Những ngôi sao rực rỡ - Chương 6:

Cập nhật lúc: 2026-01-27 12:00:26
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

【Lý Khả Ái】

Nhiệm vụ thất bại.

Không tìm Thần Ẩn,  vung roi,  rút da.

Ta mệt mỏi lên xe ngựa, trở về vương phủ, tắm rửa xong thì ngủ sớm.

Trước khi ngủ, đầu óc vẫn còn choáng váng mơ hồ.

Ngày Không Vội

Vừa lẩm nhẩm,  suy nghĩ: hình như quên mất điều gì đó……rốt cuộc là quên mất điều gì nhỉ?

Nửa đêm,  bỗng nhiên tỉnh giấc.

quên mất là Tầm Châu Sứ!

Đám vẫn còn đang trốn mà!

Hệ thống lạnh ha ha:

【Giờ ngươi mới nhớ ?】

【Để kiểm kê giúp ngươi nhé.】

【Có kẻ nhảy lên xà nhà, kẻ chui bếp.】

【Có kẻ trốn trong l.ồ.ng ngỗng, kẻ chui vại nước.】

【Thảm nhất là nam chính.】

【Vì lời hứa hẹn vơi ngươi  trốn núi giả, kết quả ngã thẳng xuống ao nhỏ.】

【Hắn nấp nước, ngươi phát hiện, mắt còn một con phượng hoàng lớn che khuất……hừm, trốn kỹ thật đấy, đợi đến tu thành chính quả luôn!】

【Hắn ngâm nước suốt hơn một canh giờ!】

【Không chịu nổi nữa mới bò lên, kết quả biến thành tìm ngươi.】

A! Cứu mạng!

hổ c.h.ế.t!

suýt nữa xông tìm , nhưng ướt sũng trong vương phủ,

 ánh mắt u oán tột cùng.

lúc đó về nhà .

Ngày mai sẽ mang lễ vật tới xin .

“Thế còn Thần Ẩn thì ?”

yếu ớt hỏi,

“Ta còn quất ?”

Hệ thống lập tức nổi giận:

【Ngươi còn mặt mũi hỏi ?!】

【Thần Ẩn đợi ngươi cả một đêm, mà ngươi hề tới quất !】

【Làm ơn tỉnh táo , cốt truyện của kẹt cứng với ngươi !】

hiểu:

“Vậy đến tìm ?”

Hệ thống đáp:

【Hắn thể trần truồng chạy tìm ngươi  chứ!】

À—

Nghe cũng lý.

Hệ thống càu nhàu ngừng:

【Ngươi là chơi tệ nhất mà từng dẫn!】

【Xong , chúng đường ai nấy , vĩnh viễn hợp tác nữa!】

tủi :

“Rõ ràng là ngươi chỉ sai, trò trốn tìm bảy vòng tám lượt đưa lạc đường.”

“Nếu , quất xong Thần Ẩn .”

Hệ thống khựng một chút:

【……Ừm, ngươi cũng lý!】

【Xin , là dẫn sai đường.】

Vì nó xin quá nhanh,  suýt nữa thì kịp rơi nước mắt, đành nuốt ngược trở .

Hệ thống xin , cuối cùng cũng để  yên tĩnh.

Suốt nửa tháng tròn, nó hề giao thêm bất kỳ nhiệm vụ nào.

Từ giọng máy móc của nó,  một tia buông xuôi cam chịu:

【Thôi , đại tiểu thư của ơi—】

【Ta giúp cô thông quan , cô cứ yên mà sống .】

【Chỉ xin cô một điều, đừng nhúng tay nam chính – nữ chính nữa!】

【Nam chính vốn là hoa cao lãnh, thành mèo lông xù.】

【Nữ chính vốn là hiền thê lương mẫu, thành nhà khoa học.】

Không, hệ thống.

Ngươi hiểu nàng.

Nàng vốn dĩ là nhà khoa học.

Trong nội tâm nàng sâu thẳm,  luôn cháy âm ỉ một đốm lửa, rực rỡ, nóng bỏng,

tỏa ánh sáng vạn trượng.

……

Những ngày đó.

