*[Người phụ nữ , là gái ở bên ngoài chứ? Nhìn giống đắn.]*
*[Kệ cô , khách thuê mà, đưa tiền là .]*
Triệu Hướng Vãn với chị : "Không giấu gì chị, chị , em là huyện La, ngoài thuê mấy năm, kiếm chút tiền, liền nghĩ về quê tìm mấy cô gái nuôi bên ."
Nữ chủ nhân ôm con gái trong tay thật c.h.ặ.t, giọng điệu trở nên cứng nhắc: "Em ý gì?"
Triệu Hướng Vãn thở dài một : "Haizz, thanh xuân của phụ nữ chúng cũng chỉ mấy năm như , em bây giờ thì còn , dỗ dành tên ngốc kiếm chút tiền, nhưng luôn sẽ già mà, cho nên em đều tính toán cho . Em qua đây tìm chị mà, chính là mua hai cô bé xinh , đưa đến thành phố lớn nuôi, nuôi đến mười tám tuổi đưa nó cùng kiếm tiền."
Nữ chủ nhân đồ hộp một cái, Triệu Hướng Vãn một cái, nội tâm chút giằng co.
*[Cô mua bé gái?]*
*[Đây chính là chuyện phạm pháp!]*
*[Cô tiền, thiếu tiền, kiếm tiền của cô , gì ?]*
Triệu Hướng Vãn tiếp tục tăng giá: "Chỉ cần cô bé đủ xinh , tiền là vấn đề. Không chỗ các chị nhà ai cô bé xinh ? Bán cho em, em trả hai vạn. Chị nếu thể mối thành công, em cho chị năm ngàn, thế nào?"
Nữ chủ nhân rõ ràng động lòng.
*[Năm ngàn đồng? Trời ơi, đáng giá như ?]*
*[Nhà họ Cung lừa về một cặp con ? Cô bé xinh giống như đóa hoa , cô chắc chắn trúng!]*
Nhà họ Cung?
Mẫn Gia Hòe và Mẫn Song Song tìm !
◎Dì ơi, con sẽ ngoan mà◎
Bà chủ La Tiểu Cúc đồng tiền cho mờ mắt, còn quan tâm đến chuyện buôn là phạm pháp?
*[ chỉ giới thiệu thôi, kiếm năm nghìn tệ, bắt cóc, cũng bán, liên quan gì đến ? Ở Tam Thôn Loan hơn trăm căn nhà, chẳng che giấu bao nhiêu thứ dơ bẩn, hôi thối, chỉ giới thiệu cho nhà Cung Trường Thủy một chút thôi, chứ.]*
Nghĩ đến đây, La Tiểu Cúc đổi tay bế đứa bé, với Triệu Hướng Vãn: "Vậy, giới thiệu cho cô một đứa nhé?"
Triệu Hướng Vãn thăm dò tin tức, bèn ngả chiếc ghế tre, vẻ lười biếng: "Phải xinh đấy nhé, nếu ưng thì chắc chắn lấy ."
La Tiểu Cúc ban đầu còn do dự nên kiếm món tiền thất đức , bây giờ thấy bộ dạng kén chọn của Triệu Hướng Vãn, bỗng nhiên sốt ruột: "Chắc chắn xinh mà, dẫn cô xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nho-kha-nang-doc-suy-nghi-toi-tro-thanh-than-tham/chuong-555.html.]
Triệu Hướng Vãn chậm rãi dậy: "Vậy cũng , xem qua một chút."
Nghĩ đến việc sắp kiếm tiền, lòng La Tiểu Cúc nóng như lửa đốt, vội vàng giao đứa bé trong tay cho già, xỏ đôi giày cao su: "Đi, dẫn cô qua đó."
Triệu Hướng Vãn Chúc Khang đang hào hứng chơi đùa với bọn trẻ, gọi một tiếng: "Cậu ở đây đợi , về ngay."
Triệu Hướng Vãn và Chúc Khang dần dần trở nên thiết.
Kỳ nghỉ đông năm 1991, khi thực tập ở đội trọng án và tham gia vụ án mạng của Ông Bình Phương, Chúc Khang nghiệp chuyên ngành điều tra hình sự của Đại học Công an và phân công đội. Tính Chúc Khang là khóa 1991, vặn hơn Triệu Hướng Vãn khóa 1995 bốn khóa.
