NIỆM THƯ - 10

Cập nhật lúc: 2026-05-08 14:42:45
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đích mẫu tâng bốc đến lâng lâng, trong lòng đắc ý, ngoài mặt khiêm tốn:

 

“Cũng là đứa thứ nữ đó hiểu chuyện, khiến chê .”

 

Còn Ngu Diệu Yên, nàng hài lòng khi đem nàng so với :

 

“Chẳng chỉ là tùy tiện biên quan dạo một vòng ? Bày đặt cái gì chứ? Ai quân công đó từ ?”

 

“Bổn tiểu thư thèm so với một kẻ giả mạo!”

 

Choang.

 

Theo bước chân ngày càng đến gần, tiếng giáp sắt va chạm càng lúc càng rõ.

 

Một đội quân giáp sắt xông , bao vây đám đang vui vẻ .

 

Trường đao rút , hàn quang phản chiếu áo giáp.

 

Người dẫn đầu vén rèm châu, quét mắt , lạnh giọng:

 

“Hộ bộ thị lang Ngu Tri Hiếu, tham ô khoản cứu tế Hoài Nam, bao che vụ phản loạn ở Tề Châu, thất thoát quốc khố, kết bè kết phái, nhiều tội gộp mà xử.”

 

“Trưởng công chúa hạ lệnh, tịch thu gia sản, giam ngục, chờ thu xử án.”

 

“Thanh Lân quân phụng mệnh hành sự, kẻ ngoan cố chống cự, g.i.ế.c tha!”

 

24

 

Tĩnh… tĩnh lặng đến mức rơi cây kim cũng thấy.

 

Tất cả đều trợn mắt há mồm .

 

Ta ngẩng đầu, đối diện ánh mắt đờ đẫn của phụ , lên tiếng chào:

 

“Phụ , đến tịch thu gia sản đây.”

 

25

 

Ngươi xem, cho dù đoạn tuyệt quan hệ với Ngu gia.

 

vẫn gọi ông là phụ .

 

Ta thù dai.

 

26

 

“Láo xược! Nói bậy bạ! Ai cho ngươi cái gan vu khống như !”

 

Phụ nhanh phản ứng , giận dữ tiến lên, dạy dỗ một trận, giống như khi còn ở Ngu gia:

 

“Vu khống trưởng bối, tự tiện xông quan trạch, lễ nghĩa ai dạy cho ngươi! Hôm nay nhất định cho ngươi thế nào là tôn ti trưởng ấu!”

 

bây giờ còn giống nữa, ông dứt lời, đá văng ngoài.

 

Một quanh năm chỉ bên án thư, thể chịu nổi lực đạo như … “ầm” một tiếng bay qua mắt , cuối cùng hung hăng đập cột gỗ!

 

Máu phun ngừng!

 

“Lão gia!”

 

“Phụ !”

 

Đích mẫu và Ngu Diệu Yên đồng thanh kêu lên, vội vàng tiến tới. 

 

Nhìn thấy t.h.ả.m trạng của phụ , hai hoảng loạn thôi.

 

Ta thu chân , lạnh giọng:

 

“Thị lang đại nhân, , kẻ ngoan cố chống cự là g.i.ế.c tha. Ngươi là chủ phạm, còn dám dẫn đầu hành hung? Người , kéo xuống.”

 

“Không… !”

 

Phụ ho m.á.u.

 

Muộn .

 

Ta hạ lệnh:

 

“Tịch thu gia sản, tống ngục!”

 

Mệnh lệnh ban , đám quân giáp sắt lập tức xông , chút do dự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/niem-thu-bprg/10.html.]

 

Chỉ trong chớp mắt, tiếng hét hoảng loạn vang lên, phủ thị lang rộng lớn trở nên hỗn loạn, ngã ngựa đổ.

 

Đám quan quyến đến dự tiệc sinh thần im như chim cút, ai nấy đều tự lo .

