Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90 - Chương 957: Nhìn lại

Cập nhật lúc: 2026-03-07 06:14:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tại bệnh viện, khi Ngọc Khê đuổi tới nơi thì Trịnh Mậu Nhiên đẩy khỏi phòng cấp cứu, đang truyền dịch trong phòng bệnh.

 

"Mẹ, trong?"

 

Trịnh Cầm dựa ghế dài hành lang: "Không gì, với một lát, ba con ở trong phòng bệnh ."

 

Ngọc Khê xuống bên cạnh, dựa vai : "Mẹ, chứ?"

 

Trịnh Cầm thở dài một : "Không , thì thể chuyện gì chứ."

 

Ngọc Khê liếc thấy đôi tay đang run rẩy của , hỏi: "Bác sĩ thế nào ạ?"

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Trong lòng Trịnh Cầm vẫn còn chút lo lắng, bà tự phỉ nhổ tình cảm của chính , chẳng lẽ bao năm trôi qua như , bà còn hận nữa ?

 

"Cao huyết áp, đưa tới kịp thời nên , nhưng viện một thời gian mới ."

 

Ngọc Khê cũng thở phào nhẹ nhõm, : "Lớn tuổi đều dễ cao huyết áp."

 

Trịnh Cầm ừ một tiếng: "Ba con cũng cứng đầu, mãi cũng , bảo ông ăn ít thịt thì cứ như lấy mạng ông bằng. Con cũng khuyên ông nhiều , bác sĩ cao huyết áp chuyện đùa, dễ gây các biến chứng khác lắm."

 

Ngọc Khê cũng thấy phiền lòng, cô ông cũng chẳng . Ba cô hồi nhỏ khổ cực, quanh năm suốt tháng chẳng miếng thịt nào, ở bờ biển thì thiếu hải sản nhưng rốt cuộc cũng là thịt. Sau nuôi ba đứa con, cuộc sống vất vả cũng khổ ba, ông tiếc tiền dám ăn uống. Mấy năm nay kiếm tiền thì quản cái miệng, bữa cơm nào cũng thể thiếu thịt, đặc biệt là thịt mỡ. Lớn tuổi răng còn như hồi trẻ, càng thích ăn đồ béo, thơm giắt răng.

 

Lữ Mãn đẩy cửa bước : "Tỉnh ."

 

Ngọc Khê đỡ dậy, cùng phòng bệnh.

 

Trịnh Mậu Nhiên đang dựa giường, còn vẻ nghiêm túc ngày thường: " ."

 

Ngừng một chút, ông với Trịnh Cầm: "Không liên quan đến bà , mấy ngày nay đang xử lý bàn giao công việc, thời gian dài nghỉ ngơi điều độ thôi, bà đừng tự trách."

 

Trịnh Cầm xù lông, trừng mắt: "Con mắt nào của ông thấy tự trách? Ông ngất xỉu mới vui chứ, ước gì ông..." Chữ "c.h.ế.t" cuối cùng nghẹn nơi khóe miệng, mấy định thốt . Trên mặt bà tràn đầy vẻ ảo não, oán hận : "Dù ông ngất xỉu vui vẻ."

 

Ánh mắt Trịnh Mậu Nhiên trở nên nhu hòa, liên tục : "Được, , bà vui là ."

 

Giọng điệu chuyện đặc biệt sủng nịch, chút bất đắc dĩ.

 

Trịnh Cầm c.ắ.n răng, đặc biệt cãi một trận, nhưng nhớ tới lời bác sĩ dặn: "Mặc kệ ông."

 

Ngọc Khê và ba , trong đáy mắt đều là sự bất đắc dĩ.

 

Ngọc Khê đang tỏ khó chịu. Từ khi chuyển nhà Ngọc Chi, vượt qua một bước ngoặt trong lòng. Trong thâm tâm, dù tha thứ nhưng bà cũng cận hơn. Người lớn tuổi thường sống cảm tính, đặc biệt là mấy năm nay Trịnh Mậu Nhiên quả thực ít việc, sắt đá thật sự.

 

Ngọc Khê xuống một bên, hỏi Trịnh Mậu Nhiên: "Vừa ba bàn giao, ba định ủy quyền ?"

 

Tinh thần Trịnh Mậu Nhiên vẫn còn khá : "Ừ, ba tuổi tác cũng lớn , bay bay quả thực chịu nổi, lực bất tòng tâm. Ba giao cho quản lý chuyên nghiệp, các hoạt động sẽ tham gia nữa. Bận rộn cả đời, cũng hưởng chút phúc khí những ngày cuối."

 

Trong lòng Ngọc Khê đau xót. Ba đều là sắp chạm ngưỡng 60, thể tưởng tượng tuổi tác của Trịnh Mậu Nhiên, dù bảo dưỡng đến thì điều hành công ty to lớn như cũng tốn nhiều tâm huyết. Nhìn kỹ , da mặt Trịnh Mậu Nhiên đồi mồi nhiều hơn, tóc đen còn tìm thấy mấy sợi, tay đang truyền dịch mạch m.á.u nổi rõ vì gầy. Nhìn như mới thấy Trịnh Mậu Nhiên thật sự gầy nhiều. "Sau , ba cũng đừng lo nghĩ nhiều nữa."

