Những Ngày Tháng Ta Cùng Khuê Mật Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 85: Quạt Giấy Khăn Lụa

Cập nhật lúc: 2026-05-03 15:17:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mượn vật dụ , tồi tồi.” Trang Mặc xong lời , mắt sáng rực lên, lúc ánh mắt Thẩm Chiêu, trong mắt thêm một tia vui sướng kiểu “đồ nhà nay lớn”, “Chiêu Chiêu , ngờ chỉ mới qua một đêm ngắn ngủi, con thế mà lĩnh hội tinh túy của việc một bài thơ ......”

 

“Quả hổ là t.ử của Trang Mặc , dạy thật là quá ~” Trang Mặc vẻ mặt tự hào .

 

Rõ ràng là mẫu hậu chỉ điểm ....

 

“Sư phụ, Chiêu Chiêu thể bắt đầu học Lục Hào hoặc Thiên Công Khai Vật ạ??” Thẩm Chiêu vẻ mặt mong đợi .

 

“Con nay tuổi còn nhỏ, suy nghĩ dễ lệch lạc, nếu chuyện gì cũng quen cầm đồng tiền đồng cầu thần bói toán, tương lai dễ lấy vợ, cho nên, Lục Hào con cần nghĩ tới nữa.”

 

“Vậy..... Thiên Công.....”

 

“Thiên Công Khai Vật trọng thực hành nhẹ lý thuyết, với cái tuổi đến năm tuổi tay chân nhỏ xíu của con, vai thể gánh, tay thể xách, thể học ??”

 

mà Chiêu Chiêu ba ngày nữa, là tròn năm tuổi ạ....” Vì tuổi còn nhỏ, nên cái cũng học, cái cũng học, Thẩm Chiêu chu cái miệng nhỏ lầm bầm .

 

Ba ngày nữa? Năm tuổi?

 

Chiêu Chiêu sắp đón sinh nhật !

 

Từ nữ hiệp luyện xong trọn vẹn một bộ đao pháp ở tiền viện, thu trường đao vỏ, vô cùng vui vẻ chạy chậm một mạch, lon ton hướng về phía hậu viện đón đầu.

 

“Nịnh Nịnh ~” Từ Dao dùng một cái tốc biến xuất hiện lò đất gấu trúc, Thẩm Nịnh lẽo đẽo .

 

“Mi vẫn nên gọi là A Nịnh , mỗi mi cứ gọi là Nịnh Nịnh, luôn cảm thấy rợn tóc gáy....” Thẩm Nịnh cầm một miếng vải dày lót tay, bưng từ trong lò đất một khay pizza lớn nóng hổi bốc khói nghi ngút.

 

“Hì hì, A Nịnh, Chiêu Chiêu sắp đón sinh nhật , ngày mốt.” Từ Dao vẻ mặt híp mắt Thẩm Nịnh.

 

“Tiểu gia hỏa ba ngày nữa sinh nhật??” A, cái Lãnh cung , ngay cả một cái bong bóng cũng , nàng tổ chức tiệc sinh nhật cho Thẩm Chiêu kiểu gì đây.......

 

(Bạn mến, thứ như bong bóng , cả Đoan Triều đều nhé.)

 

“A Nịnh, ăn bánh kem.....” Từ Dao lon ton hướng về phía Thẩm Nịnh .

 

“Nói lý lẽ chút , Chiêu Chiêu ngày mốt đón sinh nhật và mi ăn bánh kem hai chuyện mối liên hệ tất yếu gì ??”

 

“Đón sinh nhật mà, đương nhiên bánh kem sinh nhật để ăn chứ!”

 

“Bạn mến, chúng bây giờ đang ở Đoan Triều, phong tục đón sinh nhật , là ăn một bát mì trường thọ.” Bánh kem.... Nàng ngay cả kem tươi cũng , kiếm bánh kem bây giờ??

 

“A Nịnh~ Nịnh Nịnh~~” Từ Dao khoác lấy cánh tay Thẩm Nịnh, bắt đầu màn nũng của mãnh nữ.

 

“Bánh kem phức tạp quá, Dao Dao, bây giờ ngay cả một cái máy đ.á.n.h trứng cũng .....” Thẩm Nịnh thở dài một tiếng, chuyện nhỏ như bánh kem, nàng cũng , nhưng..... nơi là Đoan Triều, nàng nguyên liệu cơ bản để bánh kem.

 

“Trên đời việc gì khó mà~”

 

“Chỉ cần chịu từ bỏ, đúng .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhung-ngay-thang-ta-cung-khue-mat-xuyen-vao-lanh-cung/chuong-85-quat-giay-khan-lua.html.]

“Nịnh Nịnh~~~ Không đứa trẻ nào thể từ chối sự cám dỗ của bánh kem ~”

 

“Cho nên mi tưởng mi bây giờ vẫn còn là một đứa trẻ ?”

 

“Ta đang Chiêu Chiêu cơ mà~ ngày sinh nhật Chiêu Chiêu, nếu thể ăn chiếc bánh kem do chính tay Nịnh Nịnh nhà chúng , chắc chắn sẽ đặc biệt vui vẻ~” Lấy danh nghĩa Thẩm Chiêu, thực hiện hành vi lừa gạt bánh kem, đúng , lời chính là Từ Dao .

 

“Ta cảm thấy nó đại khái là vui bằng mi .”

