Cô nghĩ là – Năm xưa khuyên đừng quản chuyện vợ chồng , chồng đ.á.n.h vợ, dù kiện đến cảnh sát cũng là việc nhà, cảnh sát quản . Bây giờ… báo ứng đến !
Sẽ ai quản cô, ai sẽ quản cô. Pháp luật tuy bảo vệ quyền lợi phụ nữ và trẻ em, nhưng chẳng điều luật nào quy định rõ ràng chồng đ.á.n.h vợ sẽ phạt tù, bởi vì “quan thanh liêm khó cai quản việc nhà”.
Một mặt vì con trai, mặt khác Cố Văn Kiều khi kết hôn tuyên bố hùng hồn mặt bố: Con dù c.h.ế.t cũng về cái nhà đó của bố! Cộng thêm việc Cố Văn Kiều day dứt vì năm xưa khuyên đừng quản chuyện bao đồng, thế là cô mang theo cảm giác tội âm thầm chịu đựng bạo lực gia đình của Phan Hoằng Vĩ.
Điều châm biếm là, chứng sợ m.á.u của Cố Văn Kiều chữa mà khỏi, vì khi kết hôn cô thường xuyên thấy m.á.u.
Cố Văn Kiều cảm thấy như một con chim Phan Hoằng Vĩ nhốt trong l.ồ.ng, dù đôi cánh nhưng sớm quên cách bay lượn.
Ngày hôm , Cố Văn Kiều mang theo vết thương bước cổng Bệnh viện 3.
Đồng nghiệp ở kho d.ư.ợ.c thấy cô sắc mặt u ám, mặc áo dài tay, quần dài, cử động khớp xương cứng nhắc, thở dài một , khuyên: “Văn Kiều, y tá trưởng Miêu mười năm , em cũng nên bước khỏi quá khứ . Sống với Phan Hoằng Vĩ, đừng cãi với suốt ngày. Đàn ông mà, ai chẳng thích dịu dàng hiểu chuyện?”
Khóe miệng Cố Văn Kiều nhếch lên, gì.
Đồng nghiệp kho d.ư.ợ.c tên là Trương Anh Hoa, là đồng nghiệp cũ của Chu Kim Phượng, Cố Văn Kiều lớn lên, trong lòng nỡ, tiếp tục lải nhải.
“Lúc hai đứa mới cưới, ngày nào Phan Hoằng Vĩ cũng đến đón em tan , hiểu chuyện lễ phép, đối với em bao. Em xem bây giờ, động một tí là đ.á.n.h , đ.á.n.h , cho nhà cửa yên. Nếu em còn sống, thấy em bộ dạng thế , sẽ đau lòng bao?
Em đấy, từ khi em , cả cứ như mọc gai, việc gì cũng chạy đến đồn công an loạn với cảnh sát, chuyện với bố em cũng chẳng khách khí chút nào. Giờ em con trai , thì chăm con cho , đừng suốt ngày kêu oan bắt hung thủ nữa, mệt mỏi lắm. Cảnh sát nếu bắt hung thủ thì họ chắc chắn sẽ bắt, đây chẳng là bắt ? Em cứ buông chuyện xuống, sống cho .”
Cố Văn Kiều gì, mi mắt rũ xuống.
Phan Hoằng Vĩ ngụy trang quá . Thường xuyên lái xe đến đón cô tan , mặt tặng hoa, tặng quà, lúc chuyện, chào hỏi đồng nghiệp luôn đặc biệt khách sáo nhiệt tình. Nếu Cố Văn Kiều kể khổ đ.á.n.h, sẽ giả vờ khập khiễng, dán băng gạc lên mặt, để tưởng Cố Văn Kiều cũng động thủ.
Hắn ở cơ quan nhân duyên , gặp là , gặp chuyện chịu giúp. Chỉ khi ở cùng Tào Đắc Nhân, chỉ khi uống rượu, chỉ khi ai, mới bộc lộ bộ mặt tàn bạo.
“Em cũng kết hôn bảy năm , con trai cũng hơn năm tuổi, , nuôi con mới lòng cha , em rảnh thì về nhà thăm bố em. Bố em vẫn ở căn nhà cũ tầng bốn, cũng là niệm tình cũ…”
Cố Văn Kiều nhàn nhạt đáp một câu: “Chị tưởng ông chuyển ? Đó là vì cơ quan ông nhà.”
