Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 77: Không được cắn em, đau lắm

Cập nhật lúc: 2026-04-05 13:05:51
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không , xử lý thỏa , chúng về thôi."

Lục Lẫm khẽ xoa đầu Tô Lê.

Cô khẽ một tiếng tò mò hỏi: "Cụ thể là xảy chuyện gì ?"

"Đêm hôm đừng nhắc chuyện , sợ em mất ngủ." Lục Lẫm bất lực .

Nghe , Tô Lê chút vui: "Em nhát gan đến thế."

"Phải, em nhát gan. hiện trường quá m.á.u me, thích hợp để ."

Nhớ cảnh tượng , ngay cả một quen với sương gió và m.á.u tanh như Lục Lẫm cũng cảm thấy khó lòng chấp nhận.

Một cha nhẫn tâm tự tay sát hại vợ con, nếu nhờ đến kịp lúc, lẽ bé gái cũng mất mạng tay ông .

Sau khi khống chế, đối phương quả thực tỉnh táo , nhưng thể đối mặt với sự thật nghiệt ngã tự kết liễu đời .

Thấy Lục Lẫm , Tô Lê dù hiếu kỳ nhưng cũng dại gì mà tìm hiểu để tự khổ .

Đi bao xa, Tô Lê lấy cớ mệt mỏi về nhà.

Chiếc xe dừng bên lề đường, khi vệ sĩ bước xuống từ ghế lái, Lục Lẫm đưa Tô Lê lên xe.

Tại ghế phụ, Tô Lê ngoan ngoãn thắt dây an , bên tai vang lên tiếng hỏi han của Lục Lẫm:

"Sao trông em vẻ tâm trạng thế?"

"Có ạ?"

Tô Lê vờ như thanh thản, nhưng cô sự ngụy trang của vụng về đến mức nào.

Thế nhưng Lục Lẫm truy vấn thêm, chỉ lẳng lặng lái xe về nhà.

Về đến căn hộ, Tô Lê bước cửa Lục Lẫm ấn c.h.ặ.t lên cánh cửa phía , cúi đầu c.ắ.n lấy làn môi mềm mại của cô.

Tô Lê thấy đau, khẽ rên rỉ một tiếng: "Lục Lẫm..."

Nghe thấy tiếng cô, mới nới lỏng sức lực, còn vội vã hung hăng như mà chậm rãi điều chỉnh nhịp điệu của nụ hôn.

Một lúc lâu , Lục Lẫm mới buông cô :

"Tại tâm trạng ?"

"Em ..."

Tô Lê xong Lục Lẫm c.ắ.n nhẹ một cái.

Cảm giác đau nước mắt Tô Lê dâng đầy hốc mắt:

"Anh c.ắ.n em, đau lắm."

"Không dối." Lục Lẫm nghiêm giọng.

"Em ..."

Tô Lê kịp hết câu vội vàng bịt miệng :

"Anh bằng chứng gì mà bảo em dối chứ..."

Dù chột nhưng Tô Lê vẫn cứng đầu cãi bướng.

"Môi hôn đến sưng vù lên , em coi thấy?"

Lục Lẫm thấp giọng, giọng khàn khàn đầy nam tính.

Nghe , Tô Lê càng thêm chột :

"Thì... Không thể là do hôn sưng ? Anh cũng tha cho em ."

"Em đúng đấy, để 'khử trùng' cho em ."

Lục Lẫm dứt lời cúi đầu hôn cô thêm nữa.

Ở một diễn biến khác, Phó Trì Uyên về đến nhà thì thấy trong nhà vắng tanh một bóng .

Khi gọi điện cho Phó Tĩnh, cô nàng đang ở quán bar xem dàn mẫu nam nhảy múa.

Thấy điện thoại reo, cô lập tức hiệu cho im lặng.

Hiện trường tức khắc rơi tĩnh lặng, Phó Tĩnh hắng giọng mới bắt máy:

"Anh, về nhà nhanh thế?"

"Em đang ở ?" Phó Trì Uyên bực bội hỏi.

"Em... Em đang ở quán bar."

Lời dối định thốt nhưng Phó Tĩnh đủ can đảm, cuối cùng đành thật.

Nghe xong, Phó Trì Uyên chỉ cảm thấy một luồng hỏa khí chặn ngang l.ồ.ng n.g.ự.c:

"Về nhà ngay."

"Em chỉ cùng bạn uống vài ly thôi, qua đây chơi cùng luôn ?"

Câu thốt , Phó Tĩnh tự vả miệng một cái.

là uống quá chén , lời gì cũng dám cho .

Nào ngờ, Phó Trì Uyên hỏi: "Quán bar nào?"

"Anh đến thật ?" Phó Tĩnh ngơ ngác.

Khi cuộc gọi kết thúc, Phó Tĩnh vẫn cảm thấy như đang mơ.

Mãi đến khi Phó Trì Uyên thực sự xuất hiện tại quán bar và xuống mặt cô uống rượu, Phó Tĩnh mới tin chắc hề gặp ảo giác.

"Anh, đả kích gì lớn lắm ?" Phó Tĩnh kìm hỏi.

Phó Trì Uyên đáp lời, chỉ lầm lũi uống rượu.

"Có liên quan đến Lê nhỏ ?" Phó Tĩnh ướm lời.

