bà chẳng để ý, bỏ .
Thu Nương nhẹ nhàng vỗ tay , với : “Tiểu Ngư, đừng sợ, nương dữ thôi, thật lòng .”
Vinh Ca cũng nghiêm túc gật đầu: “ đó, nương chỉ dữ với ngươi , ai cũng mắng vài câu. Dì là tỷ tỷ của nương , lẽ chỉ dì là sợ nương thôi.”
Không, mẫu là sợ .
Mẫu dì từ nhỏ là “Sư t.ử Hà Đông” trong làng.
Hung hãn, lợi hại, dám dám chịu.
Leo cây bắt sâu, việc gì bà dám .
Mỗi khi ức h.i.ế.p, tỷ tỷ như mẫu nhờ mặt.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Mẫu kể mà mặt mày rạng rỡ, mà lòng nóng lên.
Chỉ hận thể lập tức bay , gặp vị dì thể lên trời xuống đất, gì .
mỗi khi gặp dì, mẫu cúi đầu dỗ : “Không , đường xa lắm, tiện.”
Ta đôi chân ngắn thô của , gật đầu tán thành.
“Con còn nhỏ, quả thật xa .”
“Mẫu , đợi con lớn , chúng cùng tìm dì.”
Lúc , cha sẽ khẩy bên cạnh, nể nang mà vạch trần lời dối của mẫu .
“Muội nàng tính tình bướng bỉnh! Trước khi nàng xuất giá cãi to, náo loạn đến , ai cũng chịu nhường. Bao năm , oán khí trong lòng e chỉ tăng giảm.”
“Nàng gặp nàng ? Nàng cầm chổi đuổi nàng là lắm !”
Từ đó về , mẫu nhắc nữa.
Không , mà là quá .
Có một , mẫu bệnh nặng.
Cha trong nhà tiền, uống vài thang t.h.u.ố.c qua loa, sống c.h.ế.t tùy mệnh.
Ta đút t.h.u.ố.c cho mẫu , canh bên giường.
Người nóng như lửa, mê man bất tỉnh, chỉ nước mắt chảy mãi dứt.
Không nhắc đến ngoại tổ phụ, cũng nhắc ngoại tổ mẫu.
Chỉ nhắc đến dì.
Ta ghé tai gần, từ miệng mẫu nhũ danh của dì—Tiểu Ngư.
“Tiểu Ngư, a tỷ sai … a tỷ nên giấu …”
“Tiểu Ngư, đừng! Đừng đuổi a tỷ ! Đừng đuổi … a tỷ sai …”
Ta là nữ nhi, thể nối dõi tông đường.
Đối với cha , gọi Tiểu Hoa, Tiểu Thảo Tiểu Hà cũng chẳng khác gì.
Vì tên là do mẫu đặt.
Ta tên Thẩm Niệm Ngư.
Niệm, là tưởng niệm Tiểu Ngư.
Càng tưởng niệm, càng dám gặp.
dì tưởng niệm mẫu .
Trong lòng chua xót, mắt cũng cay xè.
Chưa kịp thương xuân bi thu, tiếng dì vọng từ ngoài : “Chụm một chỗ là lười biếng ! Ăn no còn ! Lão nương thật khổ mệnh, vất vả nuôi hai cái thùng cơm! Giờ thì , nuôi ba cái, mau cút !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/niem-ngu-mexo/2.html.]
Chẳng mẫu nào con như .
Thế mà Thu Nương và Vinh Ca dường như quen, mặt quỷ kéo chạy .
Lúc nhặt củi, vẫn nhịn hỏi biểu tỷ: “Dì từng nhớ mẫu ? Mẫu tên Khương Ninh, bà nhớ dì.”
Thu Nương cúi đầu nhặt củi, ngẩng lên.
“Chưa từng , cũng từng cái tên . Nương nhớ , chỉ mắng thôi. Ngươi chậm thêm chút nữa, về sẽ mắng đó.”
03
Thu Nương sai.
Dì quả nhiên mắng , chê nhặt củi quá ít.
chỉ mắng , còn mắng cả Thu Nương và Vinh Ca, câu khó hơn câu .
Ta còn kịp buồn xong một câu, câu mắng đến choáng váng.
Mắng thì mắng, nhưng tay dì từng ngừng.
Chỉ một lát, nấu xong cơm canh, bày đầy chiếc bàn nhỏ.
Không thức ăn nhiều, mà là nhiều, bát nhiều.
Trong canh trứng, trong món dầu, hương thơm khiến lòng ngứa ngáy.
Ta bưng bát, mùi cơm xộc thẳng mũi, nước miếng lau mãi hết.
Ba dì dọn lên bắt đầu gắp ăn.
Ta động đũa, chỉ ngóng cửa.
Trưởng thôn từng , trong nhà ngoài dì còn dượng.
Dẫu dì thương , cũng cẩn trọng, như mới cho và cho dì.
Dượng về, dám ăn.
Thấy như khúc gỗ, Vinh Ca toe, đưa tay cầm bát định đổ bát .
Dì trừng mắt, nó lập tức xìu xuống, còn lẩm bẩm: “Biểu tỷ đói mà, đồ ăn nên lãng phí, chịu khó ăn giúp.”
“Ngươi còn đói, nàng là ngu đến đói ?” Dì thẳng, ánh mắt trầm xuống , nhưng giận, “Ngươi tới tìm , cũng thấy nhà . Nói , theo , ngày ngày chỉ ăn những thứ , cả đời ăn như cũng oán trách. Nếu , thì về .”
Không thể về.
Nhà cửa ruộng đất, trưởng thôn giúp xử lý, nếu cũng đến đây, càng giữ một lượng bạc.
“Dì, con .” Ta lắc đầu, thật lòng, “Dượng còn con tới, nếu về mà thấy chúng ăn đợi, sẽ vui.”
Lời dứt, Thu Nương và Vinh Ca đều dừng đũa, dè dặt dì.
Tim thắt .
Xong , sai.
Dì , hai đứa , xắn tay áo gắp cho mỗi đứa một đũa thức ăn: “Ta là dì ngươi, chuyện là sắt đá đổi, còn chắc mãi là dượng ngươi. Hắn vui thì gì quan trọng? Ta vui mới là chuyện lớn nhất trong nhà !”
“Bảo ăn thì ăn, nhiều gì!”
Thu Nương và Vinh Ca chút do dự, gật đầu liên tục.
Thấy họ gật, cũng gật theo.
Dì bỗng bật , mày cong mắt , khóe môi nhếch lên, trông chẳng còn hung dữ.
Thật dì giống mẫu .
“Đừng khéo miệng! Ăn bụng mới là thật, cũng như các ngươi thật sự việc mới yên tâm. Đừng tưởng nịnh là lát nữa nghỉ!”