Những Năm 70: Gả Cho Đại Lão Để Hạnh Phúc Cả Đời - Chương 331: Phương Lan Sát Phu
Cập nhật lúc: 2026-01-29 07:21:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dù hai cũng ở cùng , cả.” Phương Đường khuyên nhủ.
“Chắc chắn ở cùng , cũng may bố còn là điều.”
Bạch An Kỳ vội vàng kể xong con đường tình duyên trắc trở của và Triệu Vĩ Kiệt, liền nhắc đến chuyện chính: “Tớ mở một xưởng quần áo, hùn vốn ?”
“Cậu đang mở cửa hàng thời trang ? Sao nghĩ đến việc mở xưởng?”
“Mở cửa hàng vất vả quá, lâu lâu Nam lấy hàng, đường cũng yên . Tớ nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là mở xưởng quần áo thì hơn, tự sản xuất tự tiêu thụ, lời hơn lấy hàng trong Nam. vốn của tớ còn thiếu một ít, là góp năm vạn? Ba vạn cũng .”
Sau suýt xảy chuyện năm ngoái, Bạch An Kỳ mở xưởng, chỉ là mở xưởng nhẹ nhàng bằng mở cửa hàng, vốn đầu tư cũng nhiều hơn.
“Còn thiếu bao nhiêu?”
Phương Đường hứng thú, tuy trong nhà thiếu tiền nhưng cô cũng thử kinh doanh một .
“Tớ tự bỏ mười vạn, trong xưởng tớ chắc chắn chiếm cổ phần lớn, là góp năm vạn nhé? Ba vạn cũng .” Bạch An Kỳ .
“Vậy tớ góp năm vạn, tớ quản chuyện trong xưởng, chia hoa hồng cho tớ là .” Phương Đường tủm tỉm .
“Cậu sợ năm vạn tệ ném xuống sông xuống biển ?”
“Có gì mà sợ, chẳng lẽ để nhà máy thua lỗ chắc?” Phương Đường hề lo lắng, Bạch An Kỳ bây giờ là một nữ doanh nhân dày dạn kinh nghiệm.
“Đương nhiên là , trăm phần trăm kiếm tiền!”
Bạch An Kỳ kiêu hãnh ngẩng đầu, vô cùng tự tin. Cô mở xưởng là quyết định bốc đồng nhất thời mà suy tính kỹ lưỡng, chỉ cần kiểu dáng quần áo , giá cả hợp lý, chắc chắn sẽ bán .
Tang Mặc đương nhiên ủng hộ, vợ bỏ tiền cần lo nghĩ, mỗi năm nhận hoa hồng, kiểu đầu tư cũng tệ.
Năm vạn tệ trong nhà thể lấy bất cứ lúc nào, mấy năm nay kiếm bộn tiền, đừng năm vạn, năm mươi vạn cũng thành vấn đề.
Bạch An Kỳ tính tình nóng nảy, nhanh đăng ký xong công ty, nhà xưởng cũng chọn xong, còn mua cả máy may, tuyển cả công nhân, kiểu dáng quần áo do chính cô thiết kế, đều là những mẫu thịnh hành nhất hiện nay.
Xưởng quần áo tiến hành rầm rộ, hôn lễ tháng mười cũng đến, cả nhà Phương Đường đều đến dự, gặp ít quen ở Xưởng Cỗ Máy, chị Thư và Tề khoa trưởng, đều nhiệt tình chào hỏi Phương Đường.
“Tiểu Phương em chẳng đổi chút nào , con cái lớn thế mà vẫn như hồi mới xưởng.” Chị Thư tuy nịnh nọt, nhưng cũng là lời thật lòng.
Phương Đường bây giờ trông còn xinh hơn , ba đứa con cũng xinh xắn, là sinh viên đại học, thật khiến ghen tị c.h.ế.t .
“Chị Thư cũng đổi , trông còn trẻ chứ.”
Phương Đường cũng nịnh một câu, chị Thư lập tức vui mặt, mắt híp , còn sờ sờ khóe mắt, ngượng ngùng : “Nếp nhăn của chị sâu lắm , già .”
“Làm gì nếp nhăn, em thấy .”
“Thật ?”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
“Thật mà, em lừa chị ăn kẹo .”
Thế là, chị Thư càng vui vẻ hơn, khóe mắt là nếp nhăn.
Bọn họ cùng một bàn, chị Thư vẫn tính tình như xưa, kể cho Phương Đường chuyện lê đôi mách ở Xưởng Cỗ Máy, nhắc tới nhà họ Phương.
“Chị gái em Phương Lan… chậc… thật cô là loại , ban ngày ban mặt ngoại tình với đàn ông, rể em bắt , đ.á.n.h cho một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t.” Chị Thư lắc đầu, mặt đầy vẻ khinh bỉ.
Ngoại tình mà trắng trợn táo bạo như đúng là mấy , mấy loại giày rách khác ít nhiều còn kiềm chế, Phương Lan thì đến mặt mũi cũng cần, ban ngày ban mặt dan díu với đàn ông trong xưởng, đáng đ.á.n.h.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhung-nam-70-ga-cho-dai-lao-de-hanh-phuc-ca-doi/chuong-331-phuong-lan-sat-phu.html.]
