Nghĩ đến đây, trong lòng Triệu Hướng Vãn bùng lên ngọn lửa phẫn nộ hừng hực.
Chỉ tiếc Triệu Thần Dương tên xem tivi chỉ nhớ cái sườn đại khái, chi tiết mấu chốt nhớ. Nếu cô thể tên hung thủ hoặc địa chỉ nhà, phạm vi tìm kiếm và độ khó sẽ nhỏ hơn nhiều nhiều.
Trên vai trách nhiệm nặng nề đè xuống, Triệu Hướng Vãn nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đầu Quý Chiêu: "Quý Chiêu, giúp ."
*[Được.]*
Trong mắt Quý Chiêu lấp lánh ánh sáng rực rỡ, giống như ngôi nhất bầu trời đêm.
Ngày hôm , Triệu Hướng Vãn mang theo giấy giới thiệu đến Cục Công an Khu Tây Sơn, gặp mặt đội trưởng đội hình sự Tần Dũng Binh.
Tần Dũng Binh là bạn của Miêu Tuệ, Miêu Tuệ đặc biệt gọi điện thoại trao đổi với , do đó thái độ ôn hòa, đưa họ đến tổ trọng án 1 phụ trách vụ án .
Rất giống với môi trường Triệu Hướng Vãn quen thuộc, Tần Dũng Binh kiêm nhiệm tổ trưởng tổ trọng án 1, giới thiệu sơ qua các thành viên trong tổ, hai lớn tuổi hơn nụ khả cúc, khá phong thái trưởng giả.
"Lý Ký, cứ gọi là lão Lý là ."
"Phạm Văn Quang, cứ gọi là lão Phạm là ."
*[Hiếm khi hai trẻ tuổi xinh đến đây, bổ mắt cũng là chuyện vui. Vụ án nữ sinh viên đại học g.i.ế.c ngàn mối tơ vò, bận đến mức nhảy dựng lên, phái thêm chút đến là chuyện , chỉ mong đến để mạ vàng.]*
Hai trẻ tuổi hờ hững, đ.á.n.h giá Triệu Hướng Vãn, Quý Chiêu từ xuống một lượt, từ trong mũi phát một tiếng hừ nhẹ.
"Âu Dương Đỉnh."
"Tôn Tụ."
*[Sở tỉnh Tương cũng thật thú vị, phái hai thực tập sinh đến quan sát học tập? Vụ án lớn thế , thuần túy là đến quấy rối. Nếu đội trưởng Tần kiên quyết, sớm đuổi hai xéo .]*
Một cảnh sát trung niên điềm đạm, nho nhã, đeo kính, đẩy gọng kính đen sống mũi, mỉm : "Tiêu Hải, hoan nghênh."
*[Đẹp thì thật, chỉ là dùng .]*
Triệu Hướng Vãn lượt chào hỏi: "Cảnh sát Lý, cảnh sát Phạm, cảnh sát Âu Dương, cảnh sát Tôn, cảnh sát Tiêu, chào các . là Triệu Hướng Vãn, là Quý Chiêu, chúng đến đây, là tham gia vụ án Văn Thiến Ngữ g.i.ế.c, hy vọng thể nhận sự ủng hộ của các , cảm ơn."
Âu Dương Đỉnh hất cằm, thái độ ngạo mạn: "Quý Chiêu, tự giới thiệu?"
Triệu Hướng Vãn mỉm giải thích: "Anh là chuyên gia đặc biệt của Cục thành phố, họa sĩ phác họa chân dung hình sự. Anh rào cản ngôn ngữ, , nhưng thể thấy. Nếu cần giao tiếp, sẽ ."
"Ha!" Tôn Tụ ha hả, "Chuyên gia đặc biệt trẻ tuổi thế ? Trong cục chúng cũng một vị họa sĩ phác họa chân dung hình sự, Ninh Thanh Ngưng, ? Đó mới là chuyên gia thực sự đấy."
*[Khẩu khí lớn thật! Vừa đến xưng là chuyên gia, thật ai cho sự tự tin! Haizz, trẻ tuổi, trải sự đời, c.h.é.m gió ngượng mồm.]*
Trong mắt Triệu Hướng Vãn lóe lên một tia sáng, còn khách sáo nữa. Mình và Quý Chiêu chân ướt chân ráo đến đây, nếu tính tình quá , e rằng khó nhanh ch.óng can thiệp việc điều tra vụ án.
