Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90 - Chương 1124: Phiên ngoại (31)

Cập nhật lúc: 2026-03-07 06:33:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vợ chồng Ngọc Khê bệnh viện kiểm tra cả buổi, kết quả là thai. Bác sĩ xác nhận xác nhận là do áp lực quá lớn, nghỉ ngơi , điều dưỡng là sẽ .

 

"Em sợ m.a.n.g t.h.a.i thật sự, mắt thấy dự án sắp bắt đầu , em là tổng phụ trách còn khảo sát nữa."

 

Niên Quân Mân cảm thấy vợ chồng đúng là khổ, trong nhà trẻ con ít, Canh Tâm thì tâm trí đặt kinh doanh, Ngọc Thanh càng giỏi, chui thẳng viện nghiên cứu, còn Ngọc Chi, thằng nhóc khiếu kinh doanh đấy nhưng tiếc là còn quá nhỏ.

 

"Ông ngoại gọi chúng về nhà ăn cơm đấy."

 

Ngọc Khê: "Được, báo kết quả kiểm tra luôn, đỡ để bố lo lắng."

 

Cuối cùng, Lôi Tiếu mang món tủ đến, Ngọc Khê mang về nhà đẻ. Ngọc Khê đưa thức ăn cho thím Ngô, bước phòng khách liền thấy ông ngoại đang thảnh thơi uống : "......."

 

Nói thật, bắt đầu từ năm nay ông cụ chẳng mấy khi đến công ty nữa, trừ khi cuộc họp quan trọng, phần lớn thời gian ở nhà thì là du lịch khắp nơi cùng bà ngoại, cuộc sống tiêu d.a.o tự tại, mà cô đỏ cả mắt.

 

Trịnh Mậu Nhiên liếc mắt đứa cháu gái đang im thin thít, trực tiếp bỏ qua sự ghen tị trong mắt Ngọc Khê: "Kết quả kiểm tra thế nào?"

 

Ngọc Khê thấy đều : "Gần đây là do mệt quá thôi ạ, thai."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Trịnh Mậu Nhiên cảm giác " đời say cả tỉnh", buổi sáng nhận tin tức ông khẳng định là t.h.a.i , bởi vì thời gian đúng, cặp song sinh đến mùa đông mới phát hiện cơ.

 

Trong lòng Trịnh Cầm tiếc nuối, nhưng con dâu m.a.n.g t.h.a.i cũng nhanh thật, cảm thấy m.a.n.g t.h.a.i lệch thời gian với con gái cũng : "Sau chú ý nghỉ ngơi nhiều , đừng liều mạng quá."

 

"Con cũng liều mạng , việc gì cũng chờ ký tên, các loại hội nghị lớn nhỏ ngừng, khổ cách nào, ông ngoại, ông xem ."

 

Trịnh Mậu Nhiên: "....... Ai chà, ông hẹn với lão Lý đến giờ , cơm tối ông về nhé."

 

Ngọc Khê: "........"

 

Hừ, già cũng chột đấy chứ!

 

Ngọc Khê khách sáo giữ một chút thôi, hiếm khi nghỉ ngơi, thà dâng hiến cho Chu Công ngủ bù còn hơn.

 

Đến bữa tối, Ngọc Khê ngờ món tủ của Lôi Tiếu cả nhà yêu thích. Bà ngoại Trịnh dạo ăn uống kém, ngược hôm nay ăn ngon miệng.

 

Trịnh Mậu Nhiên thấy hết: "Món mua ở thế?"

 

"Ông ngoại, ông còn nhớ cô gái con đụng , cô ở công ty, cô mang cho con đấy."

 

Sau đó bàn ăn tĩnh lặng như tờ, Ngọc Khê: "......."

 

Vui quá nên mồm miệng nhanh nhảu, lộ tẩy mất .

 

Trịnh Mậu Nhiên lực bất tòng tâm, ông cảm nhận tia t.ử thần từ vợ và con gái, trực tiếp ném cái nồi sang chỗ khác: "Ngọc Khê cho ông , ông là ông tán thành đấy, thật sự."

 

Ngọc Khê: "......."

 

Trong lòng thầm niệm, đây là ông ngoại ruột, ruột thịt!

 

Cuối cùng, Ngọc Khê nghiến răng, dỗ dành đang đỏ mắt, bà ngoại đang rưng rưng , còn cả chồng và bố đang mặt lạnh tức giận, đầu cô nổ tung, hu hu!

 

Giải quyết xong bên nhà đẻ, về nhà dỗ dành chồng, hứa hẹn một loạt hiệp ước bất bình đẳng , còn tước đoạt quyền lái xe!

 

Cô cũng định phản bác đấy, nhưng rốt cuộc là sai, đành hèn nhát nhận thua!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-1124-phien-ngoai-31.html.]

 

Ngọc Khê tước đoạt quyền lái xe, để an ủi tâm hồn bé nhỏ của , cô ôm con gái cùng. Có hạt dẻ ở đây, cô thể tự an ủi rằng vì con nên lái xe.

 

Diệu Diệu đầu tiên đến đây, bé Ngọc Khê, đối mặt với dòng tinh qua mà chẳng hề sợ hãi chút nào, dáng bà chủ nhỏ lắm, khác chào hỏi bé còn gật đầu đáp lễ, còn dáng hơn cả Ngọc Khê.

 

Đến văn phòng, cô nhóc giả bộ nữa, mắt sáng lấp lánh : "Mẹ ơi, con giống cụ ngoại ?"

