Những Ngày Tháng Ta Cùng Khuê Mật Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 64: Có mi, là phúc khí của ta
Cập nhật lúc: 2026-05-03 15:16:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lại là tiệm cầm đồ.....
Hiện giờ A Nịnh , rốt cuộc là yêu tiền bạc đến mức nào ?
Thẩm Nhạc đỡ trán, đó hướng về phía Thẩm Nịnh , “A Nịnh, qua đây với .”
A chuyện .....
Thẩm Nịnh , như một con thỏ, trốn lưng Từ Dao, “A , chẳng qua chỉ là đùa thôi, chuyện tiệm cầm đồ, ngàn vạn đừng tưởng thật nha.”
“Muội qua đây.....”
Xùy......
Từ Dao kẹp giữa hai .
Một bên là sư phụ tặng nàng danh khí Đoan Triều, một bên là chị em cùng xuyên tới với nàng.
Bán ai thì thích hợp hơn một chút đây??
Thông minh như Từ Dao, phút chốc dịch chuyển tức thời lưng Thẩm Nịnh, hai tay ấn lên vai Thẩm Nịnh, đẩy nàng về phía Thẩm Nhạc đồng thời, còn quên dịu dàng an ủi, “A Nịnh, đừng túng, dù cũng là A ruột thịt của mi, thể nào thật sự tay đ.á.n.h mi . Cho dù thật sự tay với mi, ..... cũng đ.á.n.h .”
Thẩm Nịnh: Chị em , mi, là phúc khí của !
Chỉ thấy Thẩm Nhạc giơ tay lên hướng về phía Thẩm Nịnh.
Còn tưởng rằng thật sự sẽ A đ.á.n.h, Thẩm Nịnh căng thẳng nhắm c.h.ặ.t hai mắt.
Hồi lâu, xung quanh tĩnh lặng như tờ.
Thẩm Nịnh miễn cưỡng hé mở một con mắt.
Một cây trâm ngọc phỉ thúy xanh đế vương độ trong suốt tương đương, yên lặng lòng bàn tay Thẩm Nhạc.
Trong phút chốc, Thẩm *chuột hamster* thích tích trữ tiền* Nịnh, lập tức trợn to hai mắt, nhưng e ngại áp bách cảm vị A , nàng vẫn cẩn thận xác nhận, “A , cây trâm ngọc là cho ??”
“Ừ.” Thẩm Nhạc nhẹ giọng đáp.
Nha đầu , đây lúc tịch thu chiếc vòng ngọc, vẻ mặt đau xót như thể giẫm đuôi đòi mạng nàng .
Nếu tìm một món trang sức độ trong suốt tương đương đền cho nàng, chừng lưng nàng sẽ nhớ thương chuyện thế nào.
Được Thẩm Nhạc cho phép.
Vút, khoảnh khắc tiếp theo, tay nhẹ bẫng, cây trâm đó, phút chốc rơi trong tay Thẩm Nịnh.
A, độ trong suốt của cây trâm ngọc thật , khoản thâm hụt của chiếc vòng ngọc A lấy đó, thế chẳng lấp đầy ?
Thẩm Nịnh quả nhiên quên mất phiền não lúc tịch thu vòng ngọc đó, nhấc chân liền định hậu viện tìm ống heo đất.
“Cài lên đầu , trâm cài , thì đừng suốt ngày vặt cành cây để b.úi tóc nữa.” Thẩm Nhạc ở lưng nàng nhẹ giọng .
“Dạ ~” Cài lên đầu cũng , dù nàng cũng thực sự thiếu một cây trâm để b.úi tóc, Thẩm Nịnh tâm trạng vui vẻ đáp.
“Trước đây A lấy vòng ngọc của , nay A trả bằng trâm ngọc, chuyện coi như hòa chứ??” Giọng của Thẩm Nhạc, vang lên lưng Thẩm Nịnh.
A chuyện .....
“A , thực là một tính toán tiền bạc như .” Thẩm Nịnh cứng cổ, đầu một nữa, cố gắng ngụy biện.
Mới lạ, ngoại trừ đối với Từ Dao, ngày thường từng thấy nàng hào phóng với ai bao giờ.
“Ồ, hóa là A nghĩ nhiều , cây trâm ngọc trả ??” Thẩm Nhạc cũng hướng về phía Thẩm Nịnh chìa tay .
“Đồ tặng cho , gì đạo lý đòi !!” Thẩm Nịnh che cây trâm ngọc b.úi tóc củ tỏi, nhíu mày nghiêm khắc từ chối.
“A Nịnh, ếch trong nồi của mi, sắp khét kìa....”
“A, cứu mạng!!!”
Khác với Từ Dao đang ôm chủy thủ tủm tỉm như dì ruột ở bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhung-ngay-thang-ta-cung-khue-mat-xuyen-vao-lanh-cung/chuong-64-co-mi-la-phuc-khi-cua-ta.html.]
Tùy tiện đem danh khí Đoan Triều mà tiên đế ban tặng cho một tiểu nha quà bái sư thì thôi .
Cây trâm , công phu điêu khắc tự nhiên như thiên thành liền là xuất phát từ tay danh gia, cho dù trong tư khố của bệ hạ, cũng khó tìm một hai món.