Hệ thống cứ như thư ký công vụ, ngày nào cũng báo cho :

【Hôm nay, nam chính chú ý tới nữ chính .】

【Hắn phát hiện nữ chính thích sách.】

【Những cuốn sách trong thư phòng của , nàng đều hiểu .】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhung-ngoi-sao-ruc-ro/chuong-6.html.]

【Tối nay, nữ chính đ.á.n.h đàn tỳ bà cho nam chính , hai chạm đầu ngón tay.】

【Nam chính tim đập loạn nhịp, nữ chính mặt đỏ bừng.】

【Nam chính mời nữ chính ngắm trăng.】

【Dưới bầu trời , nam chính hôn nữ chính.】

【Thật lãng mạn quá!】

.

【Nam chính hứa với nữ chính, sẽ điều tra vụ án của tổ phụ nàng.】

【Dù gia đình nữ chính đều c.h.ế.t, nhưng nàng cảm động.】

.

【Hôm nay, họ  Túy Hương Lâu dùng bữa, nam chính gọi ngỗng sốt.】

【Nữ chính nhớ tới ngươi.】

【Nàng chỉ dịu dàng mỉm , trò chuyện với nam chính về những chủ đề ngày càng mật.】

.【Nam chính yêu nữ chính, thể tự thoát .】

Lại qua mấy ngày.

Hệ thống :

【Nữ chính cũng .】

Cốt truyện về đúng quỹ đạo. Chỉ trừ nữ phụ.

Không nữ phụ quấy rối, hệ thống sắp xếp bi kịch của nam nữ chính thế nào đây?

Đây là lỗ hổng kịch bản .

cảm thấy bất an.

gặp Trình Thiếu Thương.

hệ thống đặt kết cục:

【Ngươi thông quan, sẽ lập tức rút lui.】

【Cầu xin ngươi, đừng gây thêm rắc rối cho nữa!】

Thời gian trôi lặng lẽ.

Chớp mắt một cái, mở mắt thì là giữa hè.

Ánh nắng gay gắt, oi bức đến khó chịu.

Buổi trưa trôi qua chậm chạp và dài lê thê.

chán đến phát ngán, tựa ghế mây, nhàn nhã sách.

Bộp—

Một viên đá nhỏ  ném chén  của .

“Ai đó?!”

Ai cái đồ nghịch ngợm ác ý  !

dậy tìm quanh.

Thần Ẩn từ tường ló nửa khẽ, giọng trong trẻo:

“Lâu gặp, Lý Khả Ái.”

Sao ?

Yêu tăng cợt :

“Nghe hệ thống vứt bỏ ? Còn cấm túc nữa?”

Không !

từ chối xác nhận.

Hừ—

Yêu tăng phất tay áo một cái, vô giấy bùa bay như tuyết rơi, tung bay khắp nơi.

Giữa mùa hè nóng nhất,  đổ xuống một trận tuyết lớn.

“Đây là cái gì?”

vô cùng tò mò.

Yêu tăng bấm ấn quyết, chỉ tay lên trời.

Hả?

Hắn đang phòng ngừa…… hệ thống!

nhặt lên một tờ giấy, tim khẽ rung động.

Là thư của Trình Thiếu Thương!

Nét chữ của nàng mạnh mẽ dứt khoát, hào sảng khí khái, tạo nên sự tương phản rõ rệt với vẻ ngoài dịu dàng của nàng.

Nội dung ,  càng khiến chấn động —

【Trăng thiên cẩu nuốt, là do bóng của đất che khuất.】

Tờ tiếp theo.

【Đất tròn như quả cầu.】

Tờ tiếp theo.

【Trăng che, là bóng của đất; bóng của đất tròn, nên thể đất là hình cầu.】

Tờ tiếp theo.

【Ban đêm thắp đèn để mặt trời.】

【Bàn tròn đặt vững, gương đồng phản chiếu trăng.】

【Di chuyển ba , khiến ánh sáng Mặt Trời che khuất, bóng của nó in lên gương;

hiện tượng nguyệt thực liền xuất hiện.】

Trang tiếp theo.

【Ngươi xem ? Ta biểu diễn cho ngươi xem.】

Trang tiếp theo.

【Ngươi vẫn chứ? Ta lo cho ngươi.】

Loading...