 

Ngọc Khê: "....... Giống."

 

Cô nhóc vui vẻ: "Mẹ ơi, việc , con gọi điện thoại cho cụ ngoại."

 

Ngọc Khê cứ thế bỏ rơi. Cô buồn bực ghê, con bé cơ hội gặp cụ ngoại ít, thích ông ngoại thế , cuối cùng thì tính cách vẫn là giống ông!

 

Ngọc Khê họp, dặn dò thư ký: "Giao Diệu Diệu cho cô chăm sóc nhé."

 

Thư ký đầu trông Diệu Diệu, kinh nghiệm , thấy trông trẻ con phiền phức mà ngược vui vẻ. Được trông con của sếp, đó là sếp tin tưởng sâu sắc: "Vâng, Lữ tổng, chị cứ yên tâm."

 

Ngọc Khê day day giữa trán, lát nữa một trận đ.á.n.h ác liệt đ.á.n.h. Dù cô dần dần tiếp quản công ty, chứng minh năng lực và thủ đoạn của , nhưng trong mắt một nguyên lão, cô vẫn là trẻ con, còn trẻ tuổi, hơn nữa công ty phát triển nhanh ch.óng, tư tưởng mới và tư tưởng cũ va chạm, mỗi họp đại hội đều mệt mỏi!

 

Họp một lèo hết cả buổi sáng, chờ Ngọc Khê đẩy cửa bước thì gần 12 giờ. Ngọc Khê về phía văn phòng nghĩ, may mà thai, thời điểm mấu chốt mà m.a.n.g t.h.a.i thì thật tình gánh nổi.

 

Trợ lý vội tiến lên: "Diệu Diệu và tiểu Lưu nhà ăn ạ. Lữ tổng, chúng xuống ăn là gọi cơm trưa lên?"

 

Sáng sớm Ngọc Khê uống đầy một bụng nước, phiền phức: "Đi nhà ăn ."

 

Nhà ăn công ty chỉ mở cửa cho nhân viên, bộ tầng lầu chia thành vài khu vực: một khu món Trung, một khu món Tây, một khu nghỉ ngơi và cuối cùng là khu đồ ăn vặt.

 

Nhân viên công ty phụ cấp cơm trưa, bao gồm bữa sáng, mấy năm nay mới , phụ cấp bữa sáng là 8 đồng, bữa trưa là 15 đồng, tăng ca thì cung cấp miễn phí.

 

Khu vực nghỉ ngơi cà phê, trái cây, các loại đồ uống, buổi trưa cung cấp miễn phí, tăng ca cũng miễn phí. Trong giờ việc mỗi bộ phận đều phòng nước riêng, cà phê trong phòng nước miễn phí cả ngày.

 

Khu đồ ăn vặt thì tính điểm dựa sự chuyên cần (ngoại cần). Đi đầy đủ xin nghỉ, một tháng điểm chuyên cần sẽ nhân đôi. Đủ 50 điểm chuyên cần, nhân đôi là 100, tương đương 100 đồng, thể dùng để mua đồ ăn vặt ở khu , nhưng tích lũy hủy bỏ, một năm tích cóp cũng là một khoản tiền nhỏ.

 

Đặc biệt một nửa khu đồ ăn vặt là hàng nhập khẩu giá cao, bán cho nhân viên với giá một nửa. Rất nhiều nhân viên sẽ tích điểm để mua cho con cái ở nhà, đồ ăn vặt nhập khẩu mang đến trường mặt mũi. Hơn nữa tích cóp đến dịp lễ tết, khu đồ ăn vặt sẽ xuất hiện rượu ngon, hộp quà, dùng điểm chuyên cần mua, còn nửa giá, dùng để biếu tặng dịp lễ tết là thích hợp nhất.

 

Đương nhiên cũng những trẻ tích cóp, thích lương là tiêu luôn. Khu đồ ăn vặt là một trong những khu vực hoan nghênh nhất.

 

Chính vì phúc lợi công ty ngừng nâng cao, nhà ăn công ty của Ngọc Khê nổi tiếng trong ngành. Rất nhiều sinh viên nghiệp trường danh tiếng đến xin việc đều là vì phúc lợi , chỉ riêng phúc lợi một năm tiết kiệm ít tiền !

 

Ngọc Khê đến nhà ăn đúng giờ cơm, đông. Không còn cách nào khác, nhân viên công ty ít khi ngoài ăn, đa đều ăn ở nhà ăn.

 

Ngọc Khê liếc mắt liền thấy Diệu Diệu. Con bé ăn cơm nhà ăn mà ăn cơm hộp, cô cau mày, hộp cơm quen quen: "Diệu Diệu."

 

Diệu Diệu đang ăn ngon lành: "Mẹ, con để một nửa cho đấy."

 

"Hộp cơm ở thế?"

 

Ngón tay mập mạp của Diệu Diệu chỉ một góc: "Của chị gái kìa, con dùng suất bít tết đổi đấy, là suất đắt nhất luôn, con chiếm tiện nghi nhé."

 

Ngọc Khê theo, thấy ngay Lôi Tiếu: "Sao con nghĩ việc đổi cơm hộp?"

 

"Thơm mà , con ngang qua chị , ngửi thấy mùi thơm liền hỏi đổi . Chị gái lắm, đồng ý đổi với con. À, con con là ai nhé."

 

 

 

Loading...