Nghe , mới cầm bát ăn cơm.
Mới tới một buổi chiều, chỉ nhặt củi thôi mà dì cho ăn hai bữa.
Không việc, lòng cứ trống trải.
Thu Nương rửa bát, Vinh Ca lau bàn quét nhà.
Ta dì đầy mong đợi.
Dì lau miệng, đau lòng lấy hai quả trứng nhét tay : “Hộ tịch của ngươi sửa, đem cái biếu trưởng thôn, nhớ trả thêm hai quả trứng, nhớ ?”
Nhớ , hai đồng tiền, hai quả trứng, nhất định trả.
Nghe đáp dõng dạc, dì nheo mắt, như xuyên qua thấy ai đó, nghiến răng khen: “Nhớ thật rõ, trí nhớ thật , ha ha ha.”
Tận mắt thấy trưởng thôn gật đầu nhận hộ tịch, lòng mới như hạt giống gieo xuống đất, an vững vàng.
Từ nay, ai thể đuổi nữa.
04
Bọc hành lý của lớn.
Thu Nương và Vinh Ca vô cùng hứng thú với cái bọc nhỏ , ánh mắt gần như rõ hai chữ “ xem”.
Ta đẩy bọc sang mặt họ: “Muốn xem thì cứ xem , chúng là một nhà, chẳng gì thể .”
Ánh nến lay động, may mà căn phòng lớn, đủ chiếu sáng, đủ soi rõ hai đôi mắt lấp lánh.
Kỳ thực ngoài hộ tịch và một lượng bạc , còn đều là những thứ đáng giá.
Vậy mà hai vẫn xem say mê.
Những miếng vá y phục do mẫu thêu, lót giày khâu dày kín, cùng hai chiếc khăn tay trơn mịn, thêu hoa văn đẽ.
Mỗi món, họ đều thể hỏi trăm ngàn câu.
“Biểu tỷ, mẫu của tỷ thật giỏi, tay khéo, thêu khăn như . Nương thì , tuy cũng vá áo nhưng chẳng ! Nếu áo cũng miếng vá thế , Nhị Cẩu sẽ nữa.”
Thu Nương vỗ đầu Vinh Ca, nhíu mày tán thành: “Che là , trong thôn nhà ai chẳng ? Miếng vá của Nhị Cẩu cũng chẳng hơn bao nhiêu, ngươi thế chỉ khiến nương buồn thôi.”
“Có điều,” Thu Nương đầy vẻ ngưỡng mộ, sờ lên y phục của , “tay nghề của dì quả thật , mà . Ta thấy những chiếc khăn đem bán ở Tú Lâu cũng đấy!”
Mẫu vá áo, từng đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, như chứa đầy tâm sự.
Dù là chỗ rách lớn vị trí khó vá, chỉ cần qua tay bà, kim chỉ đều ngoan ngoãn lời.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
bà từng loại vải như khăn tay , chỉ từng bộ y phục chằng chịt miếng vá, tích góp từng đồng tiền.
Mẫu dạy xỏ kim luồn chỉ, nhưng tuyệt kỹ nghệ học từ .
Ta vẫn nghĩ ngày sẽ bí mật .
bí mật theo mẫu xuống mộ phần.
“Biểu tỷ, chiếc khăn tặng tỷ nhé.”
Ta nâng một chiếc khăn đưa tới mặt Thu Nương, ánh thích thú trong mắt nàng giấu nổi.
“Ta , chia cho tỷ một nửa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/niem-ngu-mexo/3.html.]
“Còn Vinh Ca, áo rách, vá cho. Ta học từ mẫu , tuy giỏi bằng nhưng cũng tệ.”
Ta chút tâm tư riêng.
Trên đời chỉ dì hiểu chuyện của mẫu , chỉ dì nhiều hơn những thứ liên quan đến mẫu , thêm một chút về bà.
Kết quả, hai tỷ đều rưng rưng nước mắt, nhất định kéo xem hết những bảo bối họ yêu quý.
Mãi đến khi dì vỗ cửa gọi chúng cút ngủ mới thôi.
Vinh Ca lưu luyến rời .
Thu Nương vẫn còn vô vàn lời với .
Nàng giấu chiếc khăn gối, vẻ lớn mà lên tiếng:
“Tiểu Ngư, đừng sợ. Trong nhà , nương là lợi hại nhất! Chỉ cần ngươi gây chuyện, bà nhất định chống lưng cho ngươi. Chỉ cần ngươi phạm sai, bà nhất định cho ngươi cơm ăn. Chỉ cần còn sống, đói bụng, chuyện gì cũng là chuyện nhỏ.”
“Còn , lớn hơn ngươi, là biểu tỷ của ngươi. Vinh Ca tuy nhỏ nhưng cũng trách nhiệm, chúng cùng sống, nhất định sẽ ngày càng hơn.”
“Dì thấy ngươi sống , mới thể an lòng.”
Bàn tay Thu Nương ấm áp, ấm từ tay lan tim .
Bao ngày tủi và đau buồn cuối cùng thể kìm nén, một trận thỏa thích.
“Biểu tỷ, cảm kích các ngươi. Dì cho giường ngủ, cho cơm ăn, tỷ và Vinh Ca cũng đối xử với . Vì các ngươi với như ? Hu hu hu—”
Thấy , Thu Nương cũng theo.
Không chỉ , còn nức nở đáp: “Tiểu Ngư ngốc, ngươi đến nghĩa là nương yêu chúng nữa. Hu hu hu, cơm chúng vẫn ăn no, nương vẫn mắng như thường, thêm một cùng việc gì ?”
“Nương , trong nhà kẻ lười, tất cả đều dựa bản lĩnh mà ăn cơm, bao gồm cả và Vinh Ca! Hu hu hu, giờ cũng bao gồm cả ngươi nữa.”
“Hu hu hu, Tiểu Ngư, tin nếu và Vinh Ca đến tìm các ngươi, dì cũng sẽ thu nhận chúng , đúng ?”
Ta gật đầu thật mạnh.
Khóc đến phát tiếng như bò rống.
“Đương nhiên , mẫu nhớ dì, các ngươi là con của dì, bà nhất định sẽ giữ .”
Ta mệt mà ngủ .
Nửa đêm, dường như vài giọt mưa rơi lộp bộp lên mặt .
mái nhà vẫn nguyên vẹn, nước mưa từ mà lọt xuống?
Ta trở , chìm giấc ngủ sâu, trong mộng chỉ bên gối tiếng nức nở khẽ.
Sáng hôm , mắt và Thu Nương đều sưng như quả đào.
Lúc ăn cơm cũng cúi đầu như chim cút, dám ngẩng lên mặt dì.
May mà dì để ý sự khác thường của chúng , chỉ buông một câu đồng.
Vinh Ca thắc mắc: “Sao mắt hai đều sưng ? Chẳng lẽ tối qua lén ?”
Không !