Những Năm 70: Gả Cho Đại Lão Để Hạnh Phúc Cả Đời - Chương 289: Phụ Nữ Phải Biết Yêu Lấy Bản Thân
Cập nhật lúc: 2026-01-28 12:48:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bánh kem đắt lắm, chúng lấy một miếng là , còn mang về cho Tiểu Văn và Tiểu Võ ăn .” Mã Hồng Mai .
An Tĩnh cũng gật đầu, một miếng bánh kem để hai đứa nhỏ chia ăn là , lớn chúng cần ăn .
“Trong nhà vẫn còn mà, cứ nếm thử !”
Phương Đường chia một miếng bánh kem hai, cho Giai Giai và Tráng Tráng ăn, hai miếng còn đưa cho Mã Hồng Mai và An Tĩnh. Hai họ tiếc, định để dành cho con ăn.
“Ăn , đừng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến con cái. Phụ nữ chúng đối xử với bản , chúng thì con cái mới chứ.” Phương Đường khuyên nhủ.
Trước cô cũng suy nghĩ như , đồ gì ngon cũng để dành cho con, nhưng khi Sở phu nhân chỉ dạy, cô như khai sáng, còn giữ suy nghĩ đó nữa.
Sở phu nhân , là một danh từ đồng nghĩa với sự hy sinh, một bát thịt kho tàu thể chỉ dành cho con cái và bố, vất vả như cũng ăn. Thân thể khỏe mạnh thì mới thể chèo chống gia đình hơn.
[“Các chị chữ ‘An’ xem, bên là bộ ‘Miên’tượng trưng cho mái nhà, bên là chữ ‘Nữ’tức là phụ nữ. Ý rằng trong nhà phụ nữ thì gia đình mới bình yên, an . Ngay cả xưa cũng thấu tỏ đạo lý , chúng càng khắc cốt ghi tâm. Thế nên , các chị đừng tự bạc đãi bản nữa, nhất định yêu thương hơn một chút.”]
Phương Đường thuật nguyên văn lời của Sở phu nhân. An Tĩnh và Mã Hồng Mai đều trầm ngâm, cẩn thận ngẫm , cảm thấy lý.
“Cậu đúng lắm, phụ nữ chúng quả thật thể bạc đãi bản . Ăn thôi, còn bao giờ ăn bánh kem đấy.”
An Tĩnh cầm lấy một miếng bánh kem, cô lời của Phương Đường thuyết phục.
Mã Hồng Mai cũng cầm bánh kem lên, : “Phương Đường, hiểu nhiều đạo lý thật đấy, những lời như đây từng ai qua.”
“Em cũng là một vị trưởng bối thôi, bà nhiều suy nghĩ khiến em theo kịp.”
Phương Đường thật sự cảm thấy còn bằng một ngón chân của Sở phu nhân. Phong thái và tư tưởng của Sở phu nhân thực sự vượt xa nhiều phụ nữ thời nay, bà sống quá thấu đáo.
“Nói cho chúng với, chúng cũng học hỏi thêm.” Mã Hồng Mai và An Tĩnh đều tò mò, vị trưởng bối những gì.
Gia cảnh của họ đều bình thường, bên cạnh cũng trưởng bối trí tuệ nào dạy dỗ, cho nên đặc biệt thích những triết lý sống như thế .
“Bà nhiều lắm, vị trưởng bối của em phi thường, là một tiểu thư khuê các, thời trẻ phản đối hôn sự sắp đặt của gia đình để kết hôn với một trai nghèo. Sau đó cùng trai nghèo đó nước ngoài du học, định cư nhiều năm, trai nghèo cũng trở thành một bậc thầy vang danh thiên hạ. Thời chiến loạn, hai vợ chồng họ trở về nước, chung là trải qua nhiều chuyện, ít suýt mất mạng. Mấy năm còn về nông thôn ruộng, nhưng bà vẫn thản nhiên, còn đó là một trải nghiệm sống khác.”
Phương Đường kể chính là những trải nghiệm của Sở phu nhân. Mấy năm Ngô lão gia t.ử cũng gặp vận rủi, nhưng vẫn hơn Ngô lão gia t.ử một chút, chỉ đến nông trường. Hai vợ chồng từng việc đồng áng, nỗi khổ trong cuộc sống thể tưởng tượng , nhưng Sở phu nhân bao giờ nhắc đến những gian khổ đó, khi kể quãng thời gian , bà chỉ rằng nó mới mẻ và phong phú.
“Em ví dụ thế nhé, vị trưởng bối của em thói quen uống chiều, nhưng ở nông thôn gì bánh kem điểm tâm. Thế là bà tự nướng bánh bột ngô, thô bánh bột củ cũng thành chiều. Trong căn phòng đơn sơ, bà nhất định cắm một bình hoa, bình hoa là lon đồ hộp rỗng, hoa là hoa dại cỏ dại hái núi, nhưng qua tay bà cắm trở nên đặc biệt . Dù ở nông thôn, cuộc sống của bà vẫn đầy thi vị.”
Phương Đường kể một vài chuyện về Sở phu nhân, chuyện là do Sở phu nhân kể, chuyện là do Sở lão gia t.ử kể, thật sự khiến khâm phục tâm thái lạc quan, tìm vui trong gian khổ của hai ông bà.
Mã Hồng Mai và An Tĩnh xong ngừng gật đầu, trong lòng cũng nhiều điều ngộ . Bây giờ họ còn đến từ “cảm giác nghi thức”, nhiều năm , khi những trẻ tuổi đến từ , đầu tiên họ nghĩ đến chính là Sở phu nhân.
“ học hỏi mới , lúc nóng vội quá, cuộc sống nên giống như vị trưởng bối của , cứ thong dong mà sống.” Mã Hồng Mai đăm chiêu .
“ cũng , tính tình quá hấp tấp. Phương Đường, cảm ơn chia sẻ câu chuyện của trưởng bối nhà .” An Tĩnh cảm kích .
“Cảm ơn gì chứ, em theo vị trưởng bối cũng học nhiều điều lắm. Em về đây, hai chị đừng dán hộp giấy lâu quá, ngoài vận động một chút .”
Phương Đường dậy, còn khuyên một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhung-nam-70-ga-cho-dai-lao-de-hanh-phuc-ca-doi/chuong-289-phu-nu-phai-biet-yeu-lay-ban-than.html.]
Cô véo nhẹ lên má Tráng Tráng, xoa đầu Giai Giai, hai tiểu quỷ đang ăn bánh kem ngon lành, vẫn quên ngẩng đầu lên vẫy tay tạm biệt Phương Đường.
Phương Đường mỉm , rảo bước ngoài.
Mã Hồng Mai và An Tĩnh , đồng thời dậy, cất hộp giấy . Họ cũng đưa con ngoài dạo, thể cứ ru rú trong nhà mãi. Dán thêm một lúc cũng kiếm bao nhiêu tiền, mà bỏ lỡ nhiều thời gian chơi đùa cùng con. Họ khi hồi tưởng những năm tháng , chỉ còn sự phiền muộn và hối tiếc.
“Đi, công viên chơi thôi.”
Mã Hồng Mai bế con gái lên, An Tĩnh cũng ôm con trai. Lỗ Thuận Phong ở nhà, Mã Hồng Mai liền dọn sang ở cùng, hai bạn bè, cũng an hơn.
Cuối tuần của Phương Đường trôi qua đặc biệt phong phú, mỗi ngày chạy đến thư viện thì cũng đến chỗ Sở phu nhân thỉnh giáo. Lần đầu tiên dịch tài liệu, cô dám qua loa, mỗi câu mỗi chữ đều cân nhắc kỹ lưỡng.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Một tuần trôi qua, cuối cùng cũng dịch xong tài liệu, Phương Đường trong lòng chắc chắn, bèn đưa cho Sở phu nhân xem qua .
“Không tồi, một vài thứ về chuyên ngành cũng hiểu, nhưng bản dịch chắc chắn vấn đề.” Sở phu nhân xem một lượt, hài lòng với sự tận tâm của Phương Đường.
Phương Đường thở phào nhẹ nhõm, những nội dung chuyên ngành , cô tốn ít thời gian, xác nhận xác nhận , chắc sẽ vấn đề gì.
Có sự khẳng định của Sở phu nhân, cô liền yên tâm đưa cho Ngô lão gia t.ử.
“Sở nãi nãi của cháu xem qua ?” Ngô lão gia t.ử hỏi.
“Vâng ạ, bà vấn đề gì.” Phương Đường gật đầu.
Ngô lão gia t.ử khép tập tài liệu , : “Vậy thì vấn đề gì, lát nữa ông sẽ đưa cho chủ nhiệm Đinh.”
Trình độ dịch thuật của Sở phu nhân là chuyên nghiệp, bà thông qua thì chắc chắn vấn đề.
“Ông xem qua ạ?” Phương Đường chút lo lắng.
“Năng lực dịch thuật của Sở nãi nãi của cháu còn cả ông.”
Ngô lão gia t.ử , nhắc đến một tác phẩm danh tiếng thế giới, hỏi Phương Đường xem qua bản dịch tiếng Trung .
“Cháu xem ạ, bản dịch là bài tập thầy giáo giao, còn bắt chúng cháu đối chiếu với nguyên tác nữa.” Phương Đường .
“Bản dịch tiếng Trung hiện tại chính là do Sở nãi nãi của cháu dịch, bản xuất bản nhiều nhất chính là bản .”
Ngô lão gia t.ử dứt lời, Phương Đường mắt tròn xoe, ngờ Sở nãi nãi địa vị cao như , đúng là cô mắt thấy Thái Sơn, thảo nào ông Ngô cũng cần kiểm tra.
“Lần cháu nướng ít bánh kem mang đến nhé, bánh kem khá ngon.”
“Vâng ạ, ông còn ăn gì nữa ?”
“Làm ít tương thịt bò , ăn với cơm.” Ngô lão gia t.ử còn l.i.ế.m môi, thèm tương thịt bò.
“Vậy cháu thêm ít dưa chuột muối chua, buổi sáng ăn kèm với cháo.” Phương Đường .
Ngô lão gia t.ử đương nhiên vấn đề gì, trời nóng ăn cháo dễ chịu, thêm ít dưa chuột muối chua thì tuyệt. Ông hỏi Phương Đường một vài chuyện học hành, bảo cô về nhà.