Trương Anh Hoa cô chặn họng cứng ngắc, nhất thời tiếp thế nào, hồi lâu mới than một câu: “Cái con bé , chuyện gai góc, haizz!”
Liếc sắc mặt tiều tụy của Cố Văn Kiều, Trương Anh Hoa thêm gì nữa, chỉ lẳng lặng nhận lấy công việc trong tay Cố Văn Kiều, để cô nghỉ ngơi một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nho-kha-nang-doc-suy-nghi-toi-tro-thanh-than-tham/chuong-268.html.]
Đến trưa, Trương Anh Hoa giúp Cố Văn Kiều lấy cơm, Cố Văn Kiều ở góc kho d.ư.ợ.c, nhai cơm như nhai sáp. Món trứng xào cà chua khiến cô nhớ đến cảnh trong vũng m.á.u, não văng tung tóe. Nếu vì sống để đợi hung thủ quy án, Cố Văn Kiều căn bản ăn gì.
“Cố Văn Kiều?”
Một giọng nữ trong trẻo đ.á.n.h thức Cố Văn Kiều khỏi sự thẫn thờ.
Cố Văn Kiều ngẩng đầu lên, thấy hai cô gái khí khái mặt. Một mặt tròn mỉm , mắt phượng dài, đều mặc áo sơ mi hoa nhí đơn giản, quần kaki dài, gương mặt xa lạ.
“Các cô là?”
Cố Văn Kiều đặt thìa cơm xuống. Động tác động đến vết thương ở cánh tay, Cố Văn Kiều nhíu mày, vô thức hít một khí lạnh.
Hà Minh Ngọc và Triệu Hướng Vãn trao đổi ánh mắt.
Hà Minh Ngọc xuất trình thẻ, giới thiệu đơn giản về bản .
Mỗi tháng Cố Văn Kiều đều chạy một chuyến đến đồn công an, lạ gì nghề cảnh sát, thấy thẻ, mắt sáng lên: “Có vụ án của manh mối?”
Hà Minh Ngọc lắc đầu: “Vụ t.h.ả.m án diệt môn nhà Hùng Đào qua mười năm, hiện tại khởi động điều tra. Tuy nhiên, chúng hứng thú với vụ án , vài chi tiết tìm hiểu riêng, xin chị phối hợp điều tra.”
Cố Văn Kiều chẳng quan tâm Cục Công an khởi động vụ án , g.i.ế.c trở thành ngọn núi đè nặng trong lòng cô, chỉ cần một tia hy vọng, cô sẽ buông tha. Vừa lời Hà Minh Ngọc, cô lập tức đặt hộp cơm xuống, dậy: “Các cô gì? gì nấy, hết giấu! Chỉ cần thể bắt hung thủ, bảo gì cũng .”
*[Tốt quá , cuối cùng cũng cảnh sát chủ động đến hỏi thăm tình hình lúc đó, cuối cùng cũng chịu truy tra vụ án . Chỉ cần thể bắt hung thủ đem xử b.ắ.n, c.h.ế.t cũng cam lòng!]*
Nghe thấy tiếng lòng của Cố Văn Kiều, Triệu Hướng Vãn chút xúc động.
Sáng nay, tổ trọng án chia hành động. Nhóm Chu Phi Bằng thăm dò điều tra quanh Cục Xây dựng, tìm hiểu tình hình thực tế của Phan Hoằng Vĩ. Hà Minh Ngọc và Triệu Hướng Vãn tra cứu hồ sơ liên quan đến Phan Hoằng Vĩ nhưng thu hoạch gì, bèn tiện thể tra cứu vụ án Thái Sướng sát hại năm xưa.
Tháng 2 năm 1982, Thái Sướng g.i.ế.c, nhân chứng, s.ú.n.g trộm.
Ba tháng , tháng 5 năm 1982, khu tập thể Bệnh viện tỉnh 3 xảy vụ cướp của g.i.ế.c diệt môn, một khẩu s.ú.n.g ngắn K54 tìm thấy tại hiện trường, còn năm đầu đạn lưu trong cơ thể nạn nhân, qua kiểm tra chính là s.ú.n.g và đạn của Thái Sướng.
Cả nhà ba , thêm hàng xóm lên xem xét, bốn mạng đều trở thành oan hồn họng s.ú.n.g.