Lê hiện giờ thấy gì, Mạnh Nguyệt Quân giải thích thêm:
"Hiện giờ bộ sàn tầng một đều sương đen bao phủ, lúc nãy chìm trong đó, mùi thối kinh khủng, đúng là mùi hôi thối của xác phân hủy."
"Thời gian nhiệm vụ của em còn bao lâu nữa?" Tô Lê nhịn hỏi.
Nghe , Bùi Yến cầm lấy cổ tay Tô Lê, liếc đồng hồ của cô: "Còn mười phút nữa."
"Chỉ sợ lát nữa nhiệm vụ mới vẫn cứ kỳ quái như thôi." Tô Lê than thở.
Nhìn những làn sương đen , khóe môi Bùi Yến khẽ nhếch lên:
"Anh nghĩ là sẽ ."
Những nơi Bùi Yến qua, sương đen đều lặng lẽ dạt hai bên, chỉ là hành động quá kín kẽ nên Mạnh Nguyệt Quân nhận , còn Tô Lê thì vốn dĩ chẳng thấy gì.