Phương Đường chỉ nhàn nhạt , như thể đang chuyện của khác, một chút gợn sóng.
“Anh rể em chịu ly hôn, ngày nào cũng đ.á.n.h , gà bay ch.ó sủa, Phương Lan là vết thương.” Chị Thư thực cũng chút đồng cảm với Phương Lan, gặp loại đàn ông đó đúng là tạo nghiệt, nhưng dù cũng thể chuyện mất mặt như .
“Người là do cô tự chọn, khổ mấy cũng chịu!” Giọng Phương Đường lạnh.
Phong thủy luân phiên, kiếp cô bạo hành gia đình, kiếp đến lượt Phương Lan.
Cứ xem Phương Lan thể chịu đựng bao lâu.
“Còn !”
Chị Thư cảm thán một câu, giọng điệu của Phương Đường, là sẽ giúp chị gái, lòng cũng đủ tàn nhẫn.
mà nhà họ Phương cũng là tự tự chịu, đáng đời!
“Bố em và Phương Hoa bây giờ ở cùng , ngày nào cũng cãi , bà góa phụ của bố em cũng chia tay .” Chị Thư hứng khởi : “Phương Hoa nghỉ việc tạm thời , hộ cá thể.”
“Ồ.”
Phương Đường mấy hứng thú, ân oán giữa cô và nhà họ Phương kết thúc, sống c.h.ế.t của nhà họ Phương cô quan tâm.
Chị Thư thấy cô hứng thú, ngượng ngùng , chuyển sang chuyện phiếm của khác.
Sự nghiệp của Bạch An Kỳ khiến Phương Đường khâm phục, khi kết hôn ngày hôm , cô liền ngừng nghỉ chạy đến xưởng quần áo, ngay cả tuần trăng mật cũng nghỉ, tiến độ của xưởng quần áo nhanh, một tháng nữa là thể bán thị trường.
Đến tháng mười một, một lô lớn quần áo thành phẩm tung thị trường, ngoài dự đoán của Bạch An Kỳ, tranh mua sạch sẽ, phân xưởng mỗi ngày tăng ca cũng xuể, Phương Đường cũng kinh ngạc, thật ngờ kiếm tiền dễ dàng như .
Xưởng quần áo quỹ đạo, Phương Đường tiếp tục vùi đầu luận văn, gió thu dần nổi lên, truyền đến một tin tức chút kinh hoàng, Phương Lan phạm tội g.i.ế.c , công an bắt .
Khi công an đến nhà tìm hiểu tình hình, Phương Đường chút ngây , cô bao giờ ngờ rằng Phương Lan thể g.i.ế.c , hơn nữa tình tiết tồi tệ, khi g.i.ế.c còn p.h.â.n x.á.c, cùng nhân tình vứt các mảnh t.h.i t.h.ể bãi rác, mấy ngày ch.ó hoang tha , lúc mới phát hiện.
“ và cô nhiều năm qua , nên phán thế nào thì cứ phán thế đó.” Phương Đường với công an như .
Công an bảo cô chuẩn cho Phương Lan một ít đồ dùng sinh hoạt, vì Phương T.ử Đông chịu chuẩn , còn sinh đứa con gái nghịch t.ử như , xem là sẽ quản, Phương Đường đành mua vài thứ, đến trại tạm giam.
Phương Lan mặc áo tù, tóc tai bù xù, trông như bốn mươi tuổi, tay còng, thấy Phương Đường, cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi, trong miệng mùi m.á.u tanh, hai chị em đối mặt .
“Mấy thứ cô cầm mà dùng.”
Phương Đường đặt đồ dùng sinh hoạt lên bàn, giọng điệu bình tĩnh.
Phương Lan liếc , chuẩn đầy đủ, chất lượng cũng , nhưng khi thấy Phương Đường vẫn xinh như thiếu nữ, lòng ghen tị trong cô như cỏ dại mọc lên nhanh ch.óng, ánh mắt trở nên ngày càng âm độc.
“Cô đang hả hê trong lòng lắm , bây giờ là tù nhân, cô thì cao cao tại thượng xem trò của , cô nghĩ cô thắng ? Nửa đời cô sẽ hối hận, chính cô hại c.h.ế.t chị ruột của , cô , cô sẽ c.h.ế.t yên !”
Phương Lan đột nhiên như phát điên, lao về phía Phương Đường, công an giữ , nhưng cô vẫn điên cuồng gào thét, đổ tội lên đầu Phương Đường.
“ bảo cô g.i.ế.c ? Phương Lan, là do chính cô bất tài, cô ham hư vinh, lẳng lơ ong bướm, còn coi thường pháp luật, kết cục hôm nay là cô đáng đời, liên quan đến bất kỳ ai!”
Phương Đường lạnh lùng cô , chỉ kẻ bất tài mới đổ thất bại cho khác, bao giờ tìm nguyên nhân từ chính .
Phương Lan công việc định, cho dù ly hôn cũng thể sống , tại nhất định g.i.ế.c ?
Tự sai đường, còn mặt mũi nào trách khác?