Những ngôi sao rực rỡ - Chương 4:
Cập nhật lúc: 2026-01-27 11:58:17
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tách—!
sét đ.á.n.h !
Quạt xếp, đ.á.n.h rơi.
Bàn tính, đ.á.n.h rơi.
Sách vở, đ.á.n.h rơi.
Hệ thống sụp đổ :
【Những thứ , là khi thành , nàng lén mua cho nam chính đó!】
【Ngươi thêm mấy thứ gì hả?!】
Ừ nhỉ. thêm mấy thứ gì cơ chứ…
thể chấp nhận —một cô gái mang trong chí hướng như tinh , nhốt c.h.ặ.t trong khuê phòng!
Không thể chấp nhận việc, khi c.h.ế.t, nàng vẫn mở to mắt bầu trời,
chỉ còn cách đáp án mà nàng khao khát một bước xác nhận cuối cùng thôi…
Ai cần nữ chính c.h.ế.t, để hối hận và nước mắt của đàn ông chứ?
giúp nàng truy cầu chân lý, trong biến chuyển của tinh tú, đưa đáp án dành cho nàng!
【Trình Thiếu Thương】
A Tiểu Trần đưa đồ tới cho .
Người đó đặt đồ xuống vội vàng rời , rõ là của phủ nào.
Ở Ngọc Thành, lẻ loi một , thích.
Ai đưa đồ cho chứ?
Ta nhận lấy gói đồ.
Dưới ánh mặt trời —
Món quà bọc giấy vàng, buộc ba vòng dây lụa xanh, mảnh giấy dát vàng lấp lánh ánh sáng.
Gỡ lớp giấy vàng , bên trong là một chiếc hộp gỗ t.ử đàn.
Rất nặng. Rốt cuộc bên trong là thứ gì?
Tim đập thình thịch.
Mở hộp , sững sờ.
Bên trong là —Bàn tính, thước giản dị, và một cuốn sách!!
Quà là của ai?
Biết xa, vẫn chạy vội khỏi cổng, đuổi theo tận đầu phố.
Trên phố, xe ngựa qua , tấp nập. Ta giữa dòng ,
quanh bốn phía.
Xung quanh, bụi vàng bay lấp lánh trong nắng.
Ta giữa đám đông, quanh bốn phía.
Là ai?
Ai hiểu hùng tâm của , ai thấu chí hướng của ?
Là ai?
Giữa thế đạo lạnh lẽo , dâng lên một tấm chân tình như .
Ta vắt óc suy nghĩ, dù thế nào cũng đoán là ai.
Ngày Không Vội
Ở Ngọc Thành, những quen với chỉ của hầu phủ, vị phù sư của Thủy Nguyệt Am, và tiểu quận chúa độc ác .
Tuyệt đối thể là tiểu quận chúa!
Vậy chẳng lẽ là phù sư ?
……
Bàn tính thì quý giá, cuốn 《Cảnh Ý》 càng là ngàn vàng khó cầu!
Ta từng nó từ lâu.
Giờ đây, tặng cho .
Ta khỏi tràn đầy cảm kích đối với vị phù sư .
Chờ khi cơ hội, trong yến tiệc sinh nhật của Lăng Bất Nghi, nhất định sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t tiểu quận chúa độc ác , đó tới Thủy Nguyệt Am, dập đầu cảm tạ vị phù sư cho thật t.ử tế.
【Lý Khả Ái】
Ta sai dò hỏi khắp nơi.
Cuối cùng cũng tin:
Thủy Nguyệt Am trong thành thu nhận một chiếc gương thiên văn.
Trụ trì Thủy Nguyệt Am là phù sư Tịnh Thiền.
Bà lòng nhân hậu, tu hành sâu.
Cứ mỗi một năm rưỡi, ở Ngọc Thành xuất hiện dị tượng thiên cẩu nuốt trăng.
Vầng trăng tròn vành vạnh , cứ như thế thiên cẩu nuốt từng miếng, từng miếng bụng.
Cả thế gian rơi bóng tối vô tận.
May mắn phù sư Tịnh Thiền!
Bà lập đàn pháp, xua đuổi thiên cẩu, cứu vầng trăng, cũng cứu tai họa ban đêm.