 

“Nịnh Nịnh~~”

 

“Được , da gà da vịt của sắp rụng hết ..... Ta nghiên cứu thử xem, thời gian ba ngày quá gấp gáp, lát nữa ăn sáng xong sẽ liệt kê danh sách những thứ thể dùng đến, mi cầm danh sách một chuyến đến Nội Vụ Phủ, nhờ A Khoan giúp chuẩn đủ nguyên liệu, chỉ thể thử xem, nhưng đảm bảo nhất định thể .” Thẩm Nịnh bất đắc dĩ thở dài một tiếng, Bún ốc, nay bánh kem sinh nhật, là khuê mật của nàng, Từ Dao thật cách đề bài khó cho nàng.

 

“A Nịnh, mi là vị thần của ~~” Từ Dao ôm cánh tay Thẩm Nịnh cọ cọ, may mà xuyên cùng với Thẩm Nịnh, nếu chỉ một nàng lưu lạc đến cái nơi như Lãnh cung , bánh kem.... một ngày ba bữa màn thầu nguội để ăn là A Di Đà Phật còn bánh kem......

 

“Cảm ơn, thực vị thần của mi cho lắm.” Khó khăn lắm mới dẫn dắt bên xưởng gia công thuận lợi Thỏ đầu om dầu, Xiên que nồi lạnh cùng một loạt các món ăn khác, mà nay thể rảnh rỗi trong viện đếm tiền, Thẩm Nịnh tay bưng pizza, ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng, “Đi thôi, ăn sáng.”

 

Tiền viện.

 

“Lục Hào cho học, Thiên Công Khai Vật cũng cho học, sư phụ, con thể học cái gì??”

 

“Con thích thơ, vi sư, ngược thể dạy con một chút phong tục tập quán các vùng miền. Năm xưa vi sư tiên đế ban vàng cho về quê, đó Thẩm tướng quân chiêu mộ trướng, những năm nay theo bên cạnh Thẩm tướng quân, chỉ đặt chân khắp vạn thủy thiên sơn của Đoan Triều, mà ngay cả vùng biên giới của hai nước Trần, Thương, cũng từng qua.”

 

Vừa nhắc đến phong tục tập quán vùng miền, Trang Mặc vung quạt xếp, chuyện với Thẩm Chiêu vô cùng say sưa.

 

“Nhớ năm xưa, Thẩm tướng quân tấn công Lịch Thành ở biên giới Thương Quốc, Lịch Thành đó tựa núi mà xây, dựa hiểm trở mà ở, bên ngoài cổng thành, là một vùng đất trống bằng phẳng, dễ thủ khó công.”

 

“Tướng giữ thành La Tề cũng là một kẻ giảo hoạt, ỷ Lịch Thành là nơi hiểm yếu của trời ban, rụt cổ trong thành trì, dựng khiên tường thành, giống như con rùa, sống c.h.ế.t chịu xuất thành nghênh chiến.”

 

Thẩm Chiêu lời , lập tức hứng thú, vội vàng hỏi Trang Mặc, “Sư phụ, trận chiến đó cữu cữu của con thắng ạ??”

 

“Nói đùa, Thẩm tướng quân bao giờ nếm mùi thất bại??”

 

“Thắng như thế nào ạ??” Thẩm Chiêu bưng ghế tre tới, ngay ngắn quy củ, khuôn mặt nhỏ lon ton hướng về phía Trang Mặc hỏi, nghiễm nhiên ném phiền não học Lục Hào và Thiên Công Khai Vật đầu.

 

“Hừ, tự nhiên là nhờ vi sư....” Trang Mặc phe phẩy quạt xếp, vẻ mặt tự hào.

 

“A đúng đúng đúng.... Sư phụ là quân sư của cữu cữu, cho nên, sư phụ năm xưa rốt cuộc cung cấp cẩm nang diệu kế gì cho cữu cữu, mới thể khiến cữu cữu đại phá Lịch Thành ạ?” Thẩm Chiêu khuôn mặt nhỏ đầy mong đợi.

 

“Khụ~ Nhớ năm xưa, vi sư một bạch y, một thiên quân vạn mã, dựng đài cao, xòe quạt mỏng, dẫn kinh cứ điển....” Trang Mặc đến đây, trong đầu Thẩm Chiêu, lập tức hiện lên một đại cảnh tượng “quạt giấy khăn lụa, trong lúc , tường lỗ tan thành tro bụi”.

 

Nào ngờ họa phong chuyển hướng.

 

“Vi sư dùng những gì học cả đời, đem cả nhà già trẻ lớn bé của La Tề tướng quân cộng thêm mười tám đời tổ tông, mắng c.h.ử.i một cách sảng khoái đầm đìa suốt ba ngày ba đêm.”

 

Rắc..... Trong đầu Thẩm Chiêu, hình tượng cao cả “quạt lông khăn lụa, thư sinh nho nhã” của Trang Mặc, nháy mắt hóa đá, đó một tia sét đ.á.n.h thẳng về phía Trang Mặc hóa đá nứt một khe hở, cuối cùng vỡ vụn thành một đống cặn bã màu đen.

 

“Con , La Tề tướng quân đó, cuối cùng thực sự chịu nổi nhục mạ, thế mà xách trường thương dẫn quân xông , mở toang cổng thành nghênh chiến , còn c.h.ử.i bới ầm ĩ buông lời dọa nạt.”

 

 

Loading...