Ta và Thu Nương đều lớn hơn Vinh Ca, thể để nó ?
Chưa kịp nghĩ lời biện bạch, Vinh Ca lắc đầu: “Không đúng đúng, dù các ngươi , nương cũng , chắc là gió cát chỉ cay mắt nữ nhân thôi.”
05
Trên đời trăm loại , cũng trăm cách sống.
Mẫu dẫn trồng trọt, vá áo, giặt giũ.
Dì gan hơn nhiều.
“Thấy những cái vại ? Bên trong là tương do nương ! Đây chính là bảo bối nuôi sống chúng !”
Khoảng năm sáu cái vại sành, lớn, miệng vại chỉ ngang eo .
đất và nắp vại đều sạch sẽ, bụi bặm, đủ thấy dì quý chúng thế nào.
Thu Nương , tương do dì cũng giống tính bà, độc nhất vô nhị trong thôn trong trấn.
Cay đến chảy nước mắt, mặn đến như g.i.ế.c c.h.ế.t bán muối, còn mứt quả thì chua đến tê răng.
Dù nấu món bánh, chỉ cần thêm một chút là hương vị khác hẳn.
Chính vì quá ngon, mua một vại thể dùng lâu.
Không những mua ít, còn liên kết ép giá.
Nếu bán lẻ, chắc bán hết.
Chỉ t.ửu lâu mới chịu mua từng vại một.
“Dì cũng chịu ?”
Thu Nương lắc đầu, xổm xuống cùng những cái vại: “Tính nương nóng, ban đầu đương nhiên chịu. Nguyên liệu là nương chọn lựa kỹ lưỡng loại nhất, củi là và tỷ tỷ nhặt từng cành. Để lỡ việc ruộng, nương thức đêm nấu tương, cổ tay mỏi nhừ mới chừng . Bọn họ trả quá ít, là ức h.i.ế.p , là giày xéo tâm huyết. Nương dù tương hỏng trong vại, dù đem cho , cũng bán rẻ cho họ.”
“ năm đó, cha mang đồ trong nhà theo khác bỏ . Không để một đồng, một hạt lương thực. Dân trong thôn thương tình, đem đến ít đồ, nhưng nhà ai cũng chẳng dư dả. Chúng cũng dựa khác.”
“Thế là nương tự gùi vại, đem tâm huyết đổi thành bạc, mang về nuôi chúng no bụng.”
Trong nhà chẳng còn gì.
Số tiền mua ăn uống, mua giống cho năm , mua đồ qua đông.
Chi tiêu đủ thứ, chẳng còn bao nhiêu.
Dì chịu thua, vá víu tằn tiện, sớm tối về.
Phải đến chỗ trưởng thôn rõ tình hình, đến nhà chồng đòi công đạo, cuối cùng dẫn hai đứa cầm cự qua mùa xuân năm .
Đến xuân, cuộc sống mới dễ thở hơn.
Đây là đầu chuyện khi dì xuất giá, cũng là đầu về dượng.
Nghe mà nước mắt rơi ngừng, cuộc đời mẫu và dì đều khổ như ?
Vinh Ca thấy , vỗ bụng an ủi: “Biểu tỷ đừng ! Nương lợi hại lắm! Tuy đem bán, nhưng mỗi vại đều đắt hơn giá bọn họ đưa một đồng! Sau đó nương còn loại tương khác, vại đắt hơn vại !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/niem-ngu-mexo/4.html.]
“Lúc cha bỏ , luôn trộm đồ trong nhà đem cho ngoài, ! Trứng chúng ăn, dầu và thịt cũng , ăn còn hơn !”
Quả thật .
Nhà thường chỉ ăn hai bữa, nhưng dì còn để bánh và cháo cho Thu Nương và Vinh Ca, nấu ăn cũng hào phóng, so với và mẫu ăn còn hơn.
“Hừ hừ, đến đúng chỗ chứ?” Thu Nương đưa tay đếm, mắt đầy hy vọng, “Đợi tương xong, bảo nương nấu canh cay ăn lẩu, mùa đông ăn một bát là ấm cả ! Cá nhỏ nhiều thì bảo nương chiên cá khô, chiên giòn nấu lên, ngươi nhất định thích!”
Nhắc đến ăn, Vinh Ca càng chảy nước dãi, kéo và Thu Nương chạy ngoài.
“Đừng nữa, là đói! Chúng lên núi , cắt cỏ cho gà, hái quả dại rau dại, cái gì nương cũng nấu ngon !”
Quay đầu , thấy dì vác cuốc ngoài ruộng, tủm tỉm theo bóng lưng chúng .
06
Ta ở nhà dì.
Dù nhập hộ tịch, lời tiếng vẫn ít.
Người lớn mặt, trẻ con thì kiêng dè.
Nhất là Nhị Cẩu trong lời Vinh Ca—chính là con út của Hoa thẩm dẫn đường hôm nọ.
Vừa thấy , nó chạy tới, ánh mắt dính c.h.ặ.t : “Ngươi là cái tiểu tài thần cha mà nương đó ? Sau ngươi , dẫn đường cho, ngươi cho hai đồng tiền ?”
Đây coi là tài thần?
Rõ ràng coi là kẻ ngu để bóc lột.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Ta tiền, cũng cần ngươi dẫn đường.”
Nhị Cẩu , lập tức đổi sắc mặt: “Ngươi tin ? Trong thôn chỗ nào ? Cho chút tiền thì ?”
“Hay là ngươi đưa hết bạc cho cái dì hung dữ của ngươi ?”
Ta nhíu mày, chống nạnh: “Thôn chỉ lớn , tự cũng đến , tìm thấy thì hỏi, cần gì trả tiền? Dì hung dữ! Dì là nhất, cho ngươi dì!”
Nhị Cẩu bật , chẳng coi cơn giận của gì, còn đảo mắt gian xảo: “Ai cũng dì ngươi hung nhất, còn đ.á.n.h cả chồng . Biết trong thôn gọi dì ngươi là gì ? Gọi là Khương Lục! Vì bà một ngày đ.á.n.h chồng sáu , dượng ngươi chịu nổi nên mới theo đàn bà khác bỏ !”
Ta sững.
Thảo nào hôm đó Hoa thẩm gọi dì là Khương Lục, thì là .
Mẫu tuy thương , nhưng khi cha tiêu tiền ăn chơi c.ờ b.ạ.c, bà chỉ dám ngăn, dám đ.á.n.h.
Dù cha say rượu tay, bà cũng chỉ thể che chở cho .
Trong mắt , mẫu là chống đỡ cả bầu trời.
Không ngờ dì còn lợi hại hơn cả mẫu !
Ta đầu, thấy ánh mắt tự hào của Thu Nương và Vinh Ca.
“Nương hung thì ? Ta thích nương hung! Nương tự nuôi chúng , chẳng lợi hại ?”
“ ! Là cha , đ.á.n.h? Ta còn thấy hôm qua ngươi nương đ.á.n.h m.ô.n.g đấy, ngươi nương ngươi ?”