Nay nhẹ nhàng bâng quơ tặng cho nhà b.úi tóc.
Vậy còn thì ? Đường đường là đại gia! Quân sư lẫy lừng của Thẩm gia quân.
Bị trói Lãnh cung vỡ lòng dạy chữ cho đứa cháu trai lớn của thì cũng thôi !
Cũng , lấy chút đồ , hiếu kính hiếu kính !!
“Sư phụ....” Thẩm Chiêu một bên yên lặng xong Thiên Tự Văn, ngước mắt hướng về phía Trang Mặc , “Tiểu Dao tỷ tỷ bái sư, quà bái sư để lấy......”
“Làm gì?” Trang Mặc bỗng nhiên một dự cảm lành.
“Vậy.... Chiêu Chiêu thì ?” Thẩm Chiêu chớp chớp mắt, giọng trẻ con ngây thơ mà chân thành về phía Trang Mặc, “Chiêu Chiêu cũng quà bái sư.”
A chuyện .....
Trang *vắt cổ chày nước* Mặc, “Có một khả năng nào, vi sư chất phác, hai tay áo đón gió thanh phong, vật gì quý giá?”
“Chiêu Chiêu thấy cây quạt đó của sư phụ là cực , chuôi quạt bằng ngọc bích, độ trong suốt .....” Thẩm Chiêu tiếp tục vẻ mặt chân thành, “Sư phụ đường đường là đại gia, đầu văn đàn, chắc chắn sẽ nhỏ mọn , đúng ?”
Trang Mặc: “......”
Ếch xào gừng non trong nồi cạn nước, Thẩm Nịnh sự nhắc nhở của Thẩm Nhạc, gì cũng để khét nồi thật, dùng xẻng gỗ múc một chậu ếch lớn, đặt lên bàn. Đám trong viện chực cơm cũng chực kinh nghiệm , thành thạo tự cầm bát đũa vây quanh bàn xuống, cần nàng đích chào mời.
“Hả? Hôm nay trong viện , thấy Bùi đại thống lĩnh ?” Trên đầu tường, Thường Tam canh đúng giờ cơm mò tới chực cơm, thò một cái đầu , hướng về phía .
Trong bóng tối, một nửa chiếc mặt nạ Bàn Long Dị Thú, xiêu xiêu vẹo vẹo treo cổ, để lộ một khuôn mặt loli thức khuya quá độ, thể xác và tinh thần tiều tụy, còn bọng mắt đen thui.
Trong tay nàng, bưng một bát b.ún ốc tiện tay thó từ bên xưởng gia công, theo dõi, xổm trong bóng tối, ăn uống thỏa thuê.
Húp b.ún phát tiếng sột soạt, là tố chất cơ bản của nàng với tư cách là một ám vệ.
Tuy nhiên......
Mọi trong viện hít hít mũi, về phía Thường Tam, “Có ai đang ăn b.ún ốc ??”
A chuyện .....
Vì trong viện Thẩm Nhạc, Khương Lam ở cạnh đống củi bức tường viện, dễ gì dám lơ là, cái miệng vốn đang nhai b.ún ốc, bỗng nhiên cũng nhai nữa, nàng giống như một con chuột lang đang ăn cỏ một nửa bỗng nhiên ngây , hai tay bưng bát, miệng ngậm b.ún, nín thở ngưng thần, tựa như một bức tượng đá, ẩn trong bóng tối, thôi động Tiềm Hành Thuật đến mức tận cùng.
Thường Tam trèo tường, giải thích, “Xin xin , từ bên xưởng gia công tới, lẽ là quần áo ám mùi b.ún ốc, hun các vị .”
Thì là thế.
Mọi trong viện hiểu.
“Thường tiểu ca, mau qua đây .” Thẩm Nịnh vốn đang ghế xích đu lên kế hoạch tăng thêm sự đa dạng của thức ăn, bày một nụ tiêu chuẩn khi đối đãi với ba ba Giáp phương, hướng về phía Thường Tam nhiệt tình chào hỏi.
“Vâng.”
Thường Tam viện, Khương Lam đang ngậm b.ún trong bóng tối, lén lút thở phào nhẹ nhõm, cách một bức tường, nàng lặng lẽ húp nốt nửa ngụm b.ún còn , ôm bát đũa, bắt đầu lén.
“Ây da..... Nương nương, đây chính là ếch xào gừng non ? Tươi mềm quá , nhất là thịt đùi , tuyệt cú mèo luôn.” Mặc dù theo bên cạnh Thẩm Nịnh ăn qua vô mỹ thực , Thường Tam vẫn hương vị của món ếch xào gừng non cho kinh ngạc, “Chỉ là cay, nhưng cái cay cũng cay vặn, càng ăn càng cay, càng cay càng ăn, căn bản dừng .....”
Khương Lam:......
Haiz.... Nghĩ nàng đường đường là ám vệ Tiềm Hành Thuật đầu trong thế hệ trẻ của Long Quyền Trai.
Vì thành nhiệm vụ bệ hạ giao phó, ép lén thì cũng thôi , còn là lén những chuyện vô bổ như .
Con ếch tươi mềm thì ngươi ăn thêm hai miếng ??
Nhất định để thèm ?
Hại bát b.ún ốc trong tay nàng cũng còn thối nữa .