Chúc Khang là con nhà nông, nhỏ con, tính cách hướng nội, thích tranh giành sự chú ý như Chu Phi Bằng, chỉ lặng lẽ ghi chép biên bản, cẩn thận thành việc khám nghiệm hiện trường. Triệu Hướng Vãn vẫn luôn định vị là một cảnh sát hình sự tận tụy, hỗ trợ phá án.
Có hai thực sự để ấn tượng sâu sắc cho Triệu Hướng Vãn.
Một là ở quán lẩu gặp Phàn Hoằng Vĩ, khi đám thanh niên trai tráng về, Triệu Hướng Vãn cảm thán một câu: Phàn Hoằng Vĩ, một tên côn đồ năm xưa Thái Sướng giúp đỡ, mười năm sống sung sướng bao, còn Thái Sướng giúp đỡ họ mất sớm, chỉ còn một ngôi mộ cô đơn, một tập hồ sơ, một tiếng thở dài. Công bằng ? Không công bằng!
Triệu Hướng Vãn đầu tiên Chúc Khang c.h.ử.i một câu thô tục: Mẹ nó, công bằng!
Lúc đó Triệu Hướng Vãn nghĩ, cảnh sát nhỏ con trông hướng nội, nhưng thực cũng m.á.u nóng.
Còn một nữa là vụ cướp nhà họ Phí, Chúc Khang kiểm tra từng ngóc ngách trong nhà họ Phí tại hiện trường, lúc thì bò đất, lúc thì trèo lên khung cửa sổ lấy mẫu, ngay cả rèm cửa phòng ngủ, cốc đ.á.n.h răng trong nhà vệ sinh, bát đũa trong bếp cũng bỏ qua, tổng cộng lấy nhiều bộ dấu giày, dấu vân tay, và phân tích ba bộ dấu chân tại hiện trường. Chúc Khang thể hiện năng lực điều tra hình sự xuất sắc của , thể thấy nghiên cứu về dấu chân học.
Sau , Triệu Hướng Vãn tiếp xúc ngày càng nhiều với của tổ trọng án 1, Chúc Khang tuy ít nhưng việc tỉ mỉ, biên bản ghi chép cẩn thận hơn các bạn nam khác, chữ cũng lớn. Từ những chi tiết , Triệu Hướng Vãn phán đoán là một đồng nghiệp mấy tự tin nhưng tự giác và nghiêm túc.
Lần nhiệm vụ cùng , thấy lặng lẽ chịu đựng cơn đau đầu dữ dội, tự tiêu hóa vết thương tâm lý ai , Triệu Hướng Vãn mới , Chúc Khang cũng là câu chuyện riêng.
Chúc Khang Triệu Hướng Vãn gọi, lon ton chạy , ngơ ngác hỏi: "Cô ?"
Triệu Hướng Vãn liếc La Tiểu Cúc.
La Tiểu Cúc "Hầy!" một tiếng, " dẫn đối tượng của dạo trong xóm. Cậu là đàn ông con trai, đừng chạy lung tung."
Chúc Khang "Ồ" một tiếng, vẫn chút yên tâm : ", vẫn nên theo cô, chúng cũng quen thuộc nơi , đừng để bà lừa bán mất."
La Tiểu Cúc đảo mắt, thầm nghĩ đây đúng là một thằng ngốc. Triệu Hướng Vãn là một phụ nữ thông minh cỡ nào, lừa bán khác là cô đấy, thằng ngốc còn lo cô khác lừa bán.
Triệu Hướng Vãn mím môi, ném cho Chúc Khang một ánh mắt tán thưởng: Ừm, hình tượng ngốc nghếch nhiều tiền thể hiện sinh động tự nhiên, tiếp tục .
Chúc Khang "Ha" một tiếng, chỉ La Tiểu Cúc : "Bà đừng lườm , ngốc . cho bà , sẽ đợi ở nhà bà, nếu đối tượng của nửa tiếng về, sẽ đốt nhà bà đấy!"