 

Bởi vì ngay lúc nãy, một ma ma tín của đích mẫu định tiến lên ngăn cản, một đao c.h.é.m c.h.ế.t.

 

như lời , kẻ ngoan cố chống cự, g.i.ế.c tha.

 

“Ngươi thể? Ngươi thể thương phụ ngươi!”

 

Đích mẫu tức giận đến cực điểm, chỉ thẳng mà mắng:

 

“Con tiện nhân ! Thật tưởng ghê gớm lắm ? Tĩnh vương điện hạ mà , tuyệt đối sẽ tha cho ngươi! Đến lúc đó, trưởng công chúa cũng bảo vệ ngươi!”

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Nhà đẻ của bà giao tình sâu với Tĩnh vương, nên tự nhiên đủ tự tin.

 

Ta bước lên phía , gương mặt ngạo mạn .

 

Có lẽ vì quá bình tĩnh, Ngu Diệu Yên bên cạnh bỗng sinh dự cảm chẳng lành:

 

“Ngu Niệm Thư, ngươi… ngươi định gì mẫu ?!”

 

Không gì cả.

 

Chỉ là giúp bà … ngậm miệng mà thôi.

 

Máu tươi trong lúc kịp phản ứng phun .

 

Một đoạn lưỡi rơi xuống đất.

 

Giữa tiếng thét kinh hoàng, giọng vẫn đổi:

 

“Tĩnh vương điện hạ xưa nay danh tiếng hiền đức, các ngươi dám vô cớ vu oan, đáng rút lưỡi thị chúng.”

 

“Đồ điên! Ngươi đúng là đồ điên! Mẫu là quan quyến!”

 

Ngu Diệu Yên tận mắt đích mẫu mất lưỡi, lăn lộn vặn vẹo, suýt nữa thì ngất xỉu, ngã xuống đất, ngừng lùi .

 

Quan quyến thì ?

 

Ngu gia tịch thu .

 

Chẳng cũng một ai dám ngăn cản ?

 

Ngược , những kẻ còn miệng miệng tội đáng muôn c.h.ế.t, giờ đây suýt nữa bật .

 

Chỉ cầu thả bọn họ .

 

Những ngày , trưởng công chúa và Tĩnh vương đấu , thanh đao lộ liễu như tạo bao nhiêu án m.á.u.

 

Trước bọn họ chỉ , còn cảm thấy là ch.ó săn vô đạo, thể thống.

 

giờ tận mắt chứng kiến tay.

 

Trong lòng họ còn nảy sinh nổi một chút khinh miệt nào nữa.

 

“Chúng chỉ nhận mời đến dự tiệc mà thôi, chuyện của Ngu gia ! Ngu tướng quân, ngài đại nhân đại lượng, xin tha cho chúng một mạng!”

 

“Huống chi chúng đều là quan quyến, chẳng lẽ Ngu tướng quân thánh chỉ mà cũng dám tùy tiện bắt giữ ?”

 

Đương nhiên là thể.

 

Ta cũng chẳng mấy để tâm, mặc cho bọn họ như sống sót t.a.i n.ạ.n mà chạy ngoài.

 

Ngu Diệu Yên cũng ở trong đó.

 

Nàng sợ , cuối cùng cũng nhận đại họa của Ngu gia ập xuống.

 

Khi đá một viên đá ngã xuống đất, nàng hoảng sợ:

 

“Ngươi… ngươi cũng thể g.i.ế.c ! Cũng thể trói ! Hiện giờ là phu nhân Thượng thư! Không còn là Ngu gia nữa! Ngu Niệm Thư, ngươi đừng mong lấy oán báo ân! Bùi ca ca sẽ tha cho ngươi!”

 

Ta mỉm với nàng :

 

“Tội lớn như , liên lụy liên đới, trắng đen đúng sai, cứ thiên lao một chuyến, tự khắc sẽ rõ.”

 

Ta thể lấy oán báo ân chứ?

 

Ta chỉ là… việc theo phép công mà thôi.

 

Loading...