Phó Trì Uyên khựng một chút tiếp tục uống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhieu-chong-la-phi-phap-vay-toi-quen-7-ban-trai-thi-duoc-chu/chuong-77-khong-duoc-can-em-dau-lam.html.]

"Vừa nãy lúc ăn lẩu chẳng vẫn còn thỏa đó ?"

Phó Tĩnh hiểu nổi nữa. Trước đó thấy điềm tĩnh tự tại như , cô còn tưởng lo hão.

Ai ngờ , thành nông nỗi .

Thấy lời nào, Phó Tĩnh lập tức rút điện thoại :

"Thôi em sợ , để em gọi cho Lê nhỏ."

điện thoại lấy Phó Trì Uyên cướp mất: "Uống rượu với ."

Tay hụt hẫng, Phó Tĩnh chiếc điện thoại cướp mà chút băn khoăn:

"Uống thì , nhưng trả điện thoại cho em ."

"Uống thắng , chỉ trả điện thoại mà buổi đấu giá ngày mai cũng bao trọn gói."

Phó Trì Uyên thẳng thừng đưa điều kiện.

"..." Phó Tĩnh im lặng, đây quả thực thử thách bình thường.

Ngay lập tức, bộ não nhỏ của Phó Tĩnh xoay chuyển:

"Em mời trợ giúp ?"

"Tùy em." Phó Trì Uyên đáp.

Giây tiếp theo, Phó Tĩnh gọi hẳn một dàn mẫu nam nữ trong quán bar .

Thế nhưng khi họ tới, còn kịp xuống ghế, Phó Trì Uyên điểm danh:

"Tất cả nữ giới lui hết."

Nghe , dàn mẫu nữ cứ tưởng xu hướng tính d.ụ.c của Phó Trì Uyên vấn đề nên lủi thủi rời .

Còn dàn mẫu nam kịp xuống cũng Phó Trì Uyên đuổi sạch sang phía Phó Tĩnh.

"Uống uống , chuốc say cho , mỗi sẽ thưởng mười tờ."

Phó Tĩnh hô hào dàn trai xông lên, còn thì lén lút nhấp vài chén cho lệ.

Một tiếng .

"Uống!"

Phó Tĩnh giơ cao ly rượu, nhưng còn kịp uống đổ gục xuống bàn.

Xung quanh cô , cả một dàn cũng la liệt.

Phó Trì Uyên cũng say, nhưng đến mức gục hẳn.

Nhìn Phó Tĩnh bất tỉnh nhân sự, Phó Trì Uyên uống thêm nữa, trực tiếp gọi vệ sĩ :

"Đưa con bé ."

Trên xe về nhà, Phó Trì Uyên cảnh vật ngừng lùi ngoài cửa sổ, cuối cùng nhịn mà lấy điện thoại ...

Có điều, lấy máy của mà là máy của Phó Tĩnh.

Còn về mật khẩu màn hình?

Phó Trì Uyên trực tiếp nắm lấy tay Phó Tĩnh ấn một cái, mở khóa thành công!

Ở phía bên , Tô Lê Lục Lẫm quấy rối một trận trò, xác nhận "khử trùng" kỹ lưỡng mới chịu thôi.

Đang giường nghỉ ngơi thì tiếng chuông tin nhắn vang lên...

Thấy là tin nhắn của Phó Tĩnh, Tô Lê liền bấm xem.

Phó Tĩnh: "Lê nhỏ ơi, say khướt ."

Nhìn tin nhắn của Phó Tĩnh, Tô Lê trả lời thế nào cho .

Phó Trì Uyên chắc là sẽ từ bỏ thôi nhỉ?

Dục vọng chiếm hữu của quá mạnh, căn bản thể dung thứ cho khác.

Điều từng nghĩ đến là cướp lấy Tô Lê về cho riêng , là độc chiếm!

Phó Tĩnh: [Lê nhỏ , thích ?]

Hệ thống: [Ký chủ, đang nhắn tin cho cô là Phó Trì Uyên đấy.]

Nghe tiểu hệ thống , Tô Lê ngẩn : [Chẳng say ?]

Hệ thống: [Người say là Phó Tĩnh cơ.]

Hay thật đấy, điểm Tô Lê vạn ngờ tới.

Phó Trì Uyên lấy điện thoại của em gái để nhắn tin cho cô...

Sau cùng, Tô Lê vẫn phản hồi bất kỳ tin nhắn nào, mà Phó Trì Uyên cũng gửi thêm tin nhắn thứ ba.

Lục Lẫm điện thoại xong , nét mặt mang theo một tia nghiêm trọng.

"Gần đây trong Kinh Thành chút loạn lạc, ngoài việc ở trường thì em đừng chạy lung tung nhé." Lục Lẫm trầm giọng dặn dò.

Nghe , Tô Lê chút tò mò: "Có chuyện gì ?"

"Gần đây xảy vài vụ Alpha cấp cao mất kiểm soát gây thương tích, tình hình cụ thể vẫn điều tra rõ, nhưng một khi gặp Alpha mất kiểm soát thì vô cùng nguy hiểm."

Lục Lẫm nghiêm túc giải thích.

Nghe thế, Tô Lê nhịn hỏi: "Sao ? Anh gặp ?"

"Vụ việc đêm nay chính là như ."

Lục Lẫm vốn tưởng đó chỉ là trường hợp cá biệt nên Tô Lê sợ hãi.

 

 

 

Loading...