Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 93: Đường Lê cứ sáp tới, Tô Lê cứ né đi

Cập nhật lúc: 2026-04-06 14:08:07
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nhã Kỳ, đang gì thế?"

Cô bạn hồi lâu mà thấy phản hồi, tò mò theo hướng An Nhã Kỳ đang dõi theo.

Men theo tầm mắt đó, cô cũng thấy Tô Lê:

"Chẳng là cái cô lúc nãy giúp còn thương ... là xui xẻo."

"Trông lạ mặt quá, chắc là đội thi của kinh thành." An Nhã Kỳ chậm rãi .

"Phải , chúng vất vả thi đấu bao nhiêu vòng mới lên đây, còn bọn họ thì sướng thật, thẳng luôn vòng quốc gia." Lâm Lan với giọng đầy đố kỵ.

Thực tế chỉ , các thí sinh từ thành phố khác khi nghĩ đến việc chẳng ai là thấy chạnh lòng.

"Thực lực đủ thì chỉ ngã đau hơn mà thôi."

An Nhã Kỳ thản nhiên , nhưng khi vết xước đỏ mu bàn tay, cô vẫn cảm thấy chút thoải mái.

Trong phòng khách sạn, Tô Lê cất xong hành lý thì điện thoại reo vang...

Biết tối nay cô ở khách sạn, cả Lục Lẫm, Hoắc Tư Minh lẫn Mộ Thanh Hòa đều đến rủ cô ăn tối, cuối cùng ngay cả Giang Ngạn Từ cũng nảy ý định .

nên ăn với ai, Tô Lê quyết định từ chối tất cả.

Tô Lê: [Em bận lắm, thời gian ăn .]

Gửi tin nhắn xong cho cả bốn , Tô Lê bắt đầu sắp xếp đồ đạc, dù đồ đạc của cô thực cũng chẳng bao nhiêu...

lời mời cơm tiếp theo đây thì Tô Lê thể nào từ chối .

Mẹ: [Lê Lê, tối nay con ăn cơm với bố nhé?]

Tô Lê: [Vâng ạ, con đợi bố ở khách sạn nhé. (Ngoan ngoãn.jpg)]

Mẹ: [Được ~.]

Khi nhận tin nhắn bố sắp đến nơi, Tô Lê giày chuẩn ngoài.

Vừa mở cửa phòng, cô liền thấy phòng đối diện cũng trùng hợp mở cửa...

An Nhã Kỳ ngước mắt chạm ánh của Tô Lê, khỏi thoáng chút bất ngờ.

Tô Lê định lịch sự chào hỏi một tiếng, nhưng kịp mở lời thì đối phương trực tiếp ngoắt chỗ khác...

Thấy , Tô Lê cũng tự chuốc lấy sự khó chịu gì.

Cả hai cùng bộ đến thang máy, cùng bước trong, tạo nên một bầu khí chút gượng gạo.

Thấy vết xước đỏ mu bàn tay đối phương, Tô Lê chủ động lên tiếng:

"Tay bạn hình như thương , cần giúp gì ?"

An Nhã Kỳ cúi xuống vết thương tay, sang vẻ mặt ngây thơ của Tô Lê:

"Giờ mới giúp, chẳng muộn ?"

"Hả?"

Tô Lê ngẩn , hiểu nổi tại đối phương ác ý lớn đến .

Khi thang máy xuống đến tầng một, An Nhã Kỳ thèm đầu mà bước thẳng, chỉ để một câu lạnh lùng trong khí:

"Bớt giả tạo ."

Chẳng hiểu chuyện gì đang xảy , Tô Lê chỉ nghĩ vì cả hai là đối thủ cạnh tranh nên đối phương mới định kiến lớn với như thế.

ngờ rằng đối phương đang hiểu lầm với , mà sự hiểu lầm đó do một kẻ khác gây .

Vừa xuống đại sảnh, Tô Lê thấy tiếng Tô Triết từ xa:

"Chị, ở đây ."

"Sao em đến nhanh thế?"

Tô Lê rảo bước tiến gần.

"Bố gửi xe , bảo em đây báo cho chị một tiếng. Ngày mai chị thi nên bảo ăn bên ngoài nữa, buffet của khách sạn khá ngon, tối nay nhà ăn ở đây luôn." Tô Triết .

Tô Lê kén chọn chuyện ăn uống, quyết định thế nào cũng .

sắc mặt của Tô Triết, cô quan tâm hỏi:

"Sắc mặt em thế , dạo áp lực học hành lớn quá ?"

"Áp lực học tập thì cũng bình thường..." Tô Triết buồn bã đáp.

"Vậy em ?" Tô Lê thắc mắc.

Tô Triết: "Bạch Tịch... Chị ơi, chuyện của Bạch Tịch , thực sự xin chị."

"Chuyện qua lâu , chị để bụng ." Tô Lê bất lực .

"Cô vẫn luôn tìm em, nhưng em tài nào vượt qua rào cản trong lòng. Cứ nghĩ đến việc cô đối xử với chị như thế, em thấy tội ." Tô Triết thấp giọng.

"Các em còn trẻ, lẽ cứ để thời gian trôi em sẽ hiểu thôi. Chị cũng chẳng bậc thầy tâm lý gì nên khuyên bảo em nhiều.