Minh vương — cũng chính là cha — ban thưởng cho phù sư một trăm lạng vàng,
tặng bà một vật hiếm — một chiếc gương thiên văn, khuyến khích bà mỗi đêm ngắm vầng trăng mà chính tay cứu.
là NPC hào phóng!
Ta cũng chiếc gương thiên văn đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhung-ngoi-sao-ruc-ro/chuong-4.html.]
……
Dưới gốc quế, cùng phù sư thưởng hoa uống .
Ta mang theo ít mứt quả, trò chuyện về các giống nho, bàn về vị ngọt của rượu nho.
Vòng vo chuyện thể quấn cả trái đất ba vòng, nhưng phù sư vẫn hề nhắc đến chiếc gương thiên văn.
Ban đầu, phù sư hòa nhã.
Ngồi lâu , bà dần dần đổi sắc mặt:
“Quận chúa tới thăm, chẳng lẽ để hỏi rượu nho ngọt ,
là mặn ngon hơn ?”
Không .
“Rốt cuộc quận chúa đến vì việc gì, xin thẳng.”
Ngại quá nên đành :
“ phàm là thứ dễ , thì đáng quý.”
Câu là ngài đó nhé!
đỏ mặt:
“Ta mượn gương thiên văn.”
Sắc mặt của phù sư Tịnh Thiền lập tức xanh mét.
Bà trông hề vui.
trong miệng :
“Cho ngươi cho ngươi, mau cầm về .”
ngạc nhiên :
“Ngài… thật sự nỡ ……”
Bà bỗng nhiên nổi giận tím mặt:
“Nỡ! Nỡ chứ!!!”
“Quận chúa cứ tự đến phòng của bần ni mà lấy!”
“Bần ni còn việc, tiếp nữa.”
Nói xong, bà vội vã bỏ .
Thật kỳ lạ, rõ ràng bình thường bà điềm đạm, trang nghiêm, khí độ đoan chính.
Nhìn bóng lưng vội vàng của bà, chợt hiểu .
Hóa bà là vui… mà là chột ?
Sinh nhật của tiểu hầu gia đến, lễ vật ùn ùn như nước chảy phủ hầu.
Lăng Bất Nghi tính tình thanh lãnh, nhân duyên .
Ngày sinh thần của , các công t.ử trong Ngọc Thành ai vắng mặt.
Bởi yêu thích ngắm trăng, nên yến tiệc tổ chức ban đêm.
Khách khứa vây quanh vườn hoa đủ sắc, chúc mừng sinh nhật cho .
Trăng treo giữa trời, chơi đùa hăng.
Lăng Bất Nghi đề nghị:
“Ngâm thơ thưởng trăng, ném thẻ, chơi cũng lâu .”
“Khó dịp thế , chơi một trò thú vị hơn?”
Mọi nhao nhao hưởng ứng:
“Trò gì?”
Tiểu hầu gia mỉm nhàn nhạt:
“Dạo gần đây chợt nghĩ một trò, tùy hứng phát minh, gọi nó là ‘Châu Ảnh Tranh Phong’.”
Hệ thống rên rỉ:
【Nghe là giả vờ phong nhã !】
【Hắn ủ mưu hơn nửa tháng, ngâm thơ, nhạc, ngày nào cũng mài giũa cách chơi trò .】
【Chỉ chờ cơ hội để chơi cho thôi!】
Cẩn thận thế ?
bỗng thấy tò mò, liếc mắt về phía nam chính.
Thấy chúng nghiêm túc, năng vẫn điềm tĩnh, nhưng trong ánh mắt giấu sự hưng phấn, thậm chí còn đắc ý .
“Trong trò chơi, chơi chia thành hai phận.”
“Chọn một Tầm Châu Sứ, những còn đều là Tàng Châu Khách.”
Hắn thao thao bất tuyệt cả nửa ngày.
xong thì hiểu .
Chính là trốn tìm.
Tất cả quy tắc đều giống trốn tìm,
chỉ là thêm một điều luật.
— Người trốn bắt buộc mang theo một viên Minh Châu.
Người tìm tìm thấy, cứ mỗi một khắc,Tàng Châu Khách đổi một viên Minh Châu, để phát gợi ý cho tìm.
Nghe miêu tả, đều thấy hứng thú.
Chỉ lặng lẽ thầm.
— Ha, là của nam chính cả!
Bình thường giả bộ lạnh lùng như băng, ngờ trong lòng trẻ con đến thế.