Những Năm 70: Gả Cho Đại Lão Để Hạnh Phúc Cả Đời - Chương 318: Đặt Ra Mục Tiêu Nhỏ, Trở Thành Vạn Nguyên Hộ
Cập nhật lúc: 2026-01-29 02:21:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch An Kỳ bĩu môi, mỉa mai : “Lão chồng của cô thích đ.á.n.h . Tớ , Phương Lan thường xuyên vết thương, mặt cũng . Cô là ngã, thể chứ, cô mù, thể ngày nào cũng ngã, đều là do chồng cô đ.á.n.h.”
Phương Đường , tài xế đó chính là chồng kiếp của Bạch An Kỳ. Kiếp Bạch An Kỳ sống bằng c.h.ế.t, kiếp đến lượt Phương Lan.
“Tớ còn , Phương Lan ở bên ngoài .”
Bạch An Kỳ hạ thấp giọng, vẻ mặt thần bí. Tin tức lớn Phương Đường giật , hứng thú hỏi: “Thật giả?”
Phương Lan đó nay luôn tự cho là phẩm hạnh , còn thích đỉnh cao đạo đức để phê bình khác, như mà cũng sẽ ngoại tình ?
“Trong xưởng nhiều , còn tận mắt thấy cô cùng nhân tình rừng cây nhỏ, nhưng tớ tận mắt thấy.” Bạch An Kỳ chút tiếc nuối.
“Sao qua?”
Triệu Vĩ Kiệt chút ngơ ngác, chuyện tầm phào như mà cũng .
“Cậu ngốc chứ !”
Bạch An Kỳ liếc mắt, về chuyện phong lưu của Phương Lan, “Nhân tình đó cũng là của Xưởng Cỗ Máy, là một thợ lắp ráp ở phân xưởng ba, vợ con , chậc, Phương Lan thật hổ!”
“Chồng Phương Lan ?” Phương Đường tò mò hỏi.
Bạch An Kỳ lắc đầu, “Không , chắc là , đàn ông đó hung dữ như , nếu chắc đ.á.n.h c.h.ế.t Phương Lan mất.”
Phương Đường lạnh một tiếng, Phương Lan đây là hối hận . Lúc cô vội vàng gả cho tài xế góa vợ lớn tuổi, tham lương cao của . Lúc đó cô chỉ là công nhân tạm thời của xưởng khu phố, thể gả cho đối tượng như cũng coi như tồi.
Bây giờ cô là công nhân chính thức của Xưởng Cỗ Máy, tự nhiên sẽ hối hận vì lấy chồng sớm, cho nên mới chịu nổi cô đơn mà ngoại tình.
Phương Đường cũng định xen chuyện của khác, ân oán giữa cô và nhà họ Phương kết thúc, liên quan đến .
Qua Tết Nguyên Tiêu là khai giảng, Bạch An Kỳ và Triệu Vĩ Kiệt cũng tìm Tang Mặc lấy hàng. Họ luôn miệng hợp tác, nhưng khi lấy hàng, hai chút m.ô.n.g lung, bán thế nào, thế là…
“Hay là chúng cùng ?”
Triệu Vĩ Kiệt đề nghị , bây giờ còn phân biệt đông tây nam bắc, hai cùng , dù cũng hơn một .
“Được thôi.”
Bạch An Kỳ đồng ý, nhiều thể thêm can đảm. Triệu Vĩ Kiệt tuy tác dụng gì nhiều, nhưng dù cũng là đàn ông, lỡ gặp , thì đẩy gã chắn.
Hai theo lời Tang Mặc dạy, các con hẻm để tiếp thị. Ban ngày họ , chỉ giờ mới thời gian, hai mỗi một chiếc xe đạp, đeo một túi hàng tiếp thị.
Ngày đầu tiên lòng tin tràn đầy, hai đều cảm thấy họ còn xa vạn nguyên hộ nữa, một ngày kiếm trăm đồng, họ đều ngại tự xưng là hộ cá thể.
“Chúng bán chung, dù bán bao nhiêu tiền cũng chia đôi, ý kiến gì chứ?” Bạch An Kỳ giao hẹn , em ruột còn tính toán rõ ràng.
“Được.”
Triệu Vĩ Kiệt ý kiến, dường như thấy một đống tiền mặt lớn, sặc sỡ, mà vui mừng.
“Nếu kiếm một trăm đồng, chúng mỗi chia năm mươi, còn cao hơn lương một tháng.”
“Một trăm đồng là tiêu chuẩn thấp nhất, tớ , hộ cá thể tùy tiện bán cũng mấy trăm đồng, tiền mặt cứ như là tự tìm đến cửa.” Bạch An Kỳ giọng điệu chút khinh thường, thật, bây giờ cô coi thường một trăm đồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhung-nam-70-ga-cho-dai-lao-de-hanh-phuc-ca-doi/chuong-318-dat-ra-muc-tieu-nho-tro-thanh-van-nguyen-ho.html.]
Mặc dù lương mỗi tháng của cô mới ba mươi mấy đồng.
“Không sai, một bạn của hộ cá thể, một tháng kiếm mấy ngàn, đây còn khom lưng gọi là Kiệt, bây giờ chuyện với mũi cũng hếch lên trời.”