Nếu nghĩ thông thì giờ đừng nghĩ nữa, lo mà thi đại học cho em. Nếu đỗ Đại học Kinh thành thì đừng trách bố cắt tiền tiêu vặt đấy."

Tô Lê thẳng thắn .

Hệ thống: [Ký chủ, phát hiện Đường Lê xuất hiện!]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhieu-chong-la-phi-phap-vay-toi-quen-7-ban-trai-thi-duoc-chu/chuong-93-duong-le-cu-sap-toi-to-le-cu-ne-di.html.]

Đường Lê?

Tô Lê nghi hoặc quanh nhưng thấy ai.

Tô Lê: [Ở cơ?]

Hệ thống: [Cái cô nhân viên vệ sinh mặc đồng phục đằng chính là cô đấy.]

Tô Lê: [?]

Tô Lê thực sự ngờ nhận câu trả lời , cô lập tức về phía nhân viên vệ sinh đang cúi lau dọn, đó quả thực đang tiến về phía ...

Cùng lúc đó, Đường Lê cúi đầu giả vờ lau sàn, tìm cách áp sát mạn sườn của Tô Lê...

Đường Lê: [Hệ thống, trong vòng ba mét là thể "ké" pheromone đúng ?]

Hệ thống: [ ký chủ, cố lên!]

Tô Lê Đường Lê định gì, nhưng khi cô gần, theo bản năng cô liền né sang một bên.

Tất nhiên, động tác né tránh của cô quá lộ liễu, trông giống như đang nhường đường cho việc .

Đường Lê "ké" pheromone thất bại, tiếp tục tiến gần Tô Lê nữa...

Tô Lê .

Đường Lê cứ tiến tới, Tô Lê cứ né.

Qua vài , Đường Lê càng lúc càng sốt ruột, động tác cũng lộ liễu hơn hẳn, đến nỗi ngay cả Tô Triết cũng nhận điều bất thường.

Anh lập tức bước lên chắn mặt Đường Lê:

"Cô thế? Cứ đuổi theo chị ?"

Đường Lê đang đeo khẩu trang, Tô Triết đầy vẻ kiên nhẫn, nhưng cũng quá vội vàng, liền hạ giọng :

"Đang dọn vệ sinh thôi mà, chuyện gì ?"

Tô Lê: [Hệ thống, Đường Lê đang cái trò gì ?]

Hệ thống: [Lúc nãy khi cô gần, pheromone của ký chủ dường như trộm mất một chút .]

Tô Lê: [Trộm pheromone của ? Sở thích gì kỳ quái ?]

Hệ thống: [Chắc chắn chuyện lành gì , ký chủ hãy tránh để cô áp sát .]

Tô Lê: [ hiểu .]

Cũng may trong thời gian tiếp theo cho đến khi bố nhà họ Tô , Đường Lê còn cơ hội tiếp cận nữa.

Lúc đang dùng bữa tại nhà hàng buffet của khách sạn, Tô Lê đang cầm đĩa chọn món thì đột nhiên thấy hệ thống cảnh báo...

Hệ thống: [Ký chủ, trộm pheromone !]

Nghe , Tô Lê giật , theo bản năng né sang phía .

Bên , hệ thống lậu cũng thấy đau đầu.

Hệ thống: [Ký chủ, dòng pheromone ngắt quãng , cô bám sát chút chứ.]

Đường Lê: [Cậu tưởng chắc? Cô cứ như con chạch , gần là cô chuồn mất tiêu.]

Làm cô giờ chẳng còn tâm trạng nào mà ăn uống, hận thể lấy sợi dây thừng trói quắt Tô Lê một chỗ cho yên.

Đường Lê: [Vừa bấy nhiêu pheromone dùng bao lâu?]

Hệ thống: [... Hít một là hết .]

Đường Lê: "..."

Tô Lê liếc Đường Lê đang đội mũ ở phía xa, vội vàng lấy đại chút đồ ăn về chỗ .

"Sao thế Lê Lê?"

Mẹ Tô nhận thấy Tô Lê vẻ căng thẳng, liền quan tâm hỏi han.

Nghe , Tô Lê lắc đầu: "Dạ gì, con run chút thôi ạ."

"Run gì chứ, đừng áp lực quá, dù con hạng mấy thì trong lòng bố con vẫn là tuyệt nhất." Mẹ Tô mỉm .

Đêm hôm đó, tại đại sảnh khách sạn.

Phó Trì Uyên dẫn theo một đoàn bước sảnh, bên cạnh là đại diện chính thức của cuộc thi:

"Đại hội thể diễn suôn sẻ, chúng đặc biệt cảm ơn tập đoàn Phó thị với tư cách là đơn vị đồng tổ chức, cung cấp diện nguồn lực và bảo trợ, cũng xin cảm ơn Phó tổng hết sức coi trọng và hỗ trợ hết cho giải đấu ."

"Nên thôi."

Phó Trì Uyên thản nhiên đáp, ánh mắt lướt qua một lượt các thí sinh tham dự.

Rất nhanh đó, tìm thấy Tô Lê trong đám đông và cũng chỉ thấy mỗi Tô Lê mà thôi.

Lẽ nên đến đây, nhưng thời gian qua sự nhẫn nhịn đạt tới giới hạn.

Còn Tô Lê, cái đồ nhỏ bé vô lương tâm , những ngày qua sống vô cùng vui vẻ nhàn hạ.

 

 

 

Loading...