 

Trịnh Mậu Nhiên : "Không lo nghĩ nữa."

 

Sau đó ông rũ mắt xuống. Trước ông quả thực từng c.h.ế.t sớm một chút, nhưng khi con gái chuyển đến tiếp xúc nhiều hơn, ông suy ngẫm cũng nhiều. Trước chính thật gì, bồi thường nhưng ông cũng quá nhiều việc lo, ý niệm về sự trọng sinh, dù bồi thường trong lòng cũng nhịn mà nghĩ, đời cứ như , dù cũng cơ hội kiếp từ đầu.

 

Hiện tại ông nghĩ như nữa. Một đời chính là một đời, cho dù kiếp cũng là cùng một , vận mệnh biến hóa đổi chính là cả con . Ông vẫn nợ đứa con gái của kiếp . Ông sống lâu thêm mấy năm, ở bên đứa con gái tính tình thừa hưởng từ ông, dù sự hối cải muộn màng, ít nhất cũng là thật lòng.

 

Ông vui, sự đổi của ông con gái cảm nhận , cho nên con gái mới quan tâm ông, dù miệng , ông cũng thấu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-957-nhin-lai.html.]

 

Trịnh Cầm lén Trịnh Mậu Nhiên trò chuyện với con gái, lỗ tai nhịn mà dựng lên, càng thêm phỉ nhổ chính , còn là thật lòng đối với bà, thế mà bà kiên định như . Bà khỏi chìm trầm tư, chẳng lẽ Trịnh Mậu Nhiên sống bao lâu nữa?

 

Ý nghĩ bà cảm thấy khủng hoảng. Từ đầu gặp mặt với tư thái cao cao tại thượng, đến là sự bồi thường, bà thể thấy trong ánh mắt Trịnh Mậu Nhiên để tâm, dù đến , đối đãi với bà vẫn cách một lớp màng, luôn một loại cảm giác kỳ quái. hiện tại thì , ông chính là một cha.

 

Ngọc Khê liếc thấy thất thần, hiệu bằng mắt với cha khỏi phòng bệnh.

 

Lữ Mãn tiễn con gái khỏi bệnh viện: "Không cần lo lắng, ở đây ba và con ."

 

"Có cần báo cho vợ chồng Ngọc Thanh ạ?"

 

"Không cần , chúng nó đều bận."

 

"Vâng."

 

Ngọc Khê đến bãi đỗ xe thì gặp vợ chồng Ngọc Chi. Ngọc Chi hỏi: "Chị, chị về ạ!"

 

"Ừ, ông ngoại , khá , chú ý nghỉ ngơi là , hai đứa cần vội."

 

Ngọc Chi : "Mẹ gọi điện cho em , bọn em sốt ruột."

 

"Được , hai đứa lên xem , chị việc ."

 

"Vâng."

 

Buổi tối, Trịnh Cầm chăm sóc bệnh nhân, Lâm Thanh đang m.a.n.g t.h.a.i nên cặp song sinh qua nhà Ngọc Khê ăn cơm.

 

Niên Quân Mân : "Anh phát hiện nhà chúng trẻ con yêu thích đấy."

 

Ngọc Khê mấy đứa nhỏ đang cúi đầu chơi điện thoại, ngay cả Diệu Diệu và Nhược Thiến cũng cầm điện thoại lập đội chơi game với mấy thằng nhóc: "Có thể chơi cùng mà."

 

Một ván qua , Diệu Diệu khinh bỉ mấy đứa em trai: "Còn chơi nữa ? Sau đừng vỗ n.g.ự.c xưng lợi hại nữa nhé."

 

Dung Dung đều sợ ngây , c.h.ế.t của hai bên, con 0 tròn trĩnh bên phía chị cả mà hộc m.á.u: "Chị nhất định là chơi lén, nhất định là thế."

 

Cậu tuyệt đối chấp nhận việc chị cả là mới chơi.

 

Diệu Diệu ném điện thoại qua: "Nhìn cho kỹ nhân vật , tài khoản mới lập đấy."

 

Mấy thằng nhóc chụm đầu xem, càng thêm cảm thấy mất mặt. Dung Dung kêu rên, cảm thấy chỉ thông minh của thấp: "Sao thể chứ?"

 

Diệu Diệu ngoắc ngoắc ngón tay: "Muốn tại ?"

 

Mấy thằng nhóc mắt trông mong : "Muốn ạ."

 

Diệu Diệu dậy cúi đầu các em trai: "Bởi vì chị quá hiểu các em, cho nên liệu hồn mà thành thật một chút, các em lưng chị, chị đều hết."

 

Mấy thằng nhóc: "..."

 

Cảm giác run lẩy bẩy, quản mấy nhưng chị cả lên ngôi ?

 

Ngọc Khê mấy thằng nhóc như sương đ.á.n.h héo rũ, nhịn tiếng.

 

Thời gian trôi nhanh, đảo mắt đến kỳ nghỉ lễ Quốc khánh mùng 1 tháng 10. Tập 2 chương trình của Niên Canh Tâm cũng phát sóng. Trong tập 2, Niên Canh Tâm vẫn tiếp tục áp đảo, tổ chương trình cung cấp thuyền cho , thể câu cá biển hoặc lặn xuống nước bắt cá.

 

 

Loading...