Cô bước lên một bước, mắt phượng khẽ nheo , chằm chằm Tôn Tụ: "Là la ngựa, dắt dạo thử xem?"
Tôn Tụ liếc mắt Triệu Hướng Vãn, cảm thấy cô nhóc chút thú vị, lập tức hứng thú: "Cô xem, dạo thế nào?"
Triệu Hướng Vãn : "Chúng mới đến Cục Công an Khu Tây Sơn, quen nhiều. Chi bằng các một các quen thuộc, nhưng chúng chắc chắn từng gặp, miêu tả tướng mạo đó, Quý Chiêu vẽ, xem vẽ giống , ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nho-kha-nang-doc-suy-nghi-toi-tro-thanh-than-tham/chuong-424.html.]
Tôn Tụ và Âu Dương Đỉnh hôm qua cùng Ninh Thanh Ngưng vẽ chân dung cả ngày, nhưng bảo vệ họ Phùng cứ lắc đầu: "Không giống lắm, chút chút giống, hình như cũng thế ..." Bản vẽ sửa sửa , nhưng vẫn hài lòng, đang lúc lòng rối bời, đột nhiên thấy lời thách thức của Triệu Hướng Vãn, một cái, đồng thời dậy: "Được!"
*[ xem xem, tên họa sĩ phác họa chân dung hình sự từ trời rơi xuống là đường lối gì.]*
*[Lão Ninh chuyên môn Học viện Mỹ thuật Kinh Đô học phác họa hai năm, khổ luyện vẽ chân dung, một năm vẽ cả vạn bức chân dung, trình độ đó mang Bộ Công an cũng là một hai, ngay cả còn vẽ xong, chẳng lẽ tên Quý Chiêu còn giỏi hơn ?]*
Tôn Tụ và Âu Dương Đỉnh trao đổi ánh mắt, bắt đầu miêu tả tướng mạo của một nào đó.
"Người , ba mươi tuổi, vóc dáng trung bình, béo."
"Mặt chữ điền, cằm tròn."
"Mắt hai mí sâu, mắt to, thích quan sát khác, lúc khác đặc biệt chăm chú."
"Mũi to, đầu mũi tròn, bên mũi chỗ , một nốt ruồi đen nhỏ."
Tôn Tụ và Âu Dương Đỉnh đến đây, tất cả dường như đều hai họ đang về ai, đồng loạt rộ lên, một câu một câu bổ sung.
"Môi dày hơn bình thường một chút, thích mím , chút nghiêm túc."
"Lông mày , loại lông mày bình thường, ồ, đúng , đuôi lông mày tản ."
"Tóc ngắn, tóc một chút xoăn tự nhiên, chỗ trán cái xoáy."
Quý Chiêu yên lặng họ , nhưng động b.út. Trên mặt biểu cảm gì, cúi đầu chậm rãi xắn tay áo.
Tôn Tụ thấy Quý Chiêu giống đang chuyện, bèn thúc giục: "Mau vẽ , đang đợi cái gì?"
Triệu Hướng Vãn Quý Chiêu.
Quý Chiêu xắn xong tay áo, vươn tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô.
*[Đừng lo lắng, giúp em.]*
Vẽ tranh vốn là thứ khắc sâu trong xương tủy Quý Chiêu, Hướng Vãn dương danh, thì tới .
Da thịt Quý Chiêu như ngọc, nửa cánh tay lộ , ch.ói mắt đám đàn ông.
*[Bộ dạng , giống cảnh sát?] *
*[Chuyên gia phác họa chân dung hình sự? Ngôi điện ảnh thì .]*
*[Cậu định gì?] *
Dưới sự chú ý của một đám cảnh sát hình sự, Quý Chiêu bên bàn, thuận tay lấy một tờ giấy trắng A4 bàn, đầu ngón tay khẽ nâng, mắt về phía Tôn Tụ.
Tôn Tụ tư thế phản khách vi chủ của Quý Chiêu cho kinh ngạc: "Ý gì?"