Triệu Vĩ Kiệt hậm hực về bạn hộ cá thể của , chính là bạn kích thích, mới quyết định hộ cá thể.
“Chúng cố gắng bán, phấn đấu một tháng trở thành vạn nguyên hộ, đó tớ sẽ từ chức phía Nam nhập hàng, tớ bà chủ!” Bạch An Kỳ khao khát cuộc sống của một phú bà trong tương lai.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
“ ông chủ lớn, ném một nắm tiền mặt mặt cái kẻ mắt ch.ó coi thường khác đó, tức c.h.ế.t !” Triệu Vĩ Kiệt ưỡn n.g.ự.c, trong đầu là hình ảnh giàu , bạn mắt ch.ó đó trở về như , cúi đầu khom lưng với .
“Cậu ngốc ? Việc gì lấy tiền mặt ném , lấy viên gạch ?” Bạch An Kỳ liếc mắt, tiền mặt ném lãng phí quá, gạch đáng tiền, ném còn đau, thật .
Hai trò chuyện đạp xe, dọc đường tâm trạng phơi phới, sĩ khí dâng cao, bất tri bất giác đến một con hẻm đông . Bây giờ là giờ ăn tối, nhiều bưng bát cơm ngoài ăn, ăn trò chuyện, náo nhiệt.
“Bán thế nào đây?”
Triệu Vĩ Kiệt chút hoảng, bước nổi chân.
“Vào .”
Bạch An Kỳ căng da đầu, đạp xe hẻm, Triệu Vĩ Kiệt rụt rè theo cô, đầu cũng dám ngẩng lên, sợ thấy mặt, thật mất mặt.
Mấy bà cô, ông chú đang chuyện, về phía họ, ánh mắt sáng rực. Triệu Vĩ Kiệt đầu càng cúi thấp, trong lòng thấp thỏm, những chắc chắn đang nhạo ?
Bạch An Kỳ bộ dạng vô dụng của tức điên, dùng sức đá một cái, nghiến răng : “Vạn nguyên hộ nữa ? Ngẩng đầu lên!”
“Ồ.”
Triệu Vĩ Kiệt ngẩng đầu lên, khát vọng trở thành vạn nguyên hộ chiến thắng sự hổ, dũng cảm đối mặt với các ông chú bà cô, mặt nóng ran, lưng như kim châm, cảm giác thật… khó chịu.
Bạch An Kỳ cũng tâm trạng tương tự, nhưng cô mạnh mẽ hơn Triệu Vĩ Kiệt một chút. Cô lấy hết can đảm, từ trong túi lấy mấy hộp băng cassette, nhỏ giọng hỏi: “Thím ơi, mua băng cassette kịch Chiết Giang ? Hai đồng rưỡi một hộp, rẻ, vở Vương Lão Hổ cướp dâu, Ngọc Đường Xuân, Tháp Trân Châu, Hồng Lâu Mộng, nhiều lắm ạ!”
Vạn sự khởi đầu nan, khi mở lời, Bạch An Kỳ vượt qua rào cản tâm lý, hào phóng tiếp thị băng cassette cho . Cô lấy là băng kịch Chiết Giang, lớn tuổi thích .
Quả nhiên, các bà cô hứng thú, cầm băng cassette trong tay cô xem, đều là những vở kịch của các nghệ sĩ nổi tiếng mà họ thích , hứng thú càng đậm.
“Hai đồng rưỡi đắt quá, bán một đồng rưỡi.” Các bà cô đều khôn khéo, bắt đầu mặc cả.
“Ôi trời, một đồng rưỡi cả Thượng Hải mua ạ, giá nhập của cháu còn như . Hai đồng rưỡi cháu cũng chỉ kiếm một hai hào tiền công thôi. Thím trông phúc hậu, là phúc khí, lo ăn lo mặc, mấy hào tiền đối với thím chỉ là chuyện nhỏ, đối với chúng cháu là tiền lớn. Giá của cháu thật sự rẻ, khác còn bán ba đồng đấy ạ.”
Bạch An Kỳ miệng lưỡi như hoa sen, bán t.h.ả.m với các bà cô, nịnh nọt, nước bọt đến khô cả họng, nhưng nhất quyết giảm giá.
Thật hai đồng cũng thể bán, nhưng thể giảm giá quá dễ dàng, như khách hàng sẽ cảm thấy giá của bạn còn thể giảm nữa, họ sẽ cam lòng, thể sẽ mua.
Bên cạnh, Triệu Vĩ Kiệt há hốc mồm, bao giờ phát hiện cô nàng đầu đinh ba tấc lợi hại như , đến bây giờ còn dám mở miệng.
“Hai đồng , hai đồng mua.” Bà cô .
Triệu Vĩ Kiệt mắt sáng rực, lập tức định đồng ý, giá nhập mới một đồng, hai đồng thể kiếm một đồng.
“Thật ạ, thím thêm chút nữa ? Chúng cháu ngày đầu tiên bán hàng, còn mở hàng , thím cho chúng cháu mở hàng lấy may ạ?” Bạch An Kỳ giọng điệu mềm mỏng, nở nụ ngọt ngào, một mực .