lắc đầu.
Bùi Tư Mộ tưởng giận nên để ý đến .
Anh sốt ruột : “Anh thật sự dỗ con gái thế nào, em cho một cơ hội nữa, đảm bảo sẽ học .”
Dòng bình luận hiện lên: [Thái tử gia kiêu ngạo quen , là con gái theo đuổi , đây là đầu "kẻ bám đuôi", nữ chính cứ cho một cơ hội học hỏi .]
Kẻ bám đuôi?
bật .
Bùi Tư Mộ cong môi, khom lưng xuống mặt :
“Không giận nữa ?”
vốn chẳng giận dỗi gì, chỉ là ngại thôi.
Bùi Tư Mộ bỗng nhiên căng cứng quai hàm, ánh mắt khó hiểu.
Anh cẩn thận hỏi:
“Em thể chia tay , cho một cơ hội theo đuổi em ?”
Im lặng một lát.
gật đầu.
“Anh hồi phục chân cho , em về nhà xử lý chút chuyện, xong xuôi sẽ tìm .”
Bùi Tư Mộ ngẩn , vui mừng nhảy dựng lên, hôn chụt lên trán :
“Vậy là em đồng ý cho theo đuổi đúng ?”
Hôn còn hỏi, xem cũng khá lắm.
ấn xuống sô pha:
“Anh cần chân nữa hả? Nghe lời thì em đồng ý, lời thì thôi.”
Bùi Tư Mộ ngoan ngoãn xuống:
“Anh lời, đảm bảo hết, ngoan ngoãn ở đây hồi phục chân.”
Bùi Tư Mộ lấy điện thoại của , lưu .
Lúc rời , hét lớn:
“Anh đợi em về!”
“Có việc gì thì gọi cho !”
Lúc về đến nhà, Phó Yến An đang ở cửa với vẻ mặt lạnh như băng.
12.
“Em mấy ngày nay tìm em phát điên lên ?”
Anh .
Giọng lạnh lẽo:
“Giận dỗi cũng chừng mực, em bỏ trốn khỏi hôn lễ, khiến mất hết mặt mũi mặt bạn bè .”
lạnh: “Là ngoại tình , còn mặt mũi nào mà chất vấn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nho-binh-luan-toi-duoc-chong-nhu-y/chuong-6.html.]
Phó Yến An kìm nén cơn giận, giọng dịu xuống:
“Thôi nào Đường Đường, thừa nhận là sai , em biến mất mấy ngày chắc cũng nguôi giận, chuyện em bỏ trốn sẽ trách nữa.”
“Chúng hôn lễ, thề với em, thật sự cắt đứt với Giang Tâm Nguyệt .”
🌟Truyện do nhà 'Như Ý Nguyện' edit, cả nhà bấm theo dõi page Facebook cùng tên để ủng hộ sốp nha🌟
“Làm ?” lùi một bước “Phó Yến An, chúng thể nào cùng tương lai nữa.”
“Bây giờ rõ cho , chúng , chấm dứt .”
Phó Yến An là kẻ thiếu kiên nhẫn, thở dài, hiếm khi chịu khó dỗ dành .
Anh lấy một chiếc hộp, bên trong là sợi dây chuyền thích nhất:
“Đường Đường, chẳng em thích nhất sợi dây chuyền ‘Ngôi Sao Tình Ái’ ? Hôm qua mua , đặc biệt tặng em để xin .”
Anh lấy dây chuyền định đeo lên cổ .
Bình luận sôi sục: [Nữ chính đừng tha thứ cho ! Anh là tên bệnh hoạn, biến thái, khi cưới, vẫn sẽ qua với Giang Tâm Nguyệt. Đến khi cô thất vọng rời , sẽ nhốt cô , kết cục của cô sẽ vô cùng bi thảm. Tránh xa và Giang Tâm Nguyệt !]
hất tay Phó Yến An đang định đeo dây chuyền cho :
“Bây giờ thích nữa.”
Anh nhíu mày: “Trước chẳng em thích ?”
“Anh đó là .” hít sâu một “Phó Yến An, năm đó cứu là , đúng ?”
Phó Yến An sa sầm mặt: “Anh hiểu em đang gì.”
giật phăng ngọc bội cổ :
“Thứ thuộc về , đeo mười mấy năm, chẳng lẽ thấy áy náy ?”
Dòng bình luận tràn ngập nghi hoặc:
[Sao nữ chính năm đó cứu cô Phó Yến An? Trời ơi, cốt truyện ngày càng hấp dẫn .]
Trước từng nổi giận mặt Phó Yến An, luôn ngoan ngoãn theo gọi là “ Yến An”. Dù lúc giận dỗi cũng chẳng quá một ngày, càng bao giờ để thấy sắc mặt lạnh nhạt của .
Anh thấy sự thật, thái độ đổi, mất lý trí nắm c.h.ặ.t t.a.y .
“Đường Đường, cho dù năm đó cứu em , nhưng tình cảm bao nhiêu năm của chúng chẳng lẽ bằng đó ?”
“Người luôn ở bên cạnh em là .”
Ánh mắt lóe lên vẻ âm u, bệnh hoạn và cố chấp, lẩm bẩm gọi tên :
“Đường Đường, tình cảm của dành cho em là thật lòng, sẽ đối xử với em.”
“Đừng chạm .” sức vùng vẫy khỏi sự kìm kẹp của , nhưng quá mạnh, thoát .
Thấy kháng cự, chút ý định tha thứ, hung hăng túm lấy tay , kéo về nhà:
“Hôn sự của chúng là do hai bên gia đình quyết định, em gả, cũng gả.”
Phó Yến An tịch thu điện thoại của , nhốt trong phòng:
“Em bình tĩnh , một tuần , hôn lễ của chúng sẽ tiếp tục.”
đập cửa gọi bố :
“Bố, , hai cứ để